[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 82

Cập nhật lúc: 2025-12-19 02:49:36
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LD03oLXrL

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những món đồ đều mới kịp. Mẹ Lương trong phòng, vỗ tay một cái: “Không , những thứ đều gấp.”

“Thế thì vẫn định ngày ngay , qua Đồng Hưng Hòa , hỏi xem bên đó sẵn đồ nội thất , chúng sẽ mua đồ đóng sẵn.”

“Còn cả 'ba chuyển một vang' (xe đạp, đồng hồ, máy khâu và radio) nữa. Minh Anh , sẽ nghĩ cách lo phiếu, tiền nong thành vấn đề, nhưng còn hàng thì…”

Hàng hóa mới là quan trọng nhất.

Thẩm Minh Anh đáp: “Bách hóa tổng hợp của bọn con chắc sẵn, nhưng để con hỏi thử xem.”

“Có bao nhiêu hàng con sẽ đặt nội bộ .”

Đây chính là cái lợi của việc việc ở bách hóa tổng hợp, hơn nữa Thẩm Minh Anh là nhân viên bán hàng trực tiếp mà là cán bộ thu mua cấp trung phụ trách đối ngoại. Đối với cô, gần như món hàng nào là xoay xở .

“Ái chà, chỉ đợi mỗi câu của con thôi đấy.”

“Chuyện gì mà rôm rả thế ạ?”

Trần Hồng Kiều bước thấy em dâu thứ và chồng đang bàn bạc sôi nổi. Mẹ Lương thích cô , Thẩm Minh Anh cũng . Thấy cô , hai lập tức ngừng cuộc trò chuyện, khiến Trần Hồng Kiều cảm giác như cô lập.

khựng một chút chủ động bắt chuyện: “Mẹ, chuyện gặp mặt nhạc phụ tương lai của Thu Nhuận thế nào ạ?”

Mẹ Lương ừ một tiếng: “Cũng .”

Trần Hồng Kiều định hỏi thêm, nhưng Lương chuẩn ngoài. Đi nửa đường, bà sực nhớ điều gì liền kéo Thẩm Minh Anh: “Con cùng đến Đồng Hưng Hòa một chuyến.”

Thẩm Minh Anh thực sự thời gian, buổi sáng xin nghỉ nửa ngày, buổi chiều về kiểm kê sổ sách. Nếu , đơn thu mua của bách hóa ngày mai sẽ chất thành đống mất.

Cô suy nghĩ một chút : “Mẹ, gọi Tiểu Giang cùng ?”

“Dù bộ đồ gỗ '108 chân' định mua cũng là để cho Tiểu Giang dùng mà.”

là một ý kiến tuyệt vời! Mắt Lương sáng rực lên: “Thế để tìm Tiểu Giang.”

Đi vài bước, bà thở dài: “Minh Anh ơi, dám .”

mất hơn mười năm quen mới thể tự nhiên với cô con dâu thứ . Còn với con dâu út, họ mới chỉ gặp mặt, Lương thực sự dám đối diện riêng với đối phương. Dù trong lòng đang nhiệt tình như lửa đốt, nhưng thực tế bà chẳng dám bước chân khỏi cửa.

Trần Hồng Kiều chen một câu: “Mẹ, để con cùng cho.”

Mẹ Lương buột miệng: “Thế thì thôi .”

Bà sợ đến lúc đó mua đồ cho con dâu út, cô con dâu cả lóc kể khổ đòi bà trợ cấp. Thấy chồng từ chối thẳng thừng, lòng Trần Hồng Kiều trĩu nặng: “Mẹ, đều là con dâu của cả, cần đề phòng con đến mức ?”

Mẹ Lương liếc : “Mua đồ cho Tiểu Giang, con theo gì? Để tự tìm con bé.”

Bị con dâu cả ép một hồi, bà bỗng thấy cũng đủ dũng khí để tự tìm Tiểu Giang xem đồ nội thất! Mẹ Lương vốn là hành động, bà lập tức lên đường.

Khi bà đến nhà họ Giang, Giang Mỹ Thư đang dán vỏ bao diêm. Cô nghĩ xem nên tiêu tiền Lương Thu Nhuận đưa như thế nào cho hợp lý. Cô dán mười cái bao diêm mới một li, kiếm một xu dán một trăm cái. Mà 50 đồng Lương Thu Nhuận đưa tương đương với việc cô việc nghỉ ngơi, dán hàng vạn cái bao diêm mới kiếm nổi.

Lương Thu Nhuận giàu đến thế ? Giang Mỹ Thư thầm nghĩ.

“Làm cho cẩn thận, đừng để sai, đấy.” Vương Lạp Mai thấy con gái út thất thần liền dặn dò một câu.

Giang Mỹ Thư “” một tiếng.

“Chẳng bên nhà họ Lương định ngày bao nhiêu. Mẹ tính đợi họ định ngày xong sẽ mua cho con ít đồ hồi môn.”

Giang Mỹ Thư lắc đầu: “Chắc cũng sớm thôi ạ.” Cô thể cảm nhận Lương dường như đang vội vàng.

Vừa dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng gọi: “Tiểu Giang nhà ?”

Giọng quen. Giang Mỹ Thư ngẩn : “Hình như là của Lương?”

Vương Lạp Mai vỗ tay cô: “Mẹ Lương cái gì, là chồng con đấy. Gọi năng nổ lên chứ!”

dậy ngoài, quả nhiên thấy Lương đang trong sân. Bà một , trông dáng vẻ chút lúng túng. Vương Lạp Mai vội vàng đón tiếp: “Bà thông gia, tới đây?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-82.html.]

Mẹ Lương giỏi xã giao, cứ ấp a ấp úng mãi mới thốt một câu: “ đến tìm Tiểu Giang. Đưa con bé xem mẫu '108 chân'.”

Nói xong, bà hồi hộp Vương Lạp Mai: “Bà thông gia, bà cho mượn Tiểu Giang một lát ?”

Câu hỏi ngô nghê như trẻ con khiến Vương Lạp Mai ngớt: “Mượn với chẳng mượn gì chứ, con bé Mỹ Lan nhà sắp thành nhà họ Lương các bà còn gì.” Bà gọi trong nhà: “Mỹ Lan, đây một lát con.”

Giang Mỹ Thư cũng ngạc nhiên khi Lương đến tìm giờ . Cô đặt vỏ bao diêm xuống, bước ngoài chào: “Bác Lương ạ?”

Mắt Lương sáng bừng lên khi thấy cô, bà lo lắng hỏi: “Con rảnh ? Bác con cùng bác xem bộ đồ gỗ '108 chân'. Chị dâu thứ của con , Thu Nhuận cũng đang bận việc, tìm ai. Còn chị dâu cả thì… bác cùng cô lắm. Bác chỉ xem đồ cùng con thôi.”

Lời thật lòng đến mức thẳng đuột. Nói xong, Lương mong chờ Giang Mỹ Thư. Bà lấy hết can đảm mới dám đến đây.

Giang Mỹ Thư sững , chỉ tay mũi : “Con xem đồ nội thất ạ?”

, chính là con.” Mẹ Lương thấy cô đồng ý ngay lập tức thì thoáng thất vọng: “Con ? Nếu thì thôi , bác tự .”

Cũng thể . Chẳng chỉ là gặp thôi ? Có c.h.ế.t ai !

Giang Mỹ Thư vội lắc đầu: “Không ạ, con bảo là .”

Ngay lập tức, ánh mắt buồn rầu của Lương vụt sáng trở . Bà thực còn trẻ, năm nay 55 tuổi, nhưng nhờ cuộc sống sung túc khuôn mặt tròn trịa, đầy đặn, nên khi trông phúc hậu và hiền từ.

“Con rửa tay ngay đây.”

Giang Mỹ Thư rửa tay xong liền . Vương Lạp Mai còn tâm lý lấy hai quả quýt trong nhà đưa cho cô để mời chồng. Giang Mỹ Thư từ chối, bỏ túi áo theo Lương khỏi khu tập thể.

Gió bên ngoài lớn, Giang Mỹ Thư rụt cổ trong áo, quanh hỏi: “Bác Lương, bác đến đây bằng gì ạ?” Cô thấy xe đạp, cũng chẳng thấy ô tô .

Mẹ Lương đáp: “Bác nhờ Minh Anh đạp xe chở qua, giờ con bé .”

Giang Mỹ Thư: “...” Cô ngẩn : “Thế chúng bằng gì ạ?”

Mẹ Lương thích xe buýt, giờ xe đạp. Bà mới sực nhận dường như cách nào tới Đồng Hưng Hòa. “Hay là… chúng bộ nhé?”

Giang Mỹ Thư: “Cũng ạ.”

Chỉ điều, Lương rõ là từ ngõ Thủ Đăng đến Đồng Hưng Hòa dài tới 13 dặm ( 6-7km), bộ thì chắc chắn mất hai tiếng đồng hồ. Thật bà cố ý giấu, mà vì bà vốn mắc chứng sợ xã hội, bao năm qua chỉ quanh quẩn trong nhà, phạm vi đầy lòng bàn tay nên bà chẳng khái niệm gì về cách cả.

Hai trò chuyện. Mẹ Lương còn mua cho Giang Mỹ Thư một củ khoai lang nướng nóng hổi: “Khoai ngọt lắm, mỗi một củ.”

Bà thực sự hào phóng. Nếu là chị em Giang Mỹ Thư đây, họ chỉ dám mua loại khoai vụn cần phiếu giá 3 xu một túi. Còn Lương mua loại khoai bở, to bằng nắm tay, vỏ ngoài nướng chảy mật, ruột bên trong mềm ngọt. Tất nhiên giá cũng đắt, một củ khoai to thế giá tận một hào.

Mẹ Lương mua mà hề chớp mắt, bà thấp thỏm bảo: “Con ăn thử .”

Giang Mỹ Thư cũng đang thèm món . Giữa mùa đông lạnh giá, ôm củ khoai nóng hổi ăn một miếng thì đúng là tuyệt nhất.

“Có uống nước đường ? Bác thấy phía hàng bán nước đường đấy.”

Giang Mỹ Thư còn kịp trả lời, Lương chạy lên phía mua . Lúc , hai tay bà bưng hai cái ca tráng men, lắp bắp: “Cái ca đặt cọc hai hào, lúc về trả cho .”

Giang Mỹ Thư nhận lấy ca nước, bên trong là nước lê nấu. Cô nhấp một ngụm, vị ngọt thanh lan tỏa tận tâm can, đôi mắt cô cong lên vì mãn nguyện: “Ngon quá ạ.”

Thấy cô thích, Lương cũng nhịn mà mỉm . Khi bà , những nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ, trông bà trắng trẻo, phúc hậu, toát lên vẻ sang trọng và hiền từ.

Cách đó xa, Lương Thu Nhuận họp xong đang thư ký Trần chở về nhà máy thịt. Đi nửa đường, qua cửa kính xe .

“Lãnh đạo, hình như là bác Lương và đồng chí Giang.”

Lương Thu Nhuận đang tài liệu, liền ngẩng đầu lên . là họ thật. Anh nhíu mày: “Lái xe qua đó .”

Anh hiểu vì giờ vỉa hè với Tiểu Giang.

Phía , Lương thong thả bước , ăn khoai uống nước đường cực kỳ vui vẻ. đang vui giữa chừng, bà chợt sực nhớ điều gì:

“Tiểu Giang , chiều nay con hẹn hò với Thu Nhuận nhà bác ? Sao lúc bác đến tìm con ở nhà?”

Có lẽ một hồi tiếp xúc, Lương còn căng thẳng như nữa, bà bắt đầu chủ động đặt câu hỏi.

Loading...