[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 623

Cập nhật lúc: 2025-12-24 13:25:31
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Những còn , chia nhóm ba tiến hành tuần tra cảnh giới.”

“Phải đảm bảo vòng ngoài của Tiểu Đông Môn thành phần nguy hiểm nào lởn vởn.”

Lời dứt, đồng thanh đáp: “Rõ, thưa xưởng trưởng Lương.”

“Còn thì ?” Kiều Gia Huy nhịn hỏi một câu.

Lương Thu Nhuận liếc ba chiếc két sắt sừng sững. Lúc , bên trong là tiền, mà phần lớn là tiền mặt.

“Cậu tối nay ngủ ngay két sắt.”

Chiều dài của ba chiếc két sắt ghép vặn tạo thành một chiếc giường hẹp và dài. Cứ thế mà đối phó một đêm, kẻ nào mở két sắt chắc chắn sẽ động đến Kiều Gia Huy.

Kiều Gia Huy nhếch miệng : “ thấy cách đấy.”

cũng ở nhé?” Người hỏi là Tùng Tú Chi.

Thực tế, Lương Thu Nhuận hề yên tâm khi Tùng Tú Chi ở đây, bởi vì những quyền văn phòng chỉ , Giang Mỹ Thư và Kiều Gia Huy. Ngay cả A Chính cũng chỉ là canh cửa.

Không khí bỗng chốc im lặng, nụ mặt Kiều Gia Huy cũng khựng trong thoáng chốc. Anh tiến tới choàng vai Tùng Tú Chi: “Chị Tùng , chị xinh thế , thức đêm sẽ nhanh tàn phai nhan sắc lắm.”

“Thế , gương mặt của chị là để dành cho màn ảnh rộng mà.”

Tùng Tú Chi là thông minh, cô nhướng mày: “Vậy về nhé, sáng mai sẽ mang bữa sáng tràn đầy tình thương qua cho .”

Nghe xem, cả hai đều là những kẻ tinh đời. Kiều Gia Huy lập tức gửi cho cô một cái hôn gió: “Chị Tùng, chị đối với em quá. Yêu chị!”

Giang Mỹ Thư chịu nổi cái sự sến súa , liền tìm một góc, mặc nguyên quần áo mà xuống. Cô phía bàn việc, lọt thỏm trong, gần như che khuất .

Lúc vẫn đến giờ ngủ, Kiều Gia Huy và Lương Thu Nhuận ngoài tuần tra.

Bên ngoài thương xá Tiểu Đông Môn, thực sự mấy tốp đang lén lút dòm ngó bên trong. Rõ ràng là kẻ nảy sinh ý đồ , định đợi nhóm rời sẽ đập kính cướp bóc. Chỉ tiếc là khi thấy Lương Thu Nhuận dẫn chia tổ tuần tra, tay lăm lăm v.ũ k.h.í, những kẻ nhát gan liền vội vàng tản .

Cũng kẻ tham lam vẫn cam lòng, tiếp tục canh chừng. canh suốt một đêm mới phát hiện, đám bảo vệ bên trong Tiểu Đông Môn cả đêm hề chợp mắt, cứ thế tuần tra ròng rã tới sáng. Điều khiến chúng mất cơ hội tay nhất.

Sáng sớm hôm , Giang Mỹ Thư và Kiều Gia Huy lập tức liên hệ với ngân hàng gần đó. Vì tiền gửi quá lớn, ngân hàng thậm chí còn điều động cả xe bọc thép vận chuyển tiền đến.

Nói thật lòng, khi thấy chiếc xe vận chuyển tiền, Giang Mỹ Thư mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Cảm giác ở chung một phòng với mấy triệu tệ tiền mặt chẳng hề dễ chịu chút nào. Áp lực lớn, nguy hiểm cao, gần như cả đêm cô ngủ ngon giấc. Cô cảm thấy lẽ chỉ khi tiền gọn trong ngân hàng, cô mới thể đ.á.n.h một giấc thật sâu.

Ngay cả lúc vận chuyển, bảo vệ cũng vây kín . Nhìn đống tiền đưa lên xe, xe của Kiều Gia Huy và Lương Thu Nhuận một một mở đường, Giang Mỹ Thư bấy giờ mới nhắm mắt . Đến ngày thứ hai cô kiệt sức, thể cầm cự thêm, liền về nhà nghỉ ngơi.

Sức nóng của Tiểu Đông Môn kéo dài liên tục cho đến tận kỳ nghỉ lễ 1/5. Mỗi ngày đều đông đến xem nhà và gian hàng. Thậm chí, đến cuối cùng, ngay cả tầng ba còn đang để thô cũng bắt đầu bán dần .

Nhóm của Giang Mỹ Thư chỉ mất đúng một tuần để thu hồi bộ vốn đầu tư ban đầu. Đồng thời, dư trong tài khoản của họ đột phá con 12 triệu tệ.

Đây là khoảnh khắc giàu từng thấy của Giang Mỹ Thư. Tuy nhiên, cô cũng trở nên bận rộn hơn bao giờ hết. Cô nhận cần một thư ký. Nếu , việc đều hành lấy, cô đến thời gian ăn cơm cũng chẳng còn.

Có điều, tìm thư ký dễ, năng lực giỏi, hợp rơ, và tam quan tương đồng, bằng cô chẳng dám giao việc trong tay . Giang Mỹ Thư đem ý định với Lương Thu Nhuận, bảo: “Việc chọn thư ký thong thả lưu tâm, em cứ đợi thêm chút nữa.”

Giang Mỹ Thư “ừ” một tiếng: “Có phù hợp thì nhất, thì em đành tự cáng đáng thôi.”

Dẫu , sự bùng nổ của Tiểu Đông Môn cũng chỉ mới bắt đầu. Bán nhà mới chỉ là bước đầu tiên. Còn việc thương mại của Tiểu Đông Môn phát triển , giữ và sự náo nhiệt , còn xem ông Trời cho cơ hội . Không ít kẻ đang mong chờ Tiểu Đông Môn sụp đổ để họ thể nhảy chia chác miếng bánh .

Cùng lúc đó, tại Phú Quý Gia Viên.

Khu vực bán hàng vắng vẻ đến mức lạnh lẽo. Lý Thành Đông liên tiếp đập vỡ mấy cái chén, mắng xối xả mặt thư ký Hứa: “Chẳng bảo tuyên truyền ?”

“Tuyên truyền kiểu đấy ? Giữa thanh thiên bạch nhật mà phòng bán vé chẳng lấy một mống khách nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-623.html.]

“Cậu mà xem Tiểu Đông Môn kìa, cả ngày lẫn đêm đều cháy hàng, việc kiểu gì hả?”

Anh trút bộ cơn thịnh nộ lên đầu thư ký Hứa. Thư ký Hứa thời gian qua vốn dĩ nhẫn nhục như thằng cháu nội, định bụng tiếp tục cúi đầu cam chịu, nhưng bất thình lình cái chén đập trúng trán. Anh đưa tay sờ lên, m.á.u tươi từ trán chảy xuống ròng ròng.

Mọi sự nhẫn nhịn và uất ức bấy lâu, giờ phút bùng nổ.

Thư ký Hứa lau vết m.á.u, lạnh lùng : “Ông chủ, phòng bán vé vắng vẻ là việc của , đó là việc của .”

“Là do tắc trách, năng lực kém, sắp xếp sai lầm, mới dẫn đến cục diện ngày hôm nay.”

“Nếu đổ hết trách nhiệm lên đầu , cũng thôi.”

Lần đầu tiên, thuê như thư ký Hứa dám thẳng mắt Lý Thành Đông, gằn từng chữ: “Vậy xin nghỉ việc. Đổi chủ mới thôi!”

Chương 275

Nói mấy chữ cuối cùng, thư ký Hứa bỗng thấy nhẹ lòng hẳn. Dẫu , ý định nhen nhóm từ lâu, nhưng vì miếng cơm manh áo nên mới bấm bụng nhịn nhục. Cho đến khi Lý Thành Đông cố tình ném cái chén trán , thư ký Hứa thầm c.h.ử.i: Mẹ kiếp!

Tức nước vỡ bờ. Loại ông chủ ngu xuẩn , cũng chẳng tiếc.

Lý Thành Đông cũng phản ứng của thư ký Hứa cho sững sờ. Hồi lâu , mới đập bàn: “Cậu định phản đấy ? Thư ký Hứa, còn nữa ?”

Thư ký Hứa tháo thẻ nhân viên treo cổ, quăng mạnh lên bàn: “Lão t.ử nữa! Ai thích thì !”

“Thật sự tưởng thư ký cho Lý Thành Đông là chuyện lành lắm chắc?”

Thư ký Hứa thực sự định tiếp nữa, trút hết uất ức chịu đựng bấy lâu nay: “Anh là ông chủ, sắp xếp, bắt thư ký hết việc, đến khi xong bắt thư ký gánh tội. Lý Thành Đông, đại thiếu gia họ Lý, quên mất là ông chủ ? Anh lệnh, , thì là thiếu sót. đến lệnh cũng , bắt lo liệu cả đại cục.”

nhận đồng lương còn thấp hơn cả ch.ó, mà lo toan việc đại sự chủ nhân. Làm thì hở chút là đ.á.n.h c.h.ử.i, trừ lương.”

“Lý đại thiếu, tầng lớp , thiếu tiền, nhưng đám dân thường như chúng thì cần. ở đây, tiền , chức thăng, thế còn gánh tội, mắng, đ.á.n.h.”

“Nếu , công việc nữa ?”

Người hiền lành một khi nổi điên cũng đáng sợ. Trong mắt Lý Thành Đông, thư ký Hứa vốn luôn là con trâu già cần mẫn, bảo gì nấy, bao giờ từ chối. Vậy mà một như thế, lúc bùng nổ.

Lý Thành Đông cảm thấy mất mặt, liền mắng át : “Không thì cút! Cậu quên chỉ là thư ký mà đòi quản chuyện ông chủ ? Cậu lo chuyện bao đồng quá đấy!”

Thư ký Hứa hít sâu, thở hồng hộc: “Quản quản cái con khỉ! Còn quản thêm một việc nào của Phú Quý Gia Viên nữa thì là thằng ngu!”

Anh vứt thẻ tên, xô cửa bước : “Cái loại ông chủ như , cái loại dự án như thế , cứ chờ mà phá sản !”

Rầm một tiếng, cửa đóng sầm , chỉ để cái bóng lưng vội vã rời .

Trong văn phòng, sắc mặt Lý Thành Đông lúc xanh lúc trắng: “Thư ký Hứa, khá lắm!” Đây là ý định trù dập thư ký Hứa.

Lục Thạch bên cạnh tán thành: “Thành Đông, định trị thư ký Hứa ? Nếu liều, đem hết chuyện thâm cung bí sử quanh kể sạch ngoài, nghĩ tới hậu quả ?”

“Hơn nữa, Phú Quý Gia Viên là do một tay thư ký Hứa theo sát từ đầu đến cuối, sợ tố cáo gì ?”

Lý Thành Đông đ.ấ.m mạnh tường, giọng bực dọc: “Chẳng lẽ cứ thế để ??” Thân là thiếu gia nhà họ Lý, bao giờ kẻ khác nhục mặt đến thế.

Lục Thạch Lý Thành Đông đang l.ồ.ng lộn như thú dữ mà thấy thất vọng. Anh luôn cảm thấy em họ tiêu thụ thì năng lực, đ.á.n.h thắng đó với khách hàng cá nhân. một khi đụng đến việc thống trị đại cục, thiếu hẳn cái đầu.

Thực từ lúc đấu thầu đất thấy rõ, vốn liếng nhà họ Lý đưa cho đủ để đấu hai mảnh, nhưng cuối cùng chỉ lấy mảnh Tiền Hải hẻo lánh . Chỗ tuy rộng nhưng so với vị trí Tiểu Đông Môn, dân Bành Thành coi đây chẳng khác nào vùng ngoại ô xa xôi. Ai đến nơi hoang vu hẻo lánh mà mua nhà cơ chứ.

Tiếp đó là việc Phú Quý Gia Viên sắp thiện, từ tuyên truyền quảng cáo, định giá đơn giá, đến lễ khai trương... tất cả đều cần ở tầm cao mà bao quát sắp xếp. Những điều Lý Thành Đông đều . Anh phó mặc bộ cho thư ký Hứa. Thư ký Hứa cũng chỉ là thư ký, ông chủ tầm đại cục, thư ký đương nhiên cũng .

Có điều, những lời Lục Thạch thể . Lý Thành Đông là ông chủ Phú Quý Gia Viên, đây là dự án hàng chục triệu tệ. Anh vốn tính độc đoán, lọt tai lời phê bình.

Thế là, Lục Thạch chuyển chủ đề: “Thành Đông, giờ việc trả thù thư ký Hứa là chuyện thứ yếu, quan trọng nhất là bên cạnh ai thế ngay ?”

Loading...