[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 551
Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:31:48
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đến lúc đó, nếu Hiểu Quyên ở đây mà lỡ bập một đối tượng gì thì tính ?"
Câu của Giang Mỹ Thư khiến Giang Lạp Mai giật kinh hãi, nhưng bà vẫn từ bỏ công việc định ở Thủ đô: "Chẳng cháu cũng ở đấy ? Bảo cháu để mắt, kiểm tra hộ nó."
Việc Giang Mỹ Thư đời nào để ôm , cô liền híp mắt : "Thế cô ơi, cô quên ạ? Cả cháu và chị cả ngày đều là do cô chọn đối tượng cho đấy thôi. Hai đứa cháu giờ đều sống , thật lòng là cái khoản chọn rể, cô tinh tường hơn cháu gấp mười ."
"Dù cô cũng là ở Công đoàn cả đời, chắc chắn là chuẩn xác hơn."
Lời tâng bốc khiến Giang Lạp Mai bắt đầu thấy lâng lâng: "Vậy... để cô nghĩ ."
"Cô nghĩ cho kỹ nhé, nhất là quyết định sớm ạ. Đừng để đến lúc cháu và chị cả bận tối mắt tối mũi, con Hiểu Quyên nó lỡ đem lòng yêu tóc vàng hoe nào ở sát vách thì coi như hỏng bét."
Giang Lạp Mai lập tức chấn kinh.
" cô ơi, cháu với cô nhỉ? Bố cháu đồng ý đây là vì cháu bảo lương mỗi tháng ít nhất cũng một trăm đồng, dĩ nhiên cô cũng thế."
"Cô cân nhắc kỹ nhé, lỡ chuyến đò là chuyến . Anh cả và ba của Thu Nhuận cứ nằng nặc đòi cháu đưa Dương Thành mà cháu còn gật đầu đấy. cô là cô ruột của cháu, cháu lo cho cô thì lo cho ai."
Lời khéo léo khiến Giang Lạp Mai cảm động thôi: "Thành thực mà , để cô tính toán xem xin tạm nghỉ việc , cô theo cháu Nam luôn."
Dù thì Chủ nhiệm Dương và Trưởng phòng Trần cũng , đều là thủ tục tạm nghỉ cả. Ban đầu Giang Lạp Mai còn chút đắn đo, Giang Mỹ Thư khích lệ vài câu, bà chẳng còn lo lắng gì nữa, chỉ một mực ngay để canh chừng chuyện yêu đương của con gái. Dù thì chuyện hôn nhân cả đời là việc đại sự, thể qua loa đại khái .
Cúp điện thoại, Giang Mỹ Thư thở phào nhẹ nhõm. Giang Mỹ Lan bên cạnh cảm thán: "Cô cái mồm mép giỏi thế , lúc đầu cái chuyện ngốc nghếch thế ." (Ý việc đưa Hiểu Quyên mà đưa quản lý theo).
Nếu là bà, cô ruột mà nhờ vả, bà chỉ đồng ý với một điều kiện: Hiểu Quyên thì Giang Lạp Mai cũng . Con ai nấy trông, chứ ngoài như họ chăm sóc khéo, thành kẻ mang tội.
Giang Mỹ Thư lý luận hùng hồn: "Người còn lúc lầm lỡ, ngựa còn lúc sẩy chân, là chuyện bình thường mà chị."
Giang Mỹ Lan cãi em gái nên thôi. Giang Mỹ Thư mím môi trộm, nắm lấy cánh tay chị gái lắc lắc: "Chị ơi, lâu gặp, chị nhớ em ?"
"Chị chẳng nhớ cô , chỉ con bé Tiểu Quất là ngày nào cũng nhắc dì Mỹ Thư mãi tới thôi."
Tiểu Quất giờ năm tuổi, vinh dự trở thành một cô bé học sinh lớp một. Hiện tại con bé học cùng trường cùng lớp với Bảo Căn nhà Lý Thúy Cầm, hai đứa nhỏ ngày nào cũng rủ học.
Giang Mỹ Thư dùng giọng mũi nũng nịu: "Tiểu Quất còn nhớ em, mà chị chẳng nhớ em gì cả, em dỗi chị đấy." Cô bày cái bộ dạng "chị mau dỗ em ".
Giang Mỹ Lan cạn lời: "Sao càng lớn cô càng sống thụt lùi thế ."
Giang Mỹ Thư trợn tròn mắt: "Thế giờ chị dỗ em thì bảo?"
"Không dỗ là em giận thật đấy!"
Giang Mỹ Lan bất lực, xoa xoa mặt em gái: "Anh Thu Nhuận nhà cô cô trẻ con thế ?"
"Dĩ nhiên là ." Giang Mỹ Thư đắc ý: "Anh Thu Nhuận nhà em còn đ.á.n.h răng rửa mặt cho em nữa cơ, chiều em như chiều vong ."
"Chả trách." Giang Mỹ Lan thầm nghĩ, hèn chi tính nết cô em gái càng sống càng thấy trẻ .
"Thế còn Thẩm Chiến Liệt?" Giang Mỹ Thư bỗng nghiêm mặt : "Anh đối xử với chị ?" Chiến Liệt chính là mà chị cả ngày xưa tìm cách để lấy cho bằng .
"Chiến Liệt ..." Giọng Giang Mỹ Lan bỗng trở nên xa xăm: "Người thì cũng , nhưng Mỹ Thư , cô cũng chị với giờ mỗi một nơi. Chị phát hiện tình cảm dù đến mấy mà cứ sống xa thế thì cũng dần nhạt phai thôi."
Giang Mỹ Thư cau mày: "Tình cảm hai vấn đề ?" Cô nhớ chị cả và Thẩm Chiến Liệt khi cưới tình cảm mặn nồng mà.
"Cũng hẳn là vấn đề." Giang Mỹ Lan tả thế nào cho đúng tình trạng hiện tại: "Chỉ là ví dụ như, chị ở lỳ trong Dương Thành bận rộn kiếm tiền, còn Chiến Liệt cứ nhập hàng xong là chạy thẳng về Thủ đô, một chuyến về mất ít nhất hai mươi ngày."
"Đến khi Dương Thành, chúng chị nhiều nhất cũng chỉ đoàn tụ một hai ngày là ngay. Trong thời gian đó, hai bên khó gặp mặt."
"Mỹ Thư, cô hiểu ý chị chứ?"
Giang Mỹ Thư khẽ "ừ" một tiếng. Khuôn mặt cô ánh nắng trưa trông trắng trẻo đến mức gần như phát sáng: "Em hiểu."
"Xa lâu ngày, lúc ở cạnh sẽ chẳng còn chuyện gì để . Anh chuyện chị thấy hứng thú, chị chuyện chẳng buồn , dần dà tình cảm sẽ nguội lạnh."
"Phải." Giang Mỹ Lan thừa nhận, "Hai chúng chị hiện đang ở tình cảnh đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-551.html.]
Giang Mỹ Thư nghiêm túc: "Thế thì , cứ đà thì sớm muộn gì hai cũng dẫn đến đổ vỡ. Phải giải quyết vấn đề ngay từ lúc nó mới chớm nở thế ."
Giang Mỹ Lan khổ: "Giải quyết? Giải quyết thế nào?"
"Chị sẽ từ bỏ sạp hàng ở Dương Thành, mà cũng bỏ thị trường Thủ đô."
"Chuyện chẳng khác gì bắt một trong hai từ bỏ sự nghiệp để theo . Mỹ Thư , cô nghĩ chị , là ?"
Đây là nỗi trăn trở bấy lâu của Giang Mỹ Lan mà tìm thấy lối thoát.
Giang Mỹ Thư trầm ngâm: "Nếu dùng Tiểu Quất thì ? Dùng lá bài tình cảm thì thế nào?" Tuy cô lợi dụng con trẻ, nhưng khi hôn nhân trục trặc, đứa con chính là át chủ bài lớn nhất. Tất nhiên, với điều kiện đối phương thực sự quan tâm đến con.
"Có tình cảm chứ." Ánh mắt Giang Mỹ Lan đượm buồn: " vì thời gian dài ở bên cạnh, thiếu sự gắn bó, Tiểu Quất đối với sự xa lạ và dè chừng, còn đối với Tiểu Quất cũng bớt vài phần mật như ngày xưa."
Mọi chuyện dường như rơi ngõ cụt. Giang Mỹ Thư cũng thấy đau đầu: "Hai chuyện thẳng thắn với ?"
"Chưa." Giang Mỹ Lan đáp, "Chúng chị đến cơ hội chạm mặt còn khó. Lúc về lấy hàng thì chị đang ở sạp, đến tối lúc chuẩn thì chị còn về đến nhà."
Nói một cách đơn giản, cuộc hôn nhân từng khăng khít kẽ hở giờ đây xuất hiện những vết rạn. Và vết rạn Giang Mỹ Lan tận mắt thấy nó nứt , bà bù đắp nhưng lực bất tòng tâm. Bản chất là bà chịu thỏa hiệp, mà Thẩm Chiến Liệt cũng chẳng nhượng bộ.
Giang Mỹ Thư xoa xoa thái dương: "Không thể tìm một công việc mà cả hai cùng chung ? Hai vợ chồng cùng bận rộn một chỗ, ở cạnh thì tâm mới ở cạnh ."
Giang Mỹ Lan im lặng, chỉ cúi đầu. Thực bà đang hoài nghi chính cuộc hôn nhân của , chăng mệnh bà , cả hai đời đều lận đận chuyện chồng con như .
Thấy chị im lặng, Giang Mỹ Thư nghĩ một lát bảo: "Chị ngại ? Nếu ngại, đợi Chiến Liệt về, để em chuyện với ."
Giang Mỹ Lan ngẩng đầu, vẻ do dự: "Liệu em?"
Giang Mỹ Thư đáp: "Còn nước còn tát, hai cứ chuyện , nếu thì em mới mặt."
Lần Giang Mỹ Lan từ chối nữa.
"Chị , hôn nhân là thứ bắt buộc , nhưng nếu kết hôn , khi lầm mang tính nguyên tắc, chúng còn cố thì cứ cố, còn nếu thực sự thể chung đường thì hãy tính cách khác."
Giang Mỹ Thư tuy chỉ mới kết hôn một , nhưng thái độ đối với hôn nhân của cô thực tế và khoáng đạt hơn chị gái nhiều. Giang Mỹ Lan là kiểu "một rắn c.ắ.n mười năm sợ dây thừng", kiếp lấy Lương Thu Nhuận hạnh phúc, kiếp cố tranh lấy Thẩm Chiến Liệt , nhưng rốt cuộc bà phát hiện giữa vợ chồng vẫn nảy sinh vấn đề. Không chuyện phản bội, nhưng nó vẫn khiến thấy nghẹn đắng ở cổ họng.
Nghe lời khuyên của em gái, Giang Mỹ Lan chỉ khẽ "ừ" một tiếng, ngượng ngùng : "Chị từng với cô, Chiến Liệt chuyện '' mạnh."
" kể từ khi chúng chị sống xa , dù về ngủ chung giường, cũng chẳng còn sự mặn nồng như ngày nữa."
Lời thốt , tim Giang Mỹ Thư bỗng thắt , cô hỏi dồn: "Là kháng cự, là vì quá mệt mỏi?"
Chương 236
Giang Mỹ Lan ngập ngừng một lát: "Cả hai..."
"Lần nào chị nhắc đến, cũng bảo mệt, hoặc tìm cớ cớ nọ để né tránh."
Giang Mỹ Thư cau mày: "Chuyện đúng."
Dựa những gì cô về Thẩm Chiến Liệt qua hệ thống, là một đàn ông nhu cầu sinh lý cực kỳ mạnh mẽ. Vậy mà đối diện với vợ , chẳng còn ham . Điều ý nghĩa gì, là phụ nữ ai cũng hiểu.
"Anh ... khác bên ngoài ?"
Giang Mỹ Thư ngập ngừng hỏi câu đó. Tuy cô nghĩ đến trường hợp , nhưng rõ ràng, đó là khả năng lớn.
Sắc mặt Giang Mỹ Lan lập tức trắng bệch: "Chắc... chắc ?"
Thực chính bà cũng từng chút nghi hoặc như , nhưng bà luôn dám sâu suy nghĩ đó. Bà càng sống trong cuộc hôn nhân lâu, sự ỷ đối phương càng lớn, và đối với Chiến Liệt cũng . Hồi cưới thì bảo hợp thì bỏ, nhưng sinh con xong , bà mới thấy chuyện xa rời thực tế đơn giản mà bà tưởng. Bởi vì sợi dây liên kết giữa hai quá sâu, từ tài sản, con cái đến gia đình, bạn bè... hễ rời là cắt đứt tất cả.
Giang Mỹ Thư thấy chị như cũng nỡ hỏi thêm, nhưng hỏi : "Chị là chung chăn gối, phụ nữ khác bên ngoài , chắc chắn chị là rõ nhất. Chị phát hiện chi tiết nào khác lạ ?"
Giang Mỹ Lan suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Không ."
Chính vì tìm thấy dấu vết gì, nên bà mới càng thêm hoang mang.