[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 534
Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:04:55
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9Kbg131uwE
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thế nhưng Giang Mỹ Thư trả tiền chẳng hề chớp mắt lấy một cái. Hành động đều thu hết tầm mắt của Thẩm Minh Anh, chị khẽ thở dài trong lòng, đúng là cách một trời một vực.
Nhớ ngày Giang Mỹ Thư mới gả về, trong tay vẫn còn eo hẹp, mà giờ đây, từ tiền t.h.u.ố.c thang cho Lương cho đến các khoản chi phí phát sinh , cô đều vung tay chút đắn đo.
Sự khác biệt rõ mười mươi.
Thẩm Minh Anh cảm nhận sâu sắc rằng, chính cái lựa chọn từ ba năm đẩy chị và Giang Mỹ Thư thành của hai tầng lớp khác .
Trong lúc Lương đang châm cứu, Giang Mỹ Thư và Thẩm Minh Anh chờ bên ngoài, Lương Thu Nhuận mua cơm, còn Lương Thu Tùng thì bách bộ loanh quanh.
Chỉ còn hai , Thẩm Minh Anh mới cân nhắc hỏi nhỏ một câu: "Tiểu Giang , tiền ở trong Nam dễ kiếm lắm hả em?"
Bước sang năm 80, chị thể nhận thấy các chính sách dường như nới lỏng hơn nhiều. Những chợ đen nay dần công khai, ngay cả gánh hàng rong ở chợ Chim cũng đông đúc hẳn lên. Cấp tuy vẫn quản lý nhưng đa phần đều mắt nhắm mắt mở cho qua.
Giang Mỹ Thư nên trả lời thế nào đây? Cô ngẫm nghĩ một lát: "Dễ kiếm thì cũng dễ kiếm thật, nhưng kiếm tiền nhiều mà trắng tay cũng chẳng ít, quan trọng là nắm bắt cơ hội thôi chị ạ."
Thực tế, đa đều thể kiếm kha khá, nhưng kẻ thật sự giữ tiền tài chỉ là ít.
Thẩm Minh Anh thở dài: "Chị thấy hối hận vì năm đó cùng em."
Ba năm nay chị ở cửa hàng bách hóa, gần như là dậm chân tại chỗ. Từ khi lên chức Trưởng phòng Thu mua, chị tiến thêm bước nào nữa. Với Thẩm Minh Anh, sự nghiệp coi như chạm trần, bước tiếp theo là chức Tổng giám đốc, nhưng chị thừa hiểu cấp sẽ bao giờ giao vị trí đó cho .
Không vì chị năng lực kém, mà đơn giản vì chị là phụ nữ. Ở chốn công sở, phụ nữ dường như mặc nhiên chèn ép.
Giang Mỹ Thư im lặng một hồi. Cô tựa lưng tường, dẫu đang mặc áo bông nhưng trông vẫn quá đỗi thanh mảnh. Cô nghiêng đầu, để lộ khuôn mặt trắng ngần nhu mì: "Chị hai, chị xuống Nam ?"
Câu hỏi thật sự Thẩm Minh Anh sững . Chị gật đầu: "Nếu chỉ tính riêng chị, chị chắc chắn . còn hai em, còn hai đứa nhỏ, còn già chăm sóc..."
Nhiều khi cứ là , bởi "sai một li một dặm", động một chỗ là kéo theo cả gia đình.
Giang Mỹ Thư hiểu rõ nỗi lòng , cô thở dài: "Chị hai, chị cứ cân nhắc cho kỹ. Nếu nghĩ thông thì liên lạc sớm với em. nhất là càng sớm càng , chứ đến muộn quá, lúc ăn thịt thì chỉ còn nước húp canh thôi."
Thẩm Minh Anh lặng , vài lọn tóc rủ xuống trán. Người phụ nữ mạnh mẽ lúc cũng lộ rõ vẻ do dự và hoang mang.
"Để chị bàn bạc với nhà , sẽ cho em quyết định cuối cùng."
Giang Mỹ Thư ừ một tiếng. Hai định thêm thì Lương châm cứu xong, bác sĩ trong phòng gọi vọng : "Người nhà !"
Giang Mỹ Thư và Thẩm Minh Anh vội bước . Bác sĩ dặn dò: "Mặc quần áo ấm cho cụ. Tình trạng thì cứ một tuần đến châm một . Cụ lớn tuổi , nhất nào cũng nhà cùng. Ưu tiên nhà là nữ nhé."
Vì châm cứu kiểu gần như là châm dọc một bên cơ thể, để nhà nam giới chăm sóc thì e là chút bất tiện. Giang Mỹ Thư hiểu ý, cô mặc áo cho Lương đáp: "Thưa bác sĩ, chúng cháu rõ ạ."
Mẹ Lương dường như quen phiền khác nên cứ khăng khăng đòi tự mặc. Giang Mỹ Thư để bà , cô tỉ mỉ cài đến chiếc cúc cuối cùng: "Mẹ ơi, ngày chăm sóc con, giờ đổi con chăm sóc là lẽ đương nhiên mà."
Lời khiến sống mũi Lương cay cay. Cả đời mụn con gái là điều bà nuối tiếc nhất, nhưng ông trời cũng chẳng bạc đãi bà, cho bà gặp những đứa con dâu hiếu thảo thế .
Đến cả vị bác sĩ Đông y bên cạnh cũng trầm trồ: "Đây chắc là con gái ruột của bà ."
Mẹ Lương mỉm , trả lời dứt khoát: "Vâng, con gái ruột của đấy." Bà một tay dắt Giang Mỹ Thư, một tay dắt Thẩm Minh Anh: "Cả hai đứa đều là con gái ruột của ."
"Thế thì bà cụ phúc lớn thật!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-534.html.]
Mẹ Lương rạng rỡ. Có lẽ nhờ gia đình ở bên, thêm lời động viên của bác sĩ nên lòng bà nhẹ nhõm hẳn. Hoặc cũng thể do t.h.u.ố.c và châm cứu tác dụng ngay, suốt dọc đường về, Lương hề lẫn chút nào. Bà nhận tất cả .
Điều khiến Giang Mỹ Thư thở phào. Trên đường về, cô thủ thỉ trấn an bà: "Mẹ ơi, bác sĩ bảo bệnh của chỉ là vấn đề nhỏ thôi, cứ tin tưởng phối hợp chữa trị là sẽ . Đợi khỏe hẳn," cô , "con sẽ đưa Dương Châu, Bằng Thành, sang cả Hương Cảng chơi nữa. Đặc biệt là Hương Cảng, bên đó nhà cao tầng, khác hẳn chỗ . Tranh thủ lúc còn , cứ đây đó cho , để đời còn gì hối tiếc ạ."
Mẹ Lương định từ chối, nhưng nghĩ đến trận bệnh , bà tặc lưỡi đồng ý: "Được, nếu cơ hội, nhất định sẽ ."
Sau trận ốm , lòng bà bỗng trở nên rộng mở và thanh thản lạ thường. Tranh thủ lúc còn chạy nhảy thì xem cho , kẻo một chỗ nhắm mắt xuôi tay thì phí cả một đời.
Thấy bà thông suốt, Lương Thu Nhuận Giang Mỹ Thư qua gương chiếu hậu, trao cho cô một ánh mắt đầy khâm phục. Giang Giang nhà đúng là giỏi thật!
Về đến nhà, xe đỗ hẳn, Giang Mỹ Thư đỡ Lương xuống. Bác Lâm đang sốt ruột chờ ở cửa, nhưng nôn nóng hơn cả là Lương Duệ.
Lương Duệ ở tuổi hai mươi thoát xác từ một thiếu niên thành một thanh niên thực thụ. Cậu cao hơn, vạm vỡ hơn, khí chất cũng thêm phần trầm . Chỉ đôi lông mày là vẫn sắc sảo như xưa, tựa như một thanh kiếm báu sắp tuốt vỏ.
Cậu sừng sững ở cửa, chằm chằm Giang Mỹ Thư, đôi mắt đào hoa thoáng hiện vẻ hờn dỗi: "Giang Mỹ Lan, dì về mà chẳng thèm báo cho một tiếng. Trong lòng dì còn coi là con trai đấy?"
Chương 228: Ghen tuông
Câu của Lương Duệ khiến tất cả mặt ở cổng nhà họ Lương đều sững sờ. Cậu thiếu niên năm xưa từng ghét cay ghét đắng việc kế, nay mặt mà tị nạnh, tranh sủng với cả cha chỉ vì kế về mà báo cho .
Giang Mỹ Thư cũng ngẩn , cô dở dở : "Lương Duệ, trong lòng dì đương nhiên là đứa con trai ."
Cô tươi bước lên, tự nhiên nắm lấy tay áo Lương Duệ. Giữa tiết trời đại hàn "tam cửu", Lương Duệ chỉ mặc một chiếc áo bông mỏng dính. Giang Mỹ Thư định trêu vài câu nhưng lời đến cửa miệng nuốt , cô đưa tay kéo vạt áo cho : "Sao mặc phong phanh thế ?"
Mở miệng là trách móc, nhưng Lương Duệ hề giận, trái khóe môi còn khẽ cong lên: " sợ nóng, nên cố ý mặc mỏng thôi."
Thực . Lúc ở văn phòng trường lò sưởi nên thấy lạnh, tin Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận về Thủ đô là vớ lấy cái áo, ba chân bốn cẳng chạy thẳng về nhà. Lúc đó tâm trí chỉ về thật nhanh, nào còn quản áo dày mỏng. Nhờ Giang Mỹ Thư nhắc, mới giật thấy cái lạnh căm căm của tiết trời Thủ đô.
Giang Mỹ Thư kéo tay áo : "Vào nhà áo khác . Với , Bằng Thành về dì mang nhiều quà cho con lắm. Có cả phần của Lương Phong với Nam Phương nữa, nhưng hai đứa nó về nên dì đưa quà của con . Dì dành dụm nửa năm trời mới gom đủ đấy."
Giang Mỹ Thư cứ lải nhải bên tai, nhưng Lương Duệ chẳng mảy may khó chịu. Cậu khẽ cúi đầu, bước chậm để dì thể theo kịp, để dì chuyện mà ngước cổ lên quá cao.
Hai cứ thế nhà.
Thẩm Minh Anh cuối cùng thấy cảnh liền cảm thán với Lương Thu Nhuận: "Thu Nhuận , chú ngờ đúng ? Trong lòng thằng bé Lương Duệ, dì ghẻ như Tiểu Giang còn quan trọng hơn cả ông bố là chú đấy."
Lương Thu Nhuận chăm chằm bóng lưng hai khuất cửa, im lặng đáp. Thẩm Minh Anh chờ mãi chẳng thấy câu trả lời, chị bất chợt đầu , thấy biểu cảm mặt thì bỗng nhiên giật : "Thu Nhuận, lẽ chú... đang ghen đấy ?"
Nếu thì mặt mũi hầm hầm thế ?
Bị đoán trúng tâm đen, xưa nay vốn hỉ nộ lộ mặt như cũng khựng một nhịp: "Chị hai, chị nhầm ." Dứt lời, sải bước nhanh hơn, đỡ Lương trong.
Bỏ Thẩm Minh Anh ngơ ngác giữa sân: "Chẳng lẽ nhầm thật? Không thể nào, rõ ràng là trúng phóc , nếu Lương Thu Nhuận chạy bán sống bán c.h.ế.t như thế?" Nghĩ đến đây, chị nhịn mà bật : "Lương Thu Nhuận ơi Lương Thu Nhuận, chú cũng ngày . mà, đúng là 'tự chuốc lấy' thôi."
Tiếc là Lương Thu Nhuận xa, thấy những lời đó. Anh đưa nghỉ xong liền về phòng , kịp bước thấy tiếng trò chuyện bên trong:
"Đây là chiếc đồng hồ dì và bố con mua cho con lúc đầu sang Hương Cảng, con xem đeo ?"
"Còn cái nữa, chẳng dạo mặt con nổi mụn ? Đây là sữa rửa mặt trị mụn mua ở Hương Cảng đấy, hiệu quả lắm. Con dùng thử xem , nếu thì bảo dì, sang dì mua cho thêm."
"Còn đây là quần áo, dì mua theo đo của bố con, chắc là con mặc cũng đấy..."