[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 520
Cập nhật lúc: 2025-12-23 14:37:06
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lương Thu Nhuận khá thích món trứng hấp nhím biển, mềm mịn dễ ăn. Giang Mỹ Thư liền lấy thêm sáu con nhím biển gai góc đầy , đúng là châm cứu đến c.h.ế.t mất thôi.
"Chỉ ăn hải sản thôi thì đủ, chúng lấy thêm món mặn ."
"Nửa con ngỗng thì ? Một nửa nhắm rượu, một nửa để em ăn phần da giòn."
Giang Mỹ Thư chỉ chung tình với lớp da ngỗng , cảm giác giòn rụm, thêm chút mỡ béo ngậy, đúng là cực phẩm. Ở Dương Thành lâu ngày, khẩu vị của cô cũng đồng hóa, cực kỳ mê ngỗng , vịt . Quả nhiên, cô béo thì ai béo.
Thấy vợ thích, Lương Thu Nhuận đương nhiên từ chối, gật đầu: "Tất cả theo em."
Giang Mỹ Thư cực kỳ thích dáng vẻ của chồng. Cô động tác "chi tiền", Lương Thu Nhuận sảng khoái móc ví ngay. Anh còn tiện tay mua thêm cho cô nửa con vịt , mà chỉ lấy phần tinh túy nhất, bảo bán đóng gói riêng.
Thấy hành động của , Giang Mỹ Thư tít mắt: "Lão Lương nhà trai quá !"
Lương Thu Nhuận đầu , nhướng mày: "Thôi , vì miếng ăn mà lời ý gì cũng tuôn hết thế ."
Giang Mỹ Thư cũng chẳng ngượng, cô dõng dạc tuyên bố: "Em thế vì miếng ăn ."
"Thế thì vì cái gì?"
Giang Mỹ Thư quanh thấy ai, liền kiễng chân lên, ngửa đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên môi , hì hì : "Em thế là vì mê trai đó nha."
Chương 219: Cổ phần của nghèo
Lương Thu Nhuận cô hôn đến mức mặt nóng bừng, hình hồi lâu kịp phản ứng. Đến khi hồn thì Giang Mỹ Thư chạy xa. Anh theo bản năng đưa tay chạm lên môi, nơi vẫn còn vương ấm của cô. Điều khiến nhịn mà mỉm .
Tối về nhà, vì chị Trương đến nên Giang Mỹ Thư đích xuống bếp, gọi cả Lương Thu Nhuận giúp. Lương Thu Nhuận phụ trách rửa hải sản, cô phụ trách nấu. Đợi đến khi xong bữa cơm, nóng mệt, cơn thèm thuồng ban đầu cũng bay biến sạch. Quả nhiên, cô hợp đầu bếp, cô chỉ hợp thực khách thôi!
dù hải sản cũng tươi, để bõ công vất vả, Giang Mỹ Thư "ngậm ngùi" ăn hết ba con ghẹ, hai con nhím biển và nửa con cá. Ăn đến mức bụng tròn vo, thấy Lương Thu Nhuận tắm rửa, cô liền ườn như một con cá mặn.
Đợi Lương Thu Nhuận dọn dẹp xong tới, Giang Mỹ Thư vỗ vỗ lên giường. Anh bật : "Để bóp vai cho em nhé?"
Giang Mỹ Thư híp mắt lật : "Lão Lương, vẫn là hiểu em nhất."
Lương Thu Nhuận xoa vai cho cô : "Vài ngày nữa Bành Thành, bên đó thứ mới bắt đầu, điều kiện còn gian khổ, em cứ ở đây đừng theo ?"
Ở Dương Thành dù cũng nhà lầu trắng, chị Trương hầu hạ, vẫn hơn là theo khai hoang ở Bành Thành.
Giang Mỹ Thư liền bật dậy: "Lão Lương, khi 'đá' thư ký Trần xong, cũng định 'đá' luôn cả em ?"
"Được lắm." Cô nhào tới, hốc mắt đỏ hoe, "Có định bỏ rơi bọn em để Bành Thành hưởng vinh hoa phú quý một ?"
Lương Thu Nhuận thấy oan quá trời: "Giang Giang ." Anh ôm cô lòng như ôm đứa trẻ, "Em là ý đó mà. Anh chỉ lo em theo sang đó chịu khổ thôi."
"Không sợ!" Giang Mỹ Thư ngước , đôi mắt cô còn rực rỡ hơn cả ánh đèn, "Lão Lương, ở bên thì dù chịu khổ em cũng thấy vui."
Đây là lời thật lòng. Ở bên Lương Thu Nhuận, cô thể mặc sức lười biếng, cần lo nghĩ gì, sống cảnh cơm bưng nước rót. nếu thiếu , chuyện gì cô cũng tự lo toan. Tính tình cô vốn cực kỳ trì trệ, cô chỉ hứng thú với kiếm tiền và ăn ngon, nhưng nếu việc ăn uống mà quá phiền phức, cô thà nhịn đói còn hơn. Đó mới là một Giang Mỹ Thư chân thật — một Giang Mỹ Thư Lương Thu Nhuận chiều hư.
Giang Mỹ Thư cảm thấy thế nào câu đó, chỉ lặng lẽ cô, trong một khoảnh khắc cô thấy, mắt thoáng qua tia nước. Anh cứ thế ôm cô lắc lư: "Dù màn trời chiếu đất, ăn no mặc ấm cũng sợ ?"
Giang Mỹ Thư trả lời c.h.é.m đinh chặt sắt: "Không sợ Lão Lương. Dù ở cạnh , cũng chẳng để em c.h.ế.t đói ." Cùng lắm nếu đói quá thì cô... tự chạy bộ về .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-520.html.]
Lương Thu Nhuận nghẹn lời. Một uy nghiêm như , lúc Giang Mỹ Thư nhéo mặt đến biến dạng mà chẳng hề để tâm. Anh chỉ xoa đầu cô, lầm bẩm: "Sẽ để em đói bụng ."
Lương Thu Nhuận thể chịu khổ, nhưng Giang Mỹ Thư thì . Và đúng như lời hứa, khi thứ ở Bành Thành định, cứ chạy chạy hai bên, nhất quyết để cô sang đó vất vả.
Đến tháng Chín, việc tiền kỳ ở Bành Thành cơ bản định đoạt, Lương Thu Nhuận mới gọi Giang Mỹ Thư cùng sang. khi , gọi Kiều Gia Huy từ Hương Cảng qua. Anh chuyện với Kiều Gia Huy thẳng thắn:
"Gia Huy, Bành Thành sắp mở chi nhánh, Hoành Thái ở Dương Thành định để thư ký Trần tiếp quản vị trí giám đốc. Em ở Dương Thành một thời gian để hỗ trợ ."
Kiều Gia Huy sang tin sét đánh: "Anh Thu Nhuận, tự nhiên giám đốc thế ?"
Lương Thu Nhuận lúc mới thông báo cho nhà đầu tư : "Bành Thành đưa điều kiện , qua đó mở xưởng mới, Hoành Thái ở đây thể thiếu trông nom, nên chỉ thể đề bạt thư ký Trần lên. nếu em đồng ý, em cũng thể chọn lên giám đốc."
Kiều Gia Huy: "..." Cậu ngán ngẩm trời: "Anh Thu Nhuận, thấy em là loại giám đốc ?" Cậu ngoài việc đầu t.h.a.i thì chẳng tích sự gì.
Lương Thu Nhuận ừ một tiếng: "Vậy đây, cái ghế giám đốc để đó, em thì là thư ký Trần thôi, hai tự chọn lấy."
Thư ký Trần nhanh nhảu: "Lãnh đạo, giám đốc ." Giám đốc gì mà ngày nào cũng tăng ca bù đầu, đúng là việc "chó cũng thèm ".
Kiều Gia Huy thấy thư ký Trần từ chối liền hoảng hốt: "Không Trần! Anh là Thu Nhuận tự tay đào tạo, thì ai ? Vị trí thì còn ai đây nữa!"
Thư ký Trần im lặng. Lương Thu Nhuận khẽ ho một tiếng: "Thế , việc giám đốc ai cũng là cực mệt khổ, nên định tăng chế độ đãi ngộ cho thư ký Trần."
Nghe , mắt thư ký Trần lập tức dán chặt Kiều Gia Huy. Cậu rùng : "Tăng đãi ngộ thế nào ạ?"
Lương Thu Nhuận: "Gia Huy em đấy, lúc đến Hoành Thái là lấy lương mà lấy hoa hồng. Anh cũng đổi lương c.h.ế.t của thư ký Trần thành hoa hồng. Sau Hoành Thái ăn càng thì càng nhiều tiền. Đương nhiên, nếu dở thì lương. Đó là công bằng."
Kiều Gia Huy đắn đo: "Cổ phần chúng phân chia từ , 20%, em 80%."
Lương Thu Nhuận gật đầu: ", vì bỏ vốn đầu tư nên mới cổ phần đó." Anh sang thư ký Trần: "Nếu cũng thể bỏ một khoản tiền đầu tư, thể nhượng cổ phần của , còn phía Gia Huy thì tùy định đoạt."
Thư ký Trần im bặt, mặt mày ủ rũ như dính sương muối.
"Sao thế ?" Lương Thu Nhuận hỏi.
Thư ký Trần khổ sở đáp: " tiền. Lương tháng nào cũng gửi về quê hết . Vợ nuôi ba đứa con mất một nửa, gia đình cha , hai đứa em trai cũng trông chờ , cả nhà vợ cũng chỉ trông mỗi ."
nghĩa một cày cuốc, bốn năm gia đình tiêu pha. Trong cảnh đó mà để dành tiền thì mới là chuyện lạ.
Lương Thu Nhuận im lặng một lúc: "Đến mấy ngàn tệ cũng để dành ?" Lương thư ký Trần một tháng hơn 400 tệ, cao hơn cả lương giám đốc xưởng thịt đây của .
"Không để dành đồng nào." Thư ký Trần ỉu xìu, "Trên còn đúng 9 đồng 3 hào 5 xu, sống đến tận ngày 15 tháng mới lương." Mà bây giờ mới là cuối tháng.
Lương Thu Nhuận: "..." Anh thở dài Kiều Gia Huy, " là một gã nghèo rớt mồng tơi, tiền đầu tư . Còn về cổ phần, chúng xem xét mà cho ."
Kiều Gia Huy hào phóng: "Em đại diện trích 1%. Đây là quyền hạn em thể dùng, nếu nhiều hơn em xin phép lão gia t.ử nhà em, mà em thì chẳng dây dưa với ông ."
Lương Thu Nhuận suy nghĩ: "Vậy cho 2%. Tổng cộng thư ký Trần sẽ 3% cổ phần của Hoành Thái. Không cần bỏ vốn, chỉ cần bỏ công sức, nhưng tiền đề là cho kết quả kinh doanh của Hoành Thái lên."
Thực giám đốc Hoành Thái bây giờ khó, nhờ quảng cáo hơn một năm qua mà thương hiệu xe đạp vang danh cả nước. Chỉ cần thư ký Trần chuyện gì quá quắt thì riêng cái đà cũ cũng đủ để "ăn no mặc ấm" dài dài.
Thế nên, khi thấy tự nhiên hưởng 3% cổ phần, thư ký Trần sững sờ, lắp bắp: "Lãnh đạo... như quá nhiều ?"