[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 577
Cập nhật lúc: 2025-12-24 03:01:26
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
nếu là chuyện của khác, cô dám đảm bảo.
Vương Lệ Mai ừ một tiếng, bóp nhẹ thái dương cho cô, Giang Mỹ Thư mới rời .
Chỉ là cô mới hai ngày, phía Vương Lệ Mai gọi điện đến: "Mỹ Thư, chuyện . Cô của con và Triệu Hiểu Quyên khi lên tàu hỏa, lúc đầu Hiểu Quyên biểu hiện vẫn , nhưng đó nó tự ý xuống tàu nửa chừng, giờ thấy tăm nữa."
Giang Mỹ Thư xong hít một thật sâu: "Mặc kệ nó . Mỗi mệnh riêng." Ở Triệu Hiểu Quyên, cô thấm nhuần một câu: Tôn trọng phận của khác.
Vương Lệ Mai chút khó xử, ẩn ý: " cô con vẫn đang ở nhà lóc vặn vẹo đây ."
Giang Mỹ Thư lập tức hiểu ngay: "Mẹ đưa điện thoại cho cô ."
Giang Lạp Mai nhận điện thoại mở lời bằng giọng nức nở: "Mỹ Thư, Mỹ Thư, cô giờ con bản lĩnh, con nhất định cứu Hiểu Quyên với."
Giang Lạp Mai cả đời hiếu thắng, nếu bà chẳng thể từ phận phụ nữ mà lên vị trí chủ nhiệm công đoàn.
Giọng Giang Mỹ Thư bình thản: "Cô ạ, báo cảnh sát . Chỉ cảnh sát mới giúp cô thôi."
Giang Lạp Mai báo cảnh sát, bà sợ chuyện lộ sẽ hủy hoại danh tiếng của con gái.
"Cô, nếu con là cô, con chắc chắn sẽ báo cảnh sát. Cô tìm thấy nó sớm ngày nào thì nó thoát khỏi nguy hiểm sớm ngày đó. Nếu , hậu quả khôn lường."
Mỹ Thư vẻ ngạc nhiên khi Hiểu Quyên bỏ trốn lời từ biệt, vì thực tế đây cô từng thế . Có một thì hai, chẳng gì lạ.
Giang Lạp Mai như tìm chỗ dựa tinh thần, lập tức hạ quyết tâm báo cảnh sát. Chỉ là, Triệu Hiểu Quyên ý trốn tránh gia đình. Giang Lạp Mai tìm khắp Dương Thành suốt một tháng trời mà vẫn bặt vô âm tín. Điều khiến bà thất vọng.
Khi nhận tin, Giang Mỹ Thư cũng chỉ thở dài. Cô sang hỏi Kiều Gia Huy: "Gia Huy, Triệu Hiểu Quyên tìm em ?"
Gia Huy lắc đầu: "Không ạ." Cậu tỏ vẻ ngoan ngoãn, đầy tò mò: "Chị dâu, chẳng chị bảo em đừng dây dưa với em họ chị ? Sao tự nhiên hỏi thế?"
"Nó mất tích ."
Gia Huy ngẩn : "Mất tích thì báo cảnh sát chứ."
Mỹ Thư , thấy giống như đang dối, cô thở dài: "Báo nhưng một tháng trôi qua, cảnh sát vẫn tìm thấy."
Gia Huy suy nghĩ một chút: "Một là cô trốn , cố tình cho tìm thấy, hai là cô gặp chuyện ." dù là trường hợp nào, đó cũng kết quả Mỹ Thư thấy. Cô ừ một tiếng nhắc chuyện nữa.
Gia Huy thấy cô nên cũng tiện hỏi thêm. Thế nhưng, điều Gia Huy ngờ tới là tối hôm đó khi về nhà, cửa một đang xổm. Cầu thang quá tối, thấy, suýt chút nữa đ.â.m sầm .
Lúc Triệu Hiểu Quyên phản ứng , lập tức dậy, vui mừng gọi: "Kiều thiếu, em là Triệu Hiểu Quyên đây, còn nhớ em ?"
Nhìn vẻ lôi thôi lếch thếch của Hiểu Quyên, Gia Huy nhíu mày. Nếu là tính cách ngày , chắc chắn bộc lộ thái độ ngay, nhưng theo Mỹ Thư và Thu Nhuận rèn luyện ba bốn năm , giờ trầm hơn nhiều.
" nhớ, cô là em họ chị dâu đúng ?"
Hiểu Quyên vế đầu thì mừng rỡ, vế nhíu mày, nhưng giờ đang ở cửa nhà , đang thu nhận nên dám phản bác: "Vâng là em."
Cô tỏ vẻ ngập ngừng và t.h.ả.m hại: "Kiều thiếu, em và chị họ cãi , giờ em trốn ngoài, thực sự chỗ nào để . Không ... thể thu nhận em ?" Cô chắp hai tay , dáng vẻ cực kỳ đáng thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-577.html.]
Thấy Gia Huy im lặng, cô bổ sung ngay: "Anh yên tâm, em để nuôi . Em nấu cơm, giặt đồ, dọn dẹp, em cũng thể chăm sóc . Anh cứ coi em như giúp việc nhỏ là ." Chỉ cần ở bên cạnh Kiều Gia Huy, gì cô cũng cam lòng.
Gia Huy liếc cô một cái kỳ lạ. Tuy nhiên, nhớ đến ban ngày chị dâu vẫn còn lo lắng vì chuyện cô em họ mất tích, ừ một tiếng lấy chìa khóa mở cửa: "Vào ." Cậu là thu nhận .
Triệu Hiểu Quyên hiểu lầm, tưởng Gia Huy đồng ý, lập tức mừng rỡ: "Kiều thiếu, yên tâm, em nhất định để nuôi ."
Gia Huy đáp: "Để . Người cô hôi , tắm ."
Nghe , mặt Hiểu Quyên đỏ bừng, đầu óc mơ màng: "Em quần áo." Thời gian bỏ trốn cô ở nhà khách, may mà nhà khách ở Dương Thành đòi giấy thông hành, nếu ngủ ngoài đường. ba trăm tệ lấy trộm cũng chẳng trụ bao lâu khi tiêu xài ăn uống, giờ tiền hết sạch, cô đành ngóng tin tức của Gia Huy tìm đến đây. Còn đường về, cô dám nghĩ tới.
Gia Huy nghĩ một lát, lấy từ tủ quần áo hai bộ đồ phụ nữ: "Mặc tạm ."
Nhìn bộ váy phụ nữ, mặt Hiểu Quyên tái nhợt. Trong đầu cô nảy sinh ý nghĩ: Kiều thiếu phụ nữ khác . Nếu , váy phụ nữ ở đây? chỉ là ý nghĩ thoáng qua, cô tự an ủi : Một đại thiếu gia như Kiều thiếu phụ nữ bên cạnh là bình thường. Cô chỉ cần trở thành một trong đó là . Nghĩ đến đây, Hiểu Quyên tự cổ vũ bản , Gia Huy đầy tình tứ.
Nếu Hiểu Quyên em họ chị dâu, lẽ Gia Huy cũng chẳng ngại để cô bạn gái một thời gian. Tiếc , chị dâu cảnh cáo nhiều , "thỏ ăn cỏ gần hang", nếu thực sự tay với Hiểu Quyên, e là Mỹ Thư và Thu Nhuận sẽ thèm chơi với nữa. So với một phụ nữ mấy quan trọng, rõ ràng cái "đùi lớn" để ôm vẫn quan trọng hơn.
Nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm, Gia Huy xác định cô ngay , mới tới chỗ điện thoại . Một lúc đầu dây bắt máy, là giọng Lương Thu Nhuận: "Gia Huy, nhất là chú việc gì quan trọng." Tầm và Mỹ Thư ngủ, tiếng chuông nửa đêm khiến Mỹ Thư suýt nữa giật tỉnh giấc.
Gia Huy rụt cổ : "Có chính sự, chính sự thật mà." Cậu dám gọi tên trong điện thoại, chỉ ẩn ý: "Người đó xuất hiện , tối nay tìm đến em."
Lương Thu Nhuận nheo mắt, nhận ngay: "Triệu Hiểu Quyên?" "Vâng."
Lương Thu Nhuận quyết định ngay: "Giữ cô , chúng sang ngay." Sau khi cúp máy, Mỹ Thư cũng tỉnh hẳn: "Ai thế ?"
Thu Nhuận tiến tới chỉnh áo cho cô: "Gia Huy, bảo Triệu Hiểu Quyên tìm đến chỗ ."
Nghe xong, Mỹ Thư tỉnh táo hẳn: "Ai cơ?" "Triệu Hiểu Quyên."
Mỹ Thư phản xạ điều kiện: "Bắt lấy nó!" Cô định nhảy xuống giường, nhưng Thu Nhuận ấn cô : "Đừng vội, nó chạy một thì sẽ chạy hai. Nghĩ kỹ xem định xử lý thế nào, là hai chúng , thông báo cho cả cô của em nữa?"
Giang Lạp Mai vì tìm con mà ở Dương Thành suốt mấy tháng qua. "Thông báo cho cô em." Mỹ Thư dứt khoát: "Phải thông báo cho cô , để giao Triệu Hiểu Quyên cho bà ." Nói đến đây, cô thở dài: "Mà giao cho cô thì chứ, cô em quản nổi một chân? Người chạy thì kiểu gì cũng chạy ."
"Đó là việc của họ, liên quan đến chúng nữa." Thu Nhuận giúp cô mặc thêm áo: "Em rửa mặt , để gọi điện cho cô."
Mỹ Thư do dự: "Để em gọi." "Không, để ." Thu Nhuận hiếm khi kiên quyết như : "Đi rửa mặt ."
Mỹ Thư đáp một tiếng, khi cô thì Thu Nhuận cúp máy, rõ gì với Giang Lạp Mai.
"Chúng vội qua ngay ." Thu Nhuận : "Em nghỉ thêm lát nữa, đợi cô từ Dương Thành qua đây chúng cùng ."
Mỹ Thư lo lắng: "Liệu Hiểu Quyên chạy mất ?"
Thu Nhuận lắc đầu: "Cô khó khăn lắm mới tiếp cận Gia Huy, chỉ cần Gia Huy để lộ sơ hở, cô sẽ chủ động rời ." Hạng mang theo mục đích thế , đạt mục đích sẽ bỏ cuộc. Ngay từ đầu, mục tiêu của cô là Kiều Gia Huy .
Mỹ Thư ừ một tiếng, nhưng xuống ngủ : "Hay cứ đến chỗ Gia Huy , dù là chờ bên ngoài cũng ."
Thu Nhuận đồng ý. Khi khỏi cửa, mới chợt nhận sự bất tiện khi xe riêng. Anh dắt một chiếc xe đạp thường ngày vẫn , chở Mỹ Thư. Trên đường , Mỹ Thư ôm eo đủ thứ chuyện, tuyệt nhiên nhắc đến chuyện mua ô tô. Điều khiến Thu Nhuận cảm thấy cực kỳ áy náy: "Giang Giang." "Dạ?" "Đợi chuyện xong xuôi, mua một chiếc xe ."
Tội nghiệp Lương Thu Nhuận kiếm bao nhiêu tiền đều nộp hết cho vợ, trong ngay cả một trăm tệ cũng . Mỹ Thư ngẩn , mắt cong tít : "Vâng ạ. Để em nhờ Gia Huy tìm cho một chiếc xe nào bền mà giá ."
Thấy cô đồng ý, Thu Nhuận khẽ thở phào. Khu vực Cục Chiêu thương xa chỗ Gia Huy ở là mấy, vốn thích chịu khổ khi ở Cục.