[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 538

Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:13:34
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Mỹ Thư thật sự chẳng còn gì để nữa.

giống chị gái Giang Mỹ Lan, cô chịu cái ơn nuôi dưỡng năm năm của Giang Lạp Mai. Cô hít một thật sâu: "Là cô tính toán đấy chứ, cô cháu Dương Châu hưởng phúc, bố cháu ở nhà chịu khổ."

"Cô bảo cháu bỏ mặc bố cháu, bảo cháu lo cho ông, nhưng đây chúng cháu bao nhiêu mời bố Nam ." Cô sang Giang Trần Lương: "Bố, hôm nay nhân lúc ở đây, con hỏi bố một câu cuối: Lần ăn Tết xong, bố Dương Châu cùng chúng con để cả nhà đoàn tụ ? Bố ?"

Giang Trần Lương là tư tưởng cũ, ông thích cảnh phiêu bạt xa xứ. Giang Mỹ Thư liền tung "chiêu cuối": "Vào đó nếu chịu khó lụng, mỗi tháng ít nhất cũng kiếm từ một trăm đồng trở lên. Tất nhiên kinh doanh lúc lỗ, lúc lỗ cứ tính hết cho con. Bố ?"

Nghe thấy mỗi tháng kiếm một trăm đồng, Giang Trần Lương bắt đầu thấy xao động.

"Bố chỉ để kiếm tiền, mà còn để ở cạnh , hai bầu bạn sớm hôm. Hơn nữa cái Trúc cũng lớn , nó sẽ chạy theo lưng mà gọi 'ông ngoại' suốt ngày đấy. Bố, con ép bố, bố cứ nghĩ cho kỹ . Trước khi con rời Thủ đô, chỉ cần bố bằng lòng, con sẽ đưa bố cùng."

Giang Trần Lương kịp gì, Giang Lạp Mai động lòng : "Trong Nam kiếm tiền dễ thế cơ ?"

Giang Mỹ Thư thừa ý bà. Giang Lạp Mai là phức tạp. Bảo bà thì hẳn, vì hồi cô và Giang Mỹ Lan đổi hôn sự, chính bà là chạy ngược chạy xuôi, bỏ công bỏ sức lo liệu. bảo bà thì cũng khó , rõ ràng bà và Giang Mỹ Lan mới tình nghĩa nuôi dưỡng, nhưng từ khi Mỹ Lan lấy Thẩm Chiến Liệt – cái nghèo rớt mồng tơi , thái độ của bà với Mỹ Lan liền nhạt , còn với Mỹ Thư thì vồn vã hơn hẳn.

Nói cho cùng, đây là xã hội trọng nhân tình, nhưng khi ngay cả cũng dùng "nhân tình" để cân đo đong đếm, Giang Mỹ Thư thấy trong lòng thoải mái. Thế nên khi trả lời, cô cũng chỉ lấp lửng: "Cũng tàm tạm thôi cô ạ, nhưng lúc lúc mất. Lúc thì kiếm khá, lúc lỗ thì khi trắng tay, tán gia bại sản như chơi."

"Nên cũng khó lắm ạ."

Giang Lạp Mai bỗng thấy chùn bước. nghĩ đến tương lai của con gái, bà thở dài buồn bã: "Cháu cũng tính con Hiểu Quyên nhà cô đấy, nó học hành . Từ lúc khôi phục thi Đại học, nó thi liền ba năm mà chẳng đỗ nổi. Tương lai chẳng về ."

Bà ướm lời: "Hay là... cháu cho cái Hiểu Quyên theo Nam để nó mở mang tầm mắt ? Tính nó cháu , nếu nó thật sự theo kịp, cháu cứ đuổi nó về cũng ." Nói đến đây, vai bà bỗng chùng xuống: "Thôi, cái đứa rời bao giờ, dắt nó theo chỉ tổ phiền cháu thôi."

Giang Lạp Mai hẳn là , chỉ là bà luôn về phía lợi ích. Mối quan hệ của Giang Mỹ Thư với bà cô vốn bình thường, nhưng cô chơi với Triệu Hiểu Quyên. Hai đứa ngày đến mức thể mặc chung một cái quần, ngay cả buổi xem mắt đồ diện, cô cũng mượn bộ đồng phục của Hiểu Quyên để mặc.

Nể mặt thì cũng nể mặt Phật. Giang Mỹ Thư từ chối thẳng thừng: "Để Tết ạ, hôm nào chúc Tết cô cứ bảo Hiểu Quyên qua, cháu trò chuyện với nó xem ."

Việc đưa Hiểu Quyên Nam còn xem bản thế nào . Có lời , Giang Lạp Mai thấy ơn lắm : "Cảm ơn cháu nhé, Mỹ..." Thư. Chữ cuối bà thốt .

Giang Mỹ Thư hiểu ý, cô lắc đầu: "Cô , giữa chúng cần lời cảm ơn ."

Giang Lạp Mai cũng từng giúp cô vô . Hồi cô nhân viên tạm thời ở Công đoàn, cũng nhờ bà cô che chở. Thế nên "cảm ơn" thì thấy khách sáo, mà bảo " thiết" thì cũng chẳng đến mức . Chỉ thể coi là sự tương trợ giữa trong phạm vi vi phạm nguyên tắc mà thôi.

Đạt mục đích , Giang Lạp Mai còn "đòi công đạo" cho em trai nữa. Suy cho cùng, con vẫn coi trọng lợi ích là hết. Bà thể vì cái của em trai mà đắc tội với Giang Mỹ Thư, ảnh hưởng đến tương lai của con gái .

Vì thế, bà liền cáo từ: "Vậy cô về đây, hôm nào cháu về chúc Tết nhớ bảo Hiểu Quyên đến tìm nhé. Còn cả Lương xưởng trưởng nữa." Bà do dự một lát: "Hôm đó mấy chúng sẽ qua thăm và chúc Tết chú." Ngừng một chút, bà hạ giọng nhún nhường: "Lúc đó, mong chú đừng chê chúng phiền phức."

Lương Thu Nhuận cũng gặp đám cấp cũ, liền gật đầu: " sẽ chờ tin của ."

Sau khi tiễn Giang Lạp Mai về, trong nhà chỉ còn mấy họ. Lúc bà cô xuất hiện, Giang Trần Lương gần như im bặt. Cả đời ông sống cái bóng của chị gái. Giang Lạp Mai là chị cả, từ nhỏ ưu tú mạnh mẽ, từ việc nuôi dưỡng đến khi , cả việc cưới xin, một tay bà lo liệu hết cho em trai. Thế nên ông chỉ giữ im lặng.

Giang Mỹ Thư cũng hiểu tính bố , cô dậy cáo từ: "Bố ơi, chuyện Dương Châu bố cứ suy nghĩ cho kỹ ạ."

Giang Trần Lương phắt dậy: "Không cần nghĩ nữa, bố sẽ Dương Châu với các con."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-538.html.]

Chương 230

Nghe câu trả lời đột ngột , Giang Mỹ Thư ngẩn mất một lúc: "Bố... bố nghĩ thông ạ?"

Thực , cô luôn bố Nam phát triển. Một phần vì Thủ đô quá lạnh, phần nữa là nhà vắng hết, để ông lủi thủi một yên tâm. Thà đưa ông đó, cả nhà đoàn tụ gì còn bảo ban .

"Nghĩ kỹ ." Cả đời Giang Trần Lương bao giờ cầm mức lương một trăm đồng mỗi tháng, ông con hấp dẫn nhiều hơn.

Giang Mỹ Thư mừng rỡ: "Vậy thì qua Tết bố cùng con luôn." cụ thể thế nào còn bàn bạc kỹ .

thuyết phục bố, tâm trạng Giang Mỹ Thư hẳn lên. Lúc về, cô còn khẽ ngân nga một đoạn nhạc: "Lão Lương, em ngờ bố em đồng ý Nam nhanh thế đấy." Mấy năm qua cô đề cập bao nhiêu mà ông từ chối thẳng thừng. Lần đúng là niềm vui bất ngờ.

Lương Thu Nhuận kéo cô lưng để che chắn cơn gió bấc lạnh buốt, trầm giọng: "Có lẽ là bố cũng suy nghĩ thấu đáo ."

Giang Mỹ Thư mỉm : "Lo xong cho bố, em ở trong cũng yên tâm ăn. Tuy ngoài miệng thì vui vì kiếm tiền, nhưng bảo lo cho bố ở nhà là dối. Hai sống với mấy chục năm trời, tình nghĩa ."

Thấy vợ vui, lòng Lương Thu Nhuận cũng nhẹ nhõm: "Trạm cuối cùng là đến trường Khoa học Kỹ thuật thăm Nam Phương và Lương Phong chứ?" Lương Duệ nghỉ Tết về nhà , mà là 29 tháng Chạp, hai đứa vẫn thấy tăm .

Giang Mỹ Thư "A" lên một tiếng: " đó em qua nhà thím Hà một chút ."

Lương Thu Nhuận bất ngờ.

"Nhà em bẩn quá, trời lạnh em cũng lười động chân động tay. Em qua hỏi thím Hà xem thím nhận quét dọn , nhờ thím dọn dẹp nhà cửa cho bố một lượt." Chuyện Lương Thu Nhuận tiện mặt nên bảo: "Vậy ngoài chờ em."

Giang Mỹ Thư chạy vội nhà thím Hà trình bày ý định. Thím Hà do dự: "Thế thì cô đừng với ai là lấy tiền của cô đấy nhé." Thời buổi nhận giặt giũ thuê kiếm ít tiền lẻ vẫn lén lút, kẻo quy tội "cắt đuôi tư bản".

Giang Mỹ Thư đáp: "Chuyện đó là đương nhiên ạ." Cô đưa hai đồng bạc: "Thím giúp con với ạ. Nếu thím dọn sạch sẽ, năm nào con cũng nhờ thím."

Với những phụ nữ trong khu tập thể, kiếm đồng tiền khó hơn lên trời. Công việc thì cố định, dán vỏ bao diêm cả tháng trời đến mờ cả mắt cũng chỉ năm sáu đồng bạc. Chẳng bằng việc dọn dẹp một chút mà kiếm ngay hai đồng. Thím Hà nhanh nhảu nhận tiền: "Cô cứ yên tâm giao cho , nhà thì , tuyệt đối một sợi tóc rơi."

Giang Mỹ Thư híp mắt nịnh bà: "Vâng, thím là gọn gàng nhất khu mà, hồi nhỏ con thích sang nhà thím chơi vì lúc nào cũng sạch bóng."

Nhìn nụ của cô, thím Hà bỗng thẫn thờ, đưa tay xoa đầu cô: "Giá mà ngày cũng quyết đoán như cô, thì lẽ cái Lan nhà cũng Thủ đô . Được sống sung sướng như cô... chứ bặt vô âm tín như bây giờ."

Giang Mỹ Thư im lặng, cúi đầu mũi giày: "Thím ơi, thím gọi điện lên công xã chỗ chị Lan ở hỏi xem ạ? Nếu công xã , thím hỏi lên Ban thanh niên trí thức xem, kiểu gì cũng tin tức chứ."

Thím Hà ghi nhớ từng lời Mỹ Thư dặn: "Cảm ơn cô nhé, Mỹ Lan."

Giang Mỹ Thư sững một chút lắc đầu bảo cần khách sáo. Lúc rời , cô ngoái đầu thím Hà vẫn đang ở cửa tiễn . Cô mím môi, bước nhanh hơn. Cô thích cảnh tượng , vì nhiều lúc thím Hà cứ cô để tìm hình bóng một khác – đó là Trần Hiểu Lan, đứa con gái mất tích khi thanh niên xung phong.

Thực Giang Mỹ Thư phần nào đoán kết quả, những mất tích như đa phần là gặp chuyện chẳng lành. Chỉ là, lời thể , cũng đến lượt cô . Hoặc Hiểu Lan đổi đời nhưng liên lạc với gia đình? Những uẩn khúc chỉ trong cuộc mới thấu.

Lúc Giang Mỹ Thư bước , Lương Thu Nhuận đang tựa lưng cánh cửa lớn màu đỏ thẫm chờ cô. Anh mặc chiếc áo khoác đen, vóc dáng cao lớn, gương mặt cương nghị. Có lẽ do tuổi tác, còn vẻ ôn nhu như thời trẻ mà mang thêm nét uy nghiêm. Cứ lặng ở đó, dù chẳng lời nào cũng toát lên khí chất giận mà uy. Đó là sự lắng đọng của năm tháng, vô cùng cuốn hút.

Giang Mỹ Thư ngẩn ngơ một lát chạy nhanh tới, chóp mũi đỏ ửng vì lạnh: "Lão Lương!"

Loading...