[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 85

Cập nhật lúc: 2025-12-19 02:57:17
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lấy tấm nệm , gói cho chúng , lắp khung giường gỗ sưa tính tổng giá một thể."

Quản lý Chu cầm bàn tính gẩy lạch tạch một hồi: "Nệm hai trăm mười, khung giường gỗ sưa ước tính chi phí hai trăm chín mươi, ngoài còn trả cho thợ năm đồng tiền công."

"Có cần gấp ạ?"

Chuyện ... Mẹ Lương theo bản năng đáp: "Dĩ nhiên là gấp , giường cưới để kết hôn mà."

"Vậy gấp thì cộng thêm mười đồng giá gốc nữa."

"Tổng cộng chiếc giường là năm trăm mười lăm đồng."

"Ngoài cần thêm một tấm 'phiếu giường' trong bộ phiếu đồ nội thất."

Đây là thứ mà Giang Mỹ Thư thôi cũng thấy lạ lẫm: "Phiếu giường ạ?"

" , đồ nội thất ở đây ngoài tiền thì đều phiếu đồ nội thất." Đây là tiêu chuẩn mua hàng cơ bản nhất.

Mẹ Lương: " ."

"Tính luôn một thể ." Bà sang Giang Mỹ Thư: "Ngoài giường và tủ , con xem thêm sofa ? Bác thấy nhà họ cả sofa đấy."

"Nhà dùng loại ghế Thái sư kiểu cũ, cứng quá chẳng thoải mái."

"Nếu con ở nhà mới thì sắm luôn một bộ sofa cho đồng bộ."

Chuyện thực sự vượt xa nhận thức của Giang Mỹ Thư. Cô vẫn còn đang ở giai đoạn ăn đủ no, theo Lương một cái là tiến thẳng lên mức khá giả luôn. À , gọi là sống đời vương giả mới đúng.

Giang Mỹ Thư nghĩ một lát hỏi Lương Thu Nhuận: "Ở nhà sofa ?"

Lương Thu Nhuận lắc đầu, kịp Lương ngắt lời: "Con đừng hỏi nó, nhà nó còn chẳng bằng cái văn phòng, thuần túy chỉ là cái quán trọ để nghỉ chân tạm bợ thôi. Muốn gì cũng ."

Lương Thu Nhuận cảm thấy mặt Tiểu Giang vẻ đặc biệt "hung hăng", lúc nào cũng tìm cách xỉa xói .

Lương Thu Nhuận mím môi: "Mẹ, Tiểu Giang kết hôn là để sống với con, chúng con tự chọn đồ nội thất là ."

Nghe , Lương đầy kinh ngạc: "Anh còn Tiểu Giang sống với ? cứ tưởng công việc mới là vợ chứ." Chưa kết hôn bàn với vợ chuyện ở riêng, thật là hết nổi. Chỉ riêng điều thôi đủ để Lương "kết án tử" cho .

Lương Thu Nhuận: "..."

Mẹ Lương chẳng buồn , trực tiếp khoác tay Giang Mỹ Thư: "Chúng xem sofa."

Vừa chạm cánh tay cô, tim Lương đập thình thịch. Tiến triển của bà còn nhanh hơn cả thằng con trai nữa. Chỉ là Tiểu Giang chê bà động chân động tay, quá vồ vập nhỉ?

May mà Giang Mỹ Thư bao giờ để ý những chuyện , hơn nữa Lương là phụ nữ, cô sự phòng nào. Nhận ý đồ của bà, cô những từ chối mà còn thuận thế khoác chặt lấy tay Lương.

Hành động khiến Lương sướng đến mức tâm hoa nộ phóng: "()"

Cho đến tận lúc thanh toán, tâm trạng Lương vẫn vô cùng . Quản lý Chu báo hóa đơn: "Giường năm trăm mười lăm đồng, ba bộ tủ quần áo hai trăm mười, một bộ sofa hai trăm chín mươi."

"Tổng cộng là một ngàn trăm mười lăm đồng."

"Ngoài cần thêm ba tấm phiếu đồ nội thất."

Mấy loại phiếu Lương chuẩn từ sớm. Là , trong nhà con trai đến tuổi lập gia đình, dĩ nhiên bà lo , nếu đến lúc cưới xin lúng túng. Nghe báo giá, Lương hề chớp mắt: "Đây là phiếu nội thất, Tiểu Giang cùng bác sang hợp tác xã rút tiền."

Đi ngoài ai mà mang theo nhiều tiền thế . Một ngàn đồng tương đương với hơn một trăm tờ "Đại Đoàn Kết" (tờ 10 đồng), để trong là cả một xấp dày cộp.

gọi, Giang Mỹ Thư ngẩn , chỉ tay mũi : "Con ạ?"

"Chính là con." Mẹ Lương che mặt, nhỏ giọng : "Chẳng lẽ bác gọi thằng Thu Nhuận ?" Bà tiết kiệm tiền hướng tới việc giấu tiệt cánh đàn ông trong nhà, dù già trẻ. Vì đàn ông là đáng tin cậy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-85.html.]

Giang Mỹ Thư chú ý thấy vẻ mặt bất lực của Lương Thu Nhuận, hiểu , và cô thực sự bật .

"Được , cô cứ cùng , ở đây con tin." Lương Thu Nhuận thản nhiên . Ai mà ngờ dùng tông giọng nghiêm túc như thế để đùa cơ chứ.

Giang Mỹ Thư còn kịp phản ứng thì Lương thì thầm: "Chúng rút tiền, mặc kệ nó."

Giang Mỹ Thư một tiếng, cùng Lương sang hợp tác xã ngay cạnh Đồng Hưng Hòa. Mẹ Lương rõ ràng là khách quen ở đây, bà rút tiền mà chẳng hề né tránh Giang Mỹ Thư. Bà rút một ngàn mốt, lúc xách một túi đầy tiền "Đại Đoàn Kết", nắm chặt tay, lo lắng quanh: "Liệu ai cướp tiền của nhỉ?"

Giang Mỹ Thư: "Chắc là đến mức đó ạ? Nếu bác thực sự lo lắng, chúng chạy nhanh về chỗ xưởng trưởng Lương ."

Mẹ Lương ừ một tiếng, giọng điệu đầy vẻ chê bai: "Thằng Thu Nhuận cũng chỉ mỗi cái tác dụng đó." Thân thủ , bảo vệ . Còn những thứ khác, Lương đều thuận mắt.

Lúc họ , Lương Thu Nhuận bàn bạc xong với quản lý Chu. Mẹ Lương đưa tiền cho ông , quản lý Chu nhận một ngàn trăm hai mươi đồng thối cho bà năm đồng. Mẹ Lương lấy, trực tiếp gom hết tiền còn dư nhét tay Giang Mỹ Thư: "Tiểu Giang, cho con tiền tiêu vặt ."

Giang Mỹ Thư chớp mắt liên tục: "Bác ơi, thế nhiều quá ạ."

Cô nhẩm tính, Lương rút một ngàn mốt, trả một ngàn trăm mười lăm đồng, chỗ tiền tiêu vặt ít nhất cũng còn tám mươi lăm đồng. Tám mươi lăm đồng là khái niệm gì? Là hai tháng lương của bố cô, là tiền sinh hoạt của cả nhà chín miệng ăn trong gần bốn tháng trời. Một tiền lớn như thế mà Lương đưa cho cô nhẹ tênh như... tiền lẻ.

Giang Mỹ Thư dám nhận, cô xua tay liên hồi: "Bác Lương, ạ, tiền nhiều quá con nhận ."

Mẹ Lương theo bản năng : "Có nhiều , mới mấy chục đồng thôi mà. Con yên tâm, giàu hơn thằng Thu Nhuận nhiều, chút tiền vẫn cho ." Nói xong bà nhét thẳng lòng Giang Mỹ Thư, chẳng để cô kịp từ chối, lạnh mặt bảo quản lý Chu: "Nhanh thì ba ngày, chậm thì một tuần chúng nhận hàng đấy."

Quản lý Chu: "Đảm bảo thành nhiệm vụ!" Nhận đơn hàng lớn thế , ông chắc chắn cung phụng khách như tổ tiên .

Rời khỏi Đồng Hưng Hòa, Lương thiết với Giang Mỹ Thư hơn, còn e dè như nữa, bà hỏi thẳng: "Tiểu Giang thấy còn thiếu gì ?"

Giang Mỹ Thư cầm tiền trong tay còn kịp cất , chồng hỏi thiếu gì, cô vội đáp: "Dạ đủ ạ." Mẹ chồng cho quá nhiều .

Lương Thu Nhuận đưa tay đồng hồ: "Vậy để con bảo thư ký Trần đưa hai về nhé?" Tối nay còn một cuộc họp.

Mẹ Lương mấy cam tâm, bà còn dạo phố với Tiểu Giang thêm chút nữa. Lương Thu Nhuận : "Trời tối , dạo quanh đây yên tĩnh cho lắm, về sớm cho an ."

Thế là Lương đành gật đầu: "Vậy cũng . Tiểu Giang, mai con rảnh ? Mai con Bách hóa tổng hợp với bác, chúng xem nốt 'ba chuyển một vang'. Tốt nhất là chọn một chiếc đồng hồ đeo tay hợp với tay con."

Giang Mỹ Thư theo bản năng sang Lương Thu Nhuận. Những thứ chẳng nên do nhà trai chuẩn ?

Mẹ Lương thấy liền hiểu lầm: "Con Thu Nhuận chọn cùng ? Cũng , Thu Nhuận, sáng mai xin nghỉ nửa buổi , chọn đồ với Tiểu Giang."

Lương Thu Nhuận định bảo sáng mai bận việc, nhưng thấy ánh mắt "hình viên đạn" của , lập tức đổi lời: "Sáng mai con chỉ tranh thủ hai tiếng thôi ạ."

Mẹ Lương định mắng mỏ tiếp thì Giang Mỹ Thư nắm tay bà: "Bác Lương, xưởng trưởng Lương bận lắm, dành hai tiếng lắm ạ."

Nghe câu , Lương cảm thán: "Thấy ? Tiểu Giang bao nhiêu, ngay cả kẻ cuồng công việc như mà con bé cũng thấu hiểu . Tìm đỏ mắt mới thấy vợ thế trân trọng, thật là quá đáng."

Lương Thu Nhuận thở dài. Anh cũng chẳng từ khi nào trở thành đối tượng ghét bỏ và mỉa mai đơn phương như thế .

Mãi đến khi đưa Giang Mỹ Thư về đến ngõ Thủ Đăng, nụ mặt Lương mới tắt ngấm. Khi thấy Lương Thu Nhuận ở ghế phụ phía , sắc mặt bà sầm xuống: "Cũng chẳng xuống xe mà tiễn con bé một đoạn."

Lương Thu Nhuận nhe nhe thái dương: "Mẹ, con đưa Tiểu Giang đến tận đầu ngõ , xe trong ngõ nữa."

"Xe nhưng cũng ?"

Lương Thu Nhuận im lặng.

Mẹ Lương bồi thêm: "Chiều nay cho hẹn hò với Tiểu Giang, bao lâu thì chuồn về cơ quan hả?"

Lương Thu Nhuận vẫn im lặng.

Nhìn bộ dạng trầm mặc quý phái của con trai, Lương thấy mà phát bực: "Nếu lúc xem mắt Tiểu Giang ... mờ mắt, thì hai đứa thành đôi ? Khó khăn lắm mới thành, Tiểu Giang trẻ , chăm lo cho kỹ thì sợ con bé chạy theo khác ?"

"Phải con gái thời như hoa nở ngoài đồng , hái một bông là mất một bông đấy."

Lương Thu Nhuận mặc kệ giáo huấn, một lúc lâu mới day trán, giọng ôn hòa đáp: "Mẹ, Tiểu Giang hạng như thế ."

Loading...