[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 524
Cập nhật lúc: 2025-12-24 01:46:11
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Kj8p7C4Ba
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về điểm , Lương Thu Nhuận cảm thấy ông trời đối đãi với bạc.
Khi Lương Thu Nhuận tìm gặp khoa trưởng Lý ở Cục Chiêu thương, thẳng vấn đề: "Khoa trưởng Lý, về chuyện mảnh đất xây xưởng Hồng Thái, xác nhận một chi tiết cụ thể."
Khoa trưởng Lý và Lương Thu Nhuận vốn là chỗ quen cũ, nên ông cũng cởi mở: "Xưởng trưởng Lương, gì cứ thẳng."
"Nếu mảnh đất của xưởng Hồng Thái chúng định thuê mà mua đứt để tự xây nhà xưởng, phía ban Chiêu thương sắp xếp định giá thế nào?"
Lời dứt, khoa trưởng Lý lập tức ngẩng đầu sang. Đều là trong nghề, ở vị trí , ông thừa hiểu ẩn ý trong câu của Lương Thu Nhuận.
Ông liền : "Xưởng trưởng Lương, là nếu mua đứt mảnh đất , giá cả hề rẻ ." Bởi đó là một trăm mét vuông, mà là một ngàn, thậm chí là hai ngàn mét vuông.
" hiểu." Lương Thu Nhuận gương mặt tuấn tú, giọng điềm tĩnh: " chúng cũng hết cách, thuê đất thì tính bất định quá lớn, để bảo hiểm, chúng chỉ còn cách mua đứt. Vì nhờ khoa trưởng Lý đây hỏi thăm giúp tình hình cụ thể, nếu thể nới lỏng giá cả một chút thì nhất."
Nói đoạn, thẳng mắt khoa trưởng Lý: "Chúng nhất định sẽ hậu tạ xứng đáng."
Khoa trưởng Lý một khoảnh khắc xao động. Lương Thu Nhuận đưa tay đẩy qua một chiếc chìa khóa đơn độc, trông bình thường: "Đây là căn hộ hai phòng ngủ, một phòng khách rộng ba mươi lăm mét vuông tại khu Vườn Phú Quý bên Hương Cảng."
"Ý của nhà là, hồi mới chuyển đến khu tập thể Cục Chiêu thương, chị Mạnh giúp đỡ nhiều, chiếc chìa khóa coi như là món quà cảm ơn chị ."
Đây quả là một món hời cực lớn. Đầu những năm tám mươi, thái độ của cả đại lục đối với Hương Cảng đổi, từ chỗ né tránh như né tà sang sùng bái tột độ. Đến mức tivi ngoài phố cũng chiếu cảnh phim xã hội đen đ.á.n.h đấm. Ngưỡng mộ, hướng về Hương Cảng gần như chiếm trọn tâm trí của đa dân Bằng Thành.
Khoa trưởng Lý cũng ngoại lệ. Ông chiếc chìa khóa nhỏ trong lòng bàn tay, thở bỗng chốc dồn dập hơn: "Xưởng trưởng Lương, khách sáo quá ." Một căn nhà ở Hương Cảng, với đồng lương hiện tại, cả đời ông cũng mơ nổi.
Lương Thu Nhuận bồi thêm: "Là khoa trưởng Lý giúp chúng việc lớn, nếu , và nhà cũng chẳng chỗ dung ở Bằng Thành ." Anh đẩy chiếc chìa khóa tới thêm một chút.
Lần , khoa trưởng Lý từ chối nữa. Trong phạm vi quyền hạn, tạo chút thuận lợi cho đối phương cũng tính là vi phạm nguyên tắc. Thấy ông nhận chìa khóa, Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận đồng thời thở phào. Ngay giây , khoa trưởng Lý :
"Mảnh đất ở phố Hậu khu La Hồ đó, sẽ sang Cục Quy hoạch hỏi thăm. Nếu thể bán, sẽ giúp chị lấy cái giá thấp nhất."
Lương Thu Nhuận dậy: "Cảm ơn khoa trưởng Lý."
Tốc độ của khoa trưởng Lý nhanh, đúng là "ăn của thì miệng mềm, nhận của thì tay ngắn". Chỉ trong vòng một tuần, ông thám thính xong xuôi mảnh đất của Hồng Thái. Ông tìm gặp Lương Thu Nhuận.
"Phía Cục Quy hoạch bảo, nếu thuê thì thể ký hợp đồng ngay, nhưng nếu mua đứt, bên sẽ tổ chức một buổi đấu thầu, các theo quy trình đấu thầu chính quy."
Thực tình, kết quả Lương Thu Nhuận hài lòng lắm. Nên , căn nhà tặng khoa trưởng Lý trị giá hơn sáu vạn tệ, còn là hàng hiếm tiền cũng khó mua.
Khoa trưởng Lý cũng tới nơi tới chốn, liền bổ sung: " hỏi kỹ , mảnh đất của Hồng Thái nhiều tranh chấp , đa họ đều nhắm đất gần bến cảng. Mảnh đất của thuộc loại ' giáp làng, chẳng gần xóm', khả năng cao là sẽ ế thầu. Đến lúc đấu giá, cứ trả theo giá sàn là ."
Ông đưa qua một mảnh giấy nhỏ, đó mức giá khởi điểm. Lương Thu Nhuận liếc một cái, khoa trưởng Lý liền thu mảnh giấy, tiện tay xé vụn quăng thùng rác bên cạnh.
Lương Thu Nhuận dậy cảm ơn: "Đa tạ khoa trưởng Lý, ngày nếu xưởng Hồng Thái thành hình, nhất định mời qua tham quan."
Khoa trưởng Lý dám lên mặt, đến bước hai bên là "châu chấu buộc chung một sợi thừng". Ông dậy tiễn khách: "Đợi tin mừng của . Chúc xưởng trưởng Lương khai xưởng thuận lợi."
Lương Thu Nhuận gật đầu hiệu cần tiễn. Khi rời khỏi ban Chiêu thương, thấy xung quanh vắng , mới khẽ : "Tờ giấy lúc nãy ghi mức từ một trăm rưỡi đến hai trăm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-524.html.]
Giang Mỹ Thư hiểu: "Vậy thì hời quá . Có ngày nào đấu giá ?" "Thứ Hai tuần , tức ngày 15 tháng 12."
Giang Mỹ Thư: "Vậy hôm đó em cùng ."
Lương Thu Nhuận đương nhiên từ chối. Trên đường về trời lạnh, cởi áo khoác ngoài choàng lên vai vợ, bọc kỹ càng mới trầm giọng: "Hôm đó sẽ gọi cả Gia Huy sang nữa." Trong chuyện đấu đá giá cả , Kiều Gia Huy rõ ràng kinh nghiệm hơn họ.
Giang Mỹ Thư gật đầu: "Nên gọi thiếu gia Gia Huy qua. Dù cũng là quen 'ăn sung mặc sướng', kiến thức vẫn rộng hơn những 'ăn cơm độn' như chúng ."
Câu khiến Lương Thu Nhuận bật , nhịn mà bế bổng cô lên xoay một vòng: "Giang Giang, em dẻo miệng thật đấy, nhưng thế nữa nhé."
Lương Thu Nhuận vốn là chững chạc, mà lúc bế vợ xoay vòng con đường Bằng Thành lúc chập choạng tối. Khi thở cuộc sống hòa cùng ánh trăng, họ tạo thành một tổ ấm nhỏ. Một tổ ấm chỉ hai , nơi nào họ, nơi đó là nhà.
Giang Mỹ Thư bế xoay vòng thì thót tim: "Mau thả em xuống, lỡ ai thấy thì ."
Lương Thu Nhuận thả, chuyển từ bế xốc sang bế ngang, giọng trầm thấp: "Nhìn thấy thì ? Chúng là vợ chồng hợp pháp."
Anh cảm nhận rõ sự bao dung đối với tình cảm lứa đôi ở Dương Châu và Bằng Thành, giống như ở thủ đô, nơi bọc kín tình cảm nồng cháy lớp lớp áo quần, giấu nhẹm những nơi ai thấy. Anh càng hiểu nổi, ở cái thời đại mà lời yêu còn thẹn thùng, nhắc đến chuyện phòng the là biến sắc, mà bụng phụ nữ cứ năm to hơn năm . "Ba năm hai đứa" là chuyện thường, sinh bảy tám đứa cũng chẳng lạ. Rõ ràng là ngại ngùng, nhưng đem việc sinh con cái thông báo cho cả thiên hạ qua cái bụng.
Giang Mỹ Thư bỗng sững . Góc của Lương Thu Nhuận cô từng nghĩ tới. , thời e thẹn c.h.ế.t , xem mắt còn đỏ mặt, nắm tay còn tim đập chân run, mà thể trong cảnh quen bén tiếng sinh năm một cho đến tận lúc mãn kinh.
Giang Mỹ Thư xua những ý nghĩ lộn xộn, cô ôm cổ chồng, khẽ : "Đó là sự bộc phát. Càng kìm kẹp thì càng giải phóng, khi sự giải phóng đạt đến mức độ nào đó thì sẽ bùng nổ thôi. đó bao giờ là của cá nhân ai cả." Đàn ông phối hợp, phụ nữ còn cách nào khác, họ chỉ thể thụ động mà sinh.
"Lão Lương, đừng bàn chuyện nữa, buồn lắm. Bàn chuyện kiếm tiền ." So với "chuyện ", cô thích "chuyện tiền" hơn. "Nếu thực sự lấy mảnh đất của Hồng Thái, khi còn hời hơn cả đầu tư khu Vườn Phú Quý của Lý Thành Đông đấy."
Lương Thu Nhuận tính toán đến mức đó, nhướng mày: "Sao em thế?"
Giang Mỹ Thư ghé sát tai thì thầm, đôi mắt Lương Thu Nhuận ngày càng sáng rực lên: "Vậy để gọi điện bảo Gia Huy sang đây sớm."
...
Tại Dương Châu, Kiều Gia Huy đang buồn chán đếm hạt đậu. "Thư ký Trần , bảo lãnh đạo của ở bên ngoài là lén lút 'con chó' mới ?"
Thư ký Trần thì câm nín tập. Anh đang bù đầu xử lý công văn, đúng là xưởng trưởng thì xưởng trưởng khó thế nào. Từ ngày lãnh đạo , tiếp quản hết việc, mà chẳng sướng như lãnh đạo, một "thư ký Trần" để sai bảo. Anh t.h.ả.m hại vô cùng, là xưởng trưởng là thư ký, việc gì cũng đến tay. Một việc bằng hai, bận đến mức sắp phát trĩ tới nơi.
Nghe Kiều Gia Huy than vãn, thư ký Trần lạnh: "Lãnh đạo ch.ó mới bên ngoài ? Cậu yên tâm , , ch.ó bên ngoài con nào 'dễ dùng' như ."
Kiều Gia Huy lúc đầu còn hớn hở, nhưng nhanh chóng phản ứng : "Này, thư ký Trần, mắng thế? Cái gì mà ch.ó bên ngoài dễ dùng bằng ? Ý bảo là ch.ó ?"
Thư ký Trần mắt sắp nổ đom đóm vì chứng từ, ký xong một tờ đặt sang bên mới ngẩng lên : "Đó là tự , ."
Kiều Gia Huy xong định xông bóp cổ . Thư ký Trần quăng bút vật : "Cậu bóp c.h.ế.t cũng , c.h.ế.t đỡ cái chân xưởng trưởng nát ." Mẹ kiếp, xưởng trưởng đúng là việc cho , chẳng thà thư ký còn sướng hơn.
Kiều Gia Huy thấy thì nới tay: "Thôi, mà c.h.ế.t thì chẳng ai xưởng trưởng nữa." Anh dậy phủi bụi áo: "Thư ký Trần cố nhé, tìm Thu Nhuận đây." Nói xong định chuồn lẹ.
Thư ký Trần theo: "Kiều Gia Huy, thì việc ở xưởng Hồng Thái ai lo?" Kiều Gia Huy ở đây ít còn giúp nửa cái chân thư ký, mà là coi như xong đời.
Kiều Gia Huy ngoảnh đầu : " thư ký của , tự mà tìm thư ký , tiền lương trả!"