[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 87
Cập nhật lúc: 2025-12-19 02:59:31
Lượt xem: 84
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế là bà mới đồng ý để con trai cả lấy Lâm Xảo Linh. Bao nhiêu năm qua, hai bên vẫn luôn chung sống bình an vô sự.
Cho đến khi... con gái lớn lấy chồng, con gái út cũng sắp sửa gả . Điều kiện kinh tế nhà họ Giang lên, nhưng lòng trong nhà bắt đầu đổi.
Vương Lệ Mai chằm chằm khiến Lâm Xảo Linh cảm thấy tự nhiên, cô cúi đầu, vẻ mặt nũng nịu hỏi một câu: "Mẹ, con như thế gì ạ?"
Vương Lệ Mai đáp: "Mẹ chỉ xem thử, Xảo Linh , rốt cuộc bây giờ con biến thành cái dạng gì ."
Bà trả lời câu hỏi của Lâm Xảo Linh mà hỏi ngược : "Năm đó lúc con kết hôn, tiền sính lễ nhà đưa cho con, con đem kể cho chị dâu con ?"
Chuyện ... Dĩ nhiên là . Chị dâu cũng thiết gì cho cam, cùng lắm là chỉ kể với ruột thôi.
Lâm Xảo Linh im bặt, hồi lâu mới lí nhí: "Con chỉ hỏi thăm Mỹ Thư chút thôi vì thấy tò mò, đề phòng con gì chứ?"
"Vả , con là con, Mỹ Thư là Mỹ Thư. Con bản lĩnh nên mới gả cho đàn ông bình thường, chẳng Mỹ Thư bản lĩnh hơn nên mới gả nhà xưởng trưởng ? Con tò mò là chuyện thường mà."
Lời ý tự hạ thấp ý mỉa mai ngầm. Vương Lệ Mai , bà thu dọn chiếc rổ, đặt "rầm" một cái xuống mặt bàn gỗ, phát âm thanh chói tai.
"Tò mò hại đấy, con nhất đừng tò mò nữa."
Lâm Xảo Linh hỏi gì, còn chồng dằn mặt, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu. Tuy nhiên, chính vì hỏi gì nên cô càng thêm tò mò về tiền sính lễ của Giang Mỹ Thư.
Nhà họ Thẩm.
Sáng sớm, Thẩm ngoài đổ xỉ than. Từ khi Giang Mỹ Lan kinh doanh món lòng lợn kho, bếp than tổ ong nhà họ dùng hao kinh khủng. Trước bốn viên dùng cả ngày, giờ tám chín viên còn đủ.
Bà đổ xỉ than xong, đầu thấy Giang Mỹ Thư bước lên xe . Bà còn ngỡ hoa mắt, tưởng là con dâu lên xe. Thực sự là Giang Mỹ Thư và Giang Mỹ Lan trông quá giống .
Mãi đến khi Thẩm nhà, thấy con dâu đang loay hoay bếp than, bà mới tỉnh táo : "Mỹ Lan , mới thấy em gái con."
Giang Mỹ Lan đang nếm vị, lòng lợn kho chín bảy phần, thể để ở nhà thêm nữa. Ba phần còn cô định mang chân thành Chính Dương Môn để kho tiếp. Bởi vì ở đó mới dễ dàng lan tỏa mùi thơm để thu hút khách.
Nghe lời chồng, Giang Mỹ Lan ngẩn : "Có chuyện gì hả ?" Cùng ở chung một con ngõ, gặp Mỹ Thư cũng là chuyện bình thường.
Mẹ Thẩm đặt chiếc rổ đựng xỉ than cánh cửa, rửa sạch tay mới chậm rãi : "Mẹ thấy con bé lên một chiếc xe màu đen sang trọng. Nghe hàng xóm xung quanh bảo là chồng nó đến đón mua sắm."
Nói xong, bà đưa mắt quan sát sắc mặt của con dâu. Giang Mỹ Lan cũng thẫn thờ một lúc, chiếc thìa tay suýt chút nữa rơi xuống đất: "Quan hệ giữa bọn họ ạ?"
Trọng điểm của cô vẻ lạ. Mẹ Thẩm cứ ngỡ con dâu sẽ để ý chuyện em gái xe sang trọng, ngờ cô hỏi về mối quan hệ của họ. Mẹ Thẩm bây giờ. Bà nghĩ một lát: "Hình như là . Mẹ thấy bảo sáng sớm chồng Mỹ Thư đến đón, còn mang theo cả đồ ăn sáng cho nó nữa."
Giang Mỹ Lan thở phào nhẹ nhõm: "Thế thì ."
Cô cứ tưởng Lương tìm đến tận cửa để khó dễ chứ. Kiếp cô và Lương cãi vã ngớt, bởi vì dù cô cố gắng lấy lòng thế nào, Lương cũng luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Sau , cô và Lương Thu Nhuận kết hôn năm sáu năm mà cái bụng vẫn động tĩnh gì. Mẹ Lương thường xuyên bóng gió hỏi khi nào bà mới cháu bế.
Lúc đó cô cũng oán hận lắm chứ, Lương Thu Nhuận căn bản bước phòng cô, cô sinh ? Những chuyện đó Giang Mỹ Lan nhớ rõ lắm, cô chỉ quan hệ giữa và Lương cực kỳ tệ hại. Cho đến lúc c.h.ế.t, cô vẫn ghét bà già cay nghiệt đó. Cho nên khi đột ngột chuyện, cô cứ sợ Lương tìm em gái để tính sổ. Dù kiếp , Lương luôn coi thường xuất của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-87.html.]
Mẹ Thẩm thấy cô hề tức giận ghen tị, bà khẽ thở phào nhưng trong lòng càng thêm thắc mắc: "Em gái con gả nhà giàu, con gả nhà bình thường, con thấy mất cân bằng trong lòng ?" Nhà họ Thẩm dĩ nhiên thể so bì với nhà xưởng trưởng .
Giang Mỹ Lan : "Thế nào là , thế nào là ạ? Con thấy gả cho Thẩm Chiến Liệt là lắm ."
Đây là lời thật lòng. Cứ đến tối ngủ, hai quấn quýt rời, hận thể mây mưa cả đêm. Người tình cảm là do "" mà , đây cô tin, giờ kết hôn , nếm trải dư vị cô mới tin câu đó. Tình cảm giữa cô và Thẩm Chiến Liệt ngày càng mặn nồng. Hiện tại đời sống còn khó khăn, nhưng tương lai chắc chắn sẽ .
Vì , Giang Mỹ Lan tự tin, cô những ghen tị mà còn an ủi chồng: "Mẹ ơi, đừng cuộc sống của khác nữa, chúng cứ sống phần là ."
Cô đẩy một chiếc xe bò nhỏ, bên đặt bếp than tổ ong đang cháy, nồi lòng lợn kho đang sôi sùng sục, bốc mùi thơm nức cả sân. Bên cạnh là một chiếc thùng gỗ chứa bánh ngô do cô tự . Một cái bánh ngô cuộn với đại tràng kho, rưới thêm chút nước dùng, vị thơm ngon thì khỏi bàn.
Mẹ Thẩm thấy cô như cũng khỏi cảm thán: "Là chấp niệm quá , thoáng như con. Hôm nay con vẫn chỗ đó bán ?"
Giang Mỹ Lan gật đầu, giữ chắc tay lái xe bò.
"Vậy cùng con. Lỡ tới kiểm tra (quản lý thị trường), con cứ đẩy xe mà chạy, là bà già , họ cũng chẳng gì ."
Thực sự Giang Mỹ Lan chút do dự vì sợ Thẩm sức khỏe . bà khẳng định: "Đoạn đường vẫn . Mỹ Lan , chỉ con gia đình lên, cũng ."
Cả hai đều giúp gia đình họ Thẩm thoát khỏi cảnh nghèo khó.
Giang Mỹ Thư xe , ăn liền một lúc bốn cái bánh Lư Đả Cổn, cảm thấy nghẹn đến nơi. Mẹ Lương đưa cho cô một chiếc ca tráng men: "Con uống thử . Đây là canh ngân nhĩ bác nấu từ tối qua đấy."
Giang Mỹ Thư nếm một ngụm, vị ngọt thanh, ngân nhĩ hầm mềm nhừ tan ngay đầu lưỡi, hạt sen bùi bùi, kỷ t.ử thơm dịu, chắc chắn là thêm đường phèn vì nước canh độ sánh nhất định.
"Ngon quá ạ!" Giang Mỹ Thư bưng chiếc ca, uống một cách mãn nguyện. Khi ăn món gì ngon, cô thường vô thức gật gù và khẽ đung đưa chân. Nhìn bộ dạng đó, lòng Lương như tan chảy: "Nếu con thích canh ngân nhĩ, nấu cho con."
Lần đầu bà xưng "" còn chút ngượng nghịu, nhưng đến thứ hai, thứ ba, bà "nghề" hơn hẳn. Giang Mỹ Thư cũng phản đối, cô gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Bốn cái bánh, một ca canh sen, ăn no căng cả bụng. Lúc xuống xe cô còn vô thức xoa bụng: "No quá, bụng con lùm lên đây ."
Mẹ Lương tò mò đưa tay chạm nhẹ một cái, xong liền rụt tay ngay, nhận xét: "Rất mềm, đáng yêu." Chỉ đôi tai đỏ bừng lên là tiết lộ tâm tư của bà. Giang Mỹ Thư giả vờ như thấy.
Thư ký Trần đưa họ đến cửa Bách hóa tổng hợp chờ ở ngoài. Ban đầu định theo, nhưng nghĩ , hai mặt một là lãnh đạo, một là thương của lãnh đạo, đều là những thể đắc tội mà sức bảo vệ.
Nghĩ tới đây, bước chân thư ký Trần nhanh nhẹn hơn hẳn: "Bác Lương, đồng chí Giang, để cùng hai . Nếu cần xách đồ cứ đưa hết cho ."
Siêu cấp " thuê" online. Lãnh đạo của chỉ là xưởng trưởng Lương, mà còn là bố lãnh đạo, vợ lãnh đạo, và cả họ hàng hang hốc nhà lãnh đạo nữa.
Mẹ Lương Giang Mỹ Thư, cô nghĩ một lát : "Thư ký Trần, nếu việc gì cứ ạ, và bác Lương lo ."
"Không bận, bận chút nào ạ." Thư ký Trần xua tay: "Lãnh đạo dặn , hôm nay bận họp đột xuất đến nên bảo phục vụ hai thật ."
Nghe , vẻ mặt Giang Mỹ Thư đổi, nhưng sắc mặt Lương sa sầm xuống: "Hôm qua hứa chắc nịch mà giờ thất hứa? Nó còn cưới vợ gì nữa, bảo nó cưới luôn cái đống công việc đó về nhà cho xong!"
Thư ký Trần đáp bây giờ, xoa xoa mũi, đợi Lương trút giận xong mới nhỏ giọng đỡ cho Lương Thu Nhuận: "Bác Lương ơi, lãnh đạo cũng dễ dàng gì ạ. Trước đó Lương Nhuệ và Lương Phong cháy nhà kho, bây giờ lãnh đạo vẫn đang dọn dẹp hậu quả bọn họ để . Bí thư Hà ở cấp vì chuyện mà năm bảy lượt tới xưởng gây khó dễ. Anh nhiều ngày liền nghỉ ngơi, cũng chẳng ăn một bữa cơm t.ử tế ạ."
Đây là sự thật. Lương Thu Nhuận gánh vai cả một xưởng thịt lợn với sinh kế của hàng ngàn công nhân. Anh thì công nhân việc, , công nhân thất nghiệp thì sớm muộn gì cũng gặp đợt tinh giản biên chế lớn. Đó là viễn cảnh bao giờ thấy.
Thư ký Trần xong, thần sắc Lương trở nên phức tạp, hồi lâu bà thở dài: "Nó việc gì tiếp quản cái công việc của lão già nhà nó chứ, cứ tự ép đường cùng thế ."