[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 525

Cập nhật lúc: 2025-12-24 01:46:52
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong, chạy biến như thỏ đế, chỉ sợ thư ký Trần gọi giật ngược . Thư ký Trần bóng lưng Kiều Gia Huy, miệng ngừng lẩm bẩm mắng mỏ.

Kiều Gia Huy , chân điện thoại văn phòng reo vang. Là Lương Thu Nhuận gọi tới: "Trần Chân, đây, Lương Thu Nhuận." Giọng gãy gọn, dứt khoát.

Vẫn là thanh âm , nhưng thư ký Trần thấy trào nước mắt: "Lãnh đạo ơi, bao giờ mới về thế? Cái chân xưởng trưởng nổi ."

Hồi thư ký, thấy xưởng trưởng gì khó, nhưng đợi đến khi Lương Thu Nhuận , áp lực đè nặng lên vai, mới kinh hãi nhận : Kiếm tiền thì khó, Mà khổ thì thật khó nuốt. Công việc đúng là quá sức cam go.

Lương Thu Nhuận tay cầm ống , thần sắc đổi, giọng vẫn ôn hòa: "Trần Chân, thế? Gặp khó khăn gì ?"

Anh càng như , thư ký Trần càng luyến tiếc: "Lãnh đạo, xưởng trưởng nữa, về thư ký cho nhé." Anh xem như ngộ , cả đời chỉ hợp phó mà thôi.

Lương Thu Nhuận bật : "Đừng mớ nữa, Trần Chân. Anh quên hồi chúng ở tỉnh Hắc (Hắc Long Giang) ? Lúc đó điều kiện còn kém xa bây giờ mà vẫn vượt qua ." "Anh cứ vững tâm mà , đến đến đó. Ngộ nhỡ gặp vấn đề gì thật, gọi điện cho , hoặc đích qua đó cũng ."

Thư ký Trần nghẹn ngào, vì Lương Thu Nhuận càng bao nhiêu, càng thấy vô dụng bấy nhiêu. Rõ ràng lúc lãnh đạo ở đây, việc cũng đấy, mà lãnh đạo , như kẻ mất xương sống.

Anh im lặng, Lương Thu Nhuận cũng giục, chỉ ôn tồn: "Gặp chuyện khó xử ? Nói xem, để xem giải quyết thế nào."

Thư ký Trần vân vê dây điện thoại, suýt nữa thì xoắn nó thành hình quẩy: "Phiền phức thì cũng hẳn, chỉ là thấy việc nhiều quá, nhiều đến mức bắt đầu từ ."

Lương Thu Nhuận đáp: "Vậy thì phân việc nào gấp, việc nào quan trọng. Ngoài , Trần Chân, cần một thư ký ."

Một thư ký giỏi sẽ giúp công việc trôi chảy gấp bội. Lương Thu Nhuận bao năm qua thể tiến xa như thế, tất cả là nhờ thư ký Trần dọn dẹp, lo liệu hậu cần.

Thư ký Trần lẩm bẩm: " chính cũng là thư ký mà."

"Trần Chân, bây giờ là xưởng trưởng, đổi tâm thế thôi. Sau chỉ là xưởng trưởng của Hồng Thái, còn là lãnh đạo của nhiều xưởng khác, tiến đến những vị trí cao hơn nữa. Đừng tự vẽ vòng tròn nhốt , ?"

Giọng từ tốn của Lương Thu Nhuận như rót tâm trí, khiến thư ký Trần dần bình tâm : "Lãnh đạo, định sự nghiệp lớn hơn nữa ?"

Là cộng sự lâu năm, thư ký Trần quá hiểu Lương Thu Nhuận.

Lương Thu Nhuận phủ nhận, "ừ" một tiếng: "Có dự định đó, nên Trần Chân, mau chóng vững, để còn theo tiếp."

Hồng Thái chỉ là một chặng dừng chân tạm thời của , và cũng sẽ là của thư ký Trần. Tương lai họ sẽ ngang qua Hồng Thái, nhưng đó là đích đến cuối cùng.

Nghe lời , thư ký Trần tức thì phấn chấn hẳn lên: " hiểu , lãnh đạo. sẽ thật bên , theo ."

Lương Thu Nhuận "ừ" nhẹ, bấy giờ mới việc chính: " gọi điện, một là hỏi thăm tình hình , xem vướng mắc gì ; hai là tìm Kiều Gia Huy, bảo máy, việc cần ."

Thư ký Trần xong ngẩn : "Gia Huy ." Anh liền bỏ lỡ cơ hội "mách lẻo" với Lương Thu Nhuận: " bảo ở đây phụ một tay, thế là chuồn thẳng."

Lương Thu Nhuận nhíu mày, gương mặt trắng trẻo lộ vẻ vui: "Cậu ?"

"Thì , nhưng thấy ý tứ chắc là định tìm đấy."

Lương Thu Nhuận , ngón tay gõ nhịp xuống mặt bàn, một lát mới bảo: "Thế , nếu Kiều Gia Huy ghé văn phòng, bảo gọi cho ngay. Việc khá gấp."

Thư ký Trần dĩ nhiên nhận lời. Sau khi gác máy, Giang Mỹ Thư liền sang hỏi: "Sao ?" Chiếc ống do chất lượng quá mà cô cạnh chẳng rõ đầu dây bên gì.

Lương Thu Nhuận: "Gia Huy vắng, liên lạc . Để xem , nếu thì chạy một chuyến về Dương Châu gọi qua."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-525.html.]

Có điều Lương Thu Nhuận ngờ tốc độ của Kiều Gia Huy nhanh đến thế. Ngay tối hôm đó, Kiều Gia Huy gõ cửa nhà . Nhìn thấy lù lù cửa, Lương Thu Nhuận phần ngỡ ngàng: "Gia Huy, chú tìm đến đây?"

Anh mới dọn nhà, địa chỉ Kiều Gia Huy từng tới bao giờ. Làm mà tìm ?

Kiều Gia Huy thì vẻ mặt đầy ủy khuất: "Anh Thu Nhuận, chị thì , ngay cả chuyện đại sự như chuyển nhà cũng thèm với em một tiếng."

Lương Thu Nhuận khẽ liếc , đôi mắt thanh đạm, chẳng chút áp lực nhưng khiến Kiều Gia Huy thấy lạnh toát gáy. Cậu lập tức thôi lẩm bẩm, dám ủy khuất nữa, ngoan ngoãn theo Lương Thu Nhuận nhà.

Căn nhà lớn, thấy hết bộ. Kiều Gia Huy ngẩn : "Anh Thu Nhuận, chị mà ở cái nơi ?" Cậu vẫn còn chút khôn ngoan, thốt câu "nhà chẳng bằng cái nhà vệ sinh ở nhà em".

Lương Thu Nhuận ừ một tiếng, rót cho : "Khu tập thể Cục Chiêu thương cơ bản căn hộ hai phòng, nhà cho thuê cũng chỉ loại thôi. Tạm trú thôi mà."

Kiều Gia Huy định thêm gì đó, nhưng thấy Lương Thu Nhuận vẻ hài lòng với môi trường , liền lầm bầm: "Anh tội gì khổ thế, ở Dương Châu chẳng sướng ? Lầu trắng để ở, chức xưởng trưởng để , doanh thu Hồng Thái , ngày nào cũng là ngày lành. Tự dưng đ.â.m đầu sang Bằng Thành khai hoang, nơi cái gì cũng , bắt đầu từ đầu, sống nổi đây."

Kiều Gia Huy coi Lương Thu Nhuận là nhà nên mới những lời tận đáy lòng như .

Lương Thu Nhuận rót hai chén , một chén đưa cho Kiều Gia Huy, một chén tự cầm, thổi nhẹ cho lá dạt nhấp một ngụm, bấy giờ mới từ tốn: "Chính vì ngày tháng ở Dương Châu quá êm đềm, nên mới đổi sang một lối sống mới. Gia Huy , những ngày tháng một cái là thấy hết cả tương lai thì chẳng gì thú vị cả."

Ai cũng thấy tương lai Hồng Thái hứa hẹn, nhưng đó chỉ là giới hạn trong vài năm tới. Lương Thu Nhuận thấy trong mười năm tới, xe đạp sẽ dần thoái trào, nên dàn trận . Dàn trận cho xe máy, để tạo một bước đệm chuyển giao. Anh việc cho hiện tại, nhưng tương lai. Lương Thu Nhuận vốn là tầm xa trông rộng, chỉ là nhiều hiểu . May mắn , gặp Giang Mỹ Thư, một thấu hiểu tâm ý .

Như Kiều Gia Huy đây thì hiểu nổi: "Chi phí đầu tư xây xưởng mới của , thà đem mở rộng xưởng cũ, cũng tăng sản lượng như , còn nhanh hơn, tội gì bây giờ khổ?"

Lương Thu Nhuận: "Mở rộng xưởng cũ thêm lợi lộc gì, nhưng đến Bằng Thành xây xưởng mới thì . Dù là đất đai bên Chiêu thương cấp cho, là chính sách thuế khóa, ở đây đều hơn Dương Châu." "Gia Huy, chúng luôn tiến về phía , dàn trận thì mới thời đại đào thải."

Những lời cũng chẳng hy vọng Kiều Gia Huy hiểu ngay, chỉ đang gieo một hạt giống suy nghĩ đầu , mong rằng khi bên cạnh, thể tự nghĩ những điều .

Quả nhiên, Kiều Gia Huy xong lộ vẻ trầm tư.

lúc đó, Giang Mỹ Thư từ khu nước công cộng của dãy nhà ống về. Cô mặc một chiếc áo len màu xanh bạc hà. Da cô trắng, sắc xanh càng tôn lên nước da trắng phát sáng. Thêm đó dáng cô thanh mảnh nên mặc áo len trông hề sồ sề, trái còn mang một vẻ mong manh.

Tay cô cầm mấy quả xoài chín mọng, là chị dâu Mạnh Quyên tặng khi cô sang chơi. Giang Mỹ Thư cũng ngờ về đến cửa thấy Kiều Gia Huy. Cô ngẩn tươi chào: "Gia Huy tới chơi đấy ?"

Kiều Gia Huy dậy chào: "Chào chị dâu nhỏ." Vẻ mặt cung kính.

Giang Mỹ Thư nhà, tiện tay đưa xoài qua, Kiều Gia Huy xua tay: "Em thích ăn xoài ." Thực dị ứng xoài.

Thấy ăn, Giang Mỹ Thư cũng chẳng khách sáo, cô lấy d.a.o gọt vỏ, cắt thành miếng bày đĩa, thấy còn mấy quả vải liền đem rửa sạch mang luôn. Kiều Gia Huy ăn vải, vị ngọt lịm híp cả mắt.

Giang Mỹ Thư nhâm nhi từng miếng xoài, xoài mềm mịn, c.ắ.n một miếng nước trào ngọt lịm. Sau khi nuốt xuống, cô mới hỏi: "Lão Lương, với chú ?"

"Nói gì cơ ạ?" Kiều Gia Huy ngơ ngác.

Lương Thu Nhuận lắc đầu: "Vẫn kịp ."

Kiều Gia Huy càng thắc mắc: "Anh chị định úp úp mở mở cái gì thế?"

Lương Thu Nhuận tóm tắt tình hình bên Cục Chiêu thương cho Kiều Gia Huy một lượt. Kiều Gia Huy dù kẻ thông minh nhất, nhưng xong cũng đưa ý kiến: "Thế thì chắc chắn ưu tiên mua đứt đất ." Khoản là do ông già dạy.

Lương Thu Nhuận: "Ừ, ý của và chị dâu chú cũng là mua đứt. Có điều quy tắc bên đấu thầu, chị kinh nghiệm mảng , định gọi chú cùng."

Kiều Gia Huy nhả hạt vải, gật đầu cái rụp: "Cái em kinh nghiệm! Hồi em theo ông già đấu giá suốt, điều lúc đó tụi em đấu giá tàu bè." "Chỉ là quy tắc đấu giá ở đại lục giống Hương Cảng thôi." "Thì cứ cùng xem là ngay mà."

Loading...