[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 86

Cập nhật lúc: 2025-12-19 02:58:24
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ Lương lạnh một tiếng, khoanh tay gì. “Sớm muộn gì cũng ngày hối hận.”

Sau khi Giang Mỹ Thư về nhà, gần như cả nhà đều đang ở phòng khách đợi cô. Phải rằng hiện tại cô chính là đối tượng cả nhà quan tâm nhất. “Sao ?” Vừa thấy cô về, Vương Lệ Mai nhịn chạy hỏi. Trên tay Giang Mỹ Thư xách một túi đầy đồ ăn, đa phần là đồ Lương mua lúc ban ngày nhưng ăn hết, bà đều bắt cô mang về cả. Giang Mỹ Thư đặt đồ lên bàn, lúc mới chậm rãi : “Cũng ạ. Bác Lương tính tình dễ gần.”

nhắc đến chuyện Lương cho tiền. Có những chuyện cô thể kể với chị gái, nhưng thể với cả gia đình. Nhà đông , của cải dễ lay động lòng , cô đem nhân tính để thử thách. “Đều là bác mua đấy ạ.” Giang Mỹ Thư lấy khoai lang nướng, hạt dẻ rang và nửa hộp nước lê uống hết . Thấy , bọn trẻ nhà Đại Nhạc lập tức vui mừng khôn xiết. “Cô út ơi, tụi con ăn ạ?” Đống đồ mang về đương nhiên là để cho bọn trẻ ăn. Giang Mỹ Thư gật đầu: “Ăn .” Vừa dứt lời, ba đứa trẻ reo hò ầm ĩ. Lâm Xảo Linh định mấy thứ đồ ăn thừa gì mà vui thế? thấy nụ gương mặt con trẻ, cô cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Vương Lệ Mai và Giang Trần Lương vây quanh Giang Mỹ Thư, hỏi han đủ thứ, chủ yếu là về ấn tượng của Lương đối với cô. Họ qua đó để đ.á.n.h giá thái độ của Lương với con gái . Nghe xong, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm. “Con bé gặp chồng .” Đây là nhận định chung của cả hai ông bà.

Ngược , Lâm Xảo Linh nhịn hỏi một câu: “Ý là, chồng em đưa em đến Đồng Hưng Hòa mua cả nệm lò xo, tủ quần áo, với cả sofa luôn ?” Đây là những món đồ mà bình thường mơ cũng chẳng dám nghĩ tới. Giang Mỹ Thư tiếp lời Lâm Xảo Linh, nhưng nể mặt cả, cô vẫn “ừ” một tiếng. Lâm Xảo Linh ghen tị đến phát điên: “Bà chồng của em đúng là hào phóng thật.” Chẳng bù cho chồng cô , trong nhà đến ba xu tiền muối cũng thắt lưng buộc bụng. Nghe câu , Vương Lệ Mai liếc Lâm Xảo Linh một cái. Lâm Xảo Linh giả vờ như thấy, cúi đầu xuống, ai đang nghĩ gì.

Đêm đó, khi ngủ say, Giang Mỹ Thư trằn trọc ngủ . Cô bèn dậy, bắt đầu lôi “kho quỹ” nhỏ của đếm. Mẹ cô cho 100 đồng tiền hồi môn. Lương Thu Nhuận cho 50 đồng tiền “bịt miệng”. Mẹ Lương cho cô 85 đồng. Chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi, quỹ đen của cô lên tới 235 đồng! Giang Mỹ Thư đột nhiên cảm thấy kết hôn cũng đấy chứ. Kết hôn là tiền mà!

Sáng sớm hôm . Giang Mỹ Thư mới ngủ dậy thì xe của thư ký Trần tới cửa. Anh mới đưa Lương Thu Nhuận xong, bèn về đón Lương qua đón Giang Mỹ Thư luôn. Mới 8 giờ sáng, chiếc xe đỗ trong ngõ nhỏ chẳng khác nào một giọt nước rơi chảo dầu sôi. Con ngõ vốn yên tĩnh bỗng chốc trở nên náo nhiệt. “Xe sang trọng thật đấy.” “Tận bốn bánh cơ mà, nếu lên một thì c.h.ế.t cũng mãn nguyện.” “Cái ngữ nghèo nàn như ông, đừng là xe , mua nổi cái xe đạp là giàu lắm .” “Mà xe quen nhà ai thế nhỉ? thấy nó đến đây mấy ngày liền .”

Bà Lý là chuyện từ đầu đến cuối, bèn chống nạnh : “Mọi . Xe là đến đón Giang Mỹ Lan nhà họ Giang đấy.” Có nên , liền hỏi: “Nhà họ Giang họ hàng giàu thế từ bao giờ ?” Đều là cùng khu tập thể ở với mười mấy hai mươi năm, ai mà chẳng gốc rễ nhà . “Thế là tin tức của chậm chạp quá . Xe của họ hàng, mà là của đối tượng xem mắt của con bé Mỹ Lan đấy. Mọi quên ? Giang Mỹ Lan xem mắt thành công với xưởng trưởng Lương của nhà máy thịt .”

Mọi còn đang bán tín bán nghi thì lúc Giang Mỹ Thư . Thư ký Trần đang đợi cô, thấy bèn xuống xe mở cửa. “Đồng chí Giang, lãnh đạo bảo đón cô cùng bác Lương Bách hóa tổng hợp.” Giang Mỹ Thư ngoài đổ rác, cô ngờ thư ký Trần đến sớm thế. Cô bộ đồ đang mặc : “ thể nhà quần áo ?” “Tất nhiên .” Giang Mỹ Thư lưng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-86.html.]

Trong ngõ quá đông , thư ký Trần bèn chui trong xe. Anh lên xe, Lương lo lắng: “Sao Tiểu Giang bỏ thế?” Bà vốn đến đây để đón cô cùng mà. Thư ký Trần đáp: “Cô bảo nhà đồ ạ.” Lúc Lương mới thở phào: “Thế thì , bác cứ tưởng con bé Bách hóa với bác cơ.” Nói bà áp mặt cửa kính ngoài, lập tức rùng một cái. Sợ c.h.ế.t khiếp, mà lắm thế . Đối với một mắc chứng sợ xã hội như Lương, cảnh tượng thật là kinh khủng. Bà ôm túi đồ ăn sáng, dám xuống xe tìm Giang Mỹ Thư, chỉ thể động trốn trong xe đợi cô .

Giang Mỹ Thư thao tác nhanh, cô quần áo, rửa mặt bằng nước lã, chẳng bôi trát gì cả . Cô cảm thấy chuyến của thư ký Trần khiến nổi tiếng khắp ngõ Thủ Đăng . Người quen lẫn quen thấy cô đều , nhiệt tình đến mức cô cảm thấy ứng phó xuể. Cô nhanh chóng chào hỏi nhảy phắt lên xe, đóng cửa để ngăn cách những ánh bên ngoài, bấy giờ mới thấy nhẹ nhõm. Vừa đầu bắt gặp gương mặt phúc hậu của Lương: “Con cũng thích chỗ đông ?” Giang Mỹ Thư gật đầu: “Vâng ạ, thấy ngột ngạt thở nổi.” Mắt Lương sáng rực lên: “Bác cũng thế! Cứ đông là bác căng thẳng, thở dốc, bác hội chứng 'say '.” Bà cảm thấy và cô con dâu út thực sự là cùng một kiểu tính cách, chẳng khác gì con ruột .

, con ăn sáng ?” Mẹ Lương lấy từ trong túi một hộp bánh Lư Đả Cổn (bánh nếp cuộn đậu đỏ): “Con ăn thử , sáng nay mới lò đấy, còn nóng hổi, c.ắ.n một miếng là dẻo ngọt.” Khi hộp bánh mở , mùi thơm lập tức lan tỏa khắp xe. Giang Mỹ Thư theo bản năng nuốt nước bọt. Ai mà thích một bà chồng như thế chứ? Chu đáo, cho tiền, còn lúc nào cũng mang đồ ăn ngon cho . Giang Mỹ Thư cũng khách sáo, nhận lấy miếng bánh c.ắ.n một cái, vị ngọt thanh dẻo mịn bùng nổ trong miệng, cô nhắm mắt đầy mãn nguyện. “Cảm ơn bác Lương ạ.” Mẹ Lương xua tay, vẻ mặt chút để tâm: “Mấy món đồ rẻ tiền mà, con thích ăn là . Hôm nay chúng xem 'ba chuyển một vang'. Ngoài mấy thứ đó , con còn thích gì khác ?” Giang Mỹ Thư theo bản năng lắc đầu. Mẹ Lương đột nhiên nghiêm mặt, nghiêm túc dạy cô: “Tiểu Giang, con là: 'Mẹ ơi, con thích tivi'.” Giang Mỹ Thư: “?” “Mau .” Giang Mỹ Thư nuốt miếng bánh xuống, lúc mới bắt chước như con vẹt: “Mẹ ơi, con thích tivi.” Bấy giờ Lương mới hớn hở, cực kỳ hào sảng: “Ơi! Mẹ mua tivi cho con!”

Bên ngoài ngõ Thủ Đăng, Lâm Xảo Linh theo bóng lưng Giang Mỹ Thư lên xe , ngẩn ngơ tại chỗ một hồi lâu. Hàng xóm bên cạnh trêu chọc cô : “Xảo Linh , nhà cô sắp phát tài đấy. Có cô em chồng gả nhà hào môn thế , nhà họ Giang nhờ .” Lâm Xảo Linh gượng gạo ứng phó với trở về nhà. Lúc học học, . Cô canh lúc đều vắng, chỉ còn Vương Lệ Mai, mới đột nhiên hỏi: “Mẹ ơi, nhà họ Lương coi trọng Mỹ Thư như thế, tiền sính lễ chắc là ít nhỉ?”

Chương 32

Vừa dứt lời, căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh. Trong căn phòng nhỏ hẹp lúc chỉ Vương Lệ Mai và Lâm Xảo Linh. Những khác thì cũng học, ngay cả ông Giang Trần Lương cũng yên , đầu ngõ xem đ.á.n.h cờ . Thế nên, cả gian nhà chỉ còn tiếng thở của hai bọn họ.

Vương Lệ Mai sớm sẽ ngày . Con gái út gả càng , nhà chồng càng coi trọng, thì đồng nghĩa với việc những xung quanh chú ý cũng càng nhiều. Làm mà, đố kỵ là chuyện thường tình, ngưỡng mộ cũng . ngờ hỏi đầu tiên là Lâm Xảo Linh, cô rốt cuộc cũng nhịn nổi nữa ?

Vương Lệ Mai nghĩ ngợi lung tung một hồi, nhưng tay vẫn ngừng việc, bà hỏi: “Con hỏi chuyện gì?” Giọng bà bình thản, khiến đoán tâm trạng. Đây cũng chính là lý do khiến Lâm Xảo Linh thấp thỏm, cô gượng : “Dạ con chỉ tò mò thôi, chồng Mỹ Thư đối với nó như , ngay cả xưởng trưởng Lương cũng coi trọng nó thế . Tiền sính lễ của nó chắc cỡ nhỉ?” Lâm Xảo Linh đưa tay , ướm thử năm ngón tay: “Có năm trăm đồng ?” Cô thực sự .

Vương Lệ Mai dán liền một lúc ba cái bao diêm, thu dọn đồ đạc bỏ trong rổ, lúc mới ngẩng đầu lên, nghiêm túc cô con dâu cả của . Năm đó bà đồng ý cho con trai cả cưới cô , một là vì con trai bà xem mắt ưng ngay. Thứ hai là gia phong nhà Lâm Xảo Linh cũng , nhà tuy nghèo nhưng ai quá quắt, cô tuy chút khôn vặt nhưng về đại thể thì vẫn chấp nhận .

Loading...