[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 519
Cập nhật lúc: 2025-12-23 14:36:08
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LD03oLXrL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lão Lương , em thấy từng bước tính toán của đều đạp trúng mạch đập của thời đại.”
“Xe đạp đúng là vẫn còn thể thịnh hành trong một thời gian dài nữa, nhưng cũng đúng như , khuyết điểm của nó rõ ràng, tương lai chắc chắn sẽ đào thải.”
“ mà...” Giang Mỹ Thư chút nghi hoặc, “Nếu chế tạo xe mô tô thì việc rắc rối hơn xe đạp nhiều lắm, kênh liên kết nào về mảng ?”
Chương 218: Chuyện cũ mười bốn năm
Lương Thu Nhuận gật đầu: “Có, chỉ là thiết lắm.” Anh mỉm , đôi lông mày thanh tú toát lên vẻ tự tin: “ mà, quan hệ là do vận dụng mà thành, nhiều thì tự khắc đôi bên sẽ quen thuộc thôi.”
Lương Thu Nhuận là giỏi nhất trong việc gây dựng từ con , cũng là thích hợp nhất để giải quyết những vấn đề hóc búa nhất.
Giang Mỹ Thư thích một Lương Thu Nhuận như thế , vẫn là con , nhưng mỗi cử chỉ điệu bộ đều tràn đầy khí chất tự tin.
“Vậy cứ thử xem .” Cô khẽ , “Có điều nghĩ kỹ gì , còn em thì vẫn nghĩ .”
Cô nay vẫn luôn là kiểu tới tới đó, mục tiêu cụ thể, dẫn đến việc trong quá trình sự nghiệp đôi khi thiếu vài phần chủ động.
Lương Thu Nhuận xoa đầu cô: “Bây giờ em bận lắm , cần tạo áp lực lớn như cho .”
Như , hiện tại chỉ là giám đốc ở Hoành Thái, đó chỉ đơn thuần là một công việc. Giang Mỹ Thư thì khác, cô kiêm nhiệm nhiều chức vụ, mà việc nào cũng chẳng là chuyện dễ dàng.
Giang Mỹ Thư: “Để em nghĩ thêm xem .” Cô ngước trời: “Hình như nếu cứ thế mà lãng phí thời gian thì cũng đáng tiếc.”
Cái đây vốn lý trí "cá mặn" để yên hưởng thụ, khi trải qua cái thời đại mà chỉ cần cúi xuống là nhặt tiền, cảm thấy nếu chịu cúi thì khi sẽ sét đ.á.n.h mất. Dù thì việc trọng sinh quá khứ cũng giống như "bàn tay vàng" , nếu đến cả cơ hội thế mà cũng nắm bắt thì cô đúng là ngốc hết chỗ .
Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận dạo chơi ở Bành Thành vài ngày mới về Dương Thành, đó hai cùng thong thả đến xưởng Hoành Thái.
Trước đây khi rảnh rỗi cô chỉ thích ườn , lẽ giờ tuổi tác lớn hơn một chút, rảnh rỗi thích dạo khắp nơi, giống như mới chứng minh là vẫn đang thực sự tồn tại.
Cô đến văn phòng của Lương Thu Nhuận chơi. Phải là giám đốc khác, văn phòng ở cũng cực kỳ rộng. Giang Mỹ Thư dạo quanh một lượt, chạy mệt liền lục lọi ngăn kéo của Lương Thu Nhuận tìm đồ ăn: bánh quy hạt óc chó, đào đóng hộp, còn hai quả chuối chín vàng, ba bốn quả vải, một túi hạt hướng dương rang... Nhìn sơ qua là những món Giang Mỹ Thư thích ăn.
Giang Mỹ Thư vui vẻ ăn mấy quả vải, ăn đến mức đôi môi thêm phần căng mọng nước, đó mới bắt đầu c.ắ.n hạt hướng dương.
Rắc. Rắc.
Lương Thu Nhuận đang bàn việc với thư ký Trần. Nói một nửa, tiếng rắc rắc, thư ký Trần nhịn ngước qua. Giang Mỹ Thư đang c.ắ.n một cái, thấy thư ký Trần , còn tưởng cũng ăn, liền bốc một nắm hạt hướng dương đưa qua: “Cho .”
Thư ký Trần: “...”
Anh dở dở : “ ăn .”
Giang Mỹ Thư tiếp tục c.ắ.n rắc rắc. Phải công nhận hạt hướng dương nguyên vị mới rang xong thật là thơm bùi, ăn đến cuối còn chút vị ngọt thanh, dư vị vô cùng.
Cô ăn đến nghiện: “Anh ăn thì gì? Nhìn cho thèm ?”
Thư ký Trần: “...” Anh mỉm : “Chỉ một chút thôi mà.”
Lương Thu Nhuận giơ tay vỗ nhẹ vai , buộc thu hồi tầm mắt: “Những gì nhớ kỹ ?”
Thư ký Trần lúc mới tập trung : “Nhớ thì nhớ, nhưng lãnh đạo ơi, việc khó quá.”
“ thế nhé, theo mười ba năm , thời gian đó trợ lý cho , thư ký cho , chứ bao giờ giám đốc .”
“Và cũng nghĩ rằng thể vai trò giám đốc của một xưởng.”
Lương Thu Nhuận: “Chuyện là do cả thôi. Trước đây những lúc vắng mặt, chẳng đều công việc của một thư ký kiêm giám đốc đó ? Có gì mà .”
“Nếu thực sự , lúc nào nghĩ thì cứ gọi điện cho , cùng lắm thì Hoành Thái cũng thôi.”
“Trần Chân.” Lương Thu Nhuận dậy, vỗ vai thư ký Trần: “Anh thể thư ký cả đời .”
Sắc mặt thư ký Trần lập tức xị xuống, giọng điệu khổ sở: “Lãnh đạo, định bỏ rơi ?”
Lương Thu Nhuận dở dở : “Tất nhiên là . Anh cũng bây giờ Bành Thành cơ hội, đem Hoành Thái giao cho Kiều Gia Huy thì vạn thể yên tâm, cho nên giao Hoành Thái tay là chuyện nhất định .”
“Anh theo hơn một năm nay ở đây , hàng ngày gì ở Hoành Thái cơ bản đều cả, nên chỉ cần 'vẽ hổ theo mèo' là .”
Thư ký Trần sắp đến nơi: “Lãnh đạo, .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-519.html.]
“Trước đây là vì mỗi đều căn dặn công việc rõ ràng. Còn để giám đốc thì khác.”
“Một cái là theo bước sẵn, một cái là cần chủ động mưu tính, một bước ba bước.” Thư ký Trần thực sự tin năng lực . “Lãnh đạo, cứ cho theo Bành Thành , cái chức giám đốc nổi .”
Lương Thu Nhuận: “Tăng lương.”
Thư ký Trần quyết đoán đổi giọng: “Bao nhiêu?”
“Trước đây hưởng hoa hồng. Nếu đồng ý tiếp nhận vị trí giám đốc Hoành Thái, thể bàn bạc với Kiều Gia Huy, đến lúc đó sẽ chia cho một ít cổ phần.”
Lấy lương c.h.ế.t và lấy cổ phần là hai chuyện khác . Mắt thư ký Trần lập tức sáng lên, vuốt mái đầu bóng mượt chải ngược , trông hề nhớp nháp mà thêm vài phần phóng khoáng.
Anh khẽ ho một tiếng: “Nếu thực sự chia hoa hồng thì cái chức giám đốc cũng là .”
Lần đến lượt Lương Thu Nhuận cạn lời. Anh nhạt, giơ tay gõ nhẹ đầu thư ký Trần: “Anh theo bao nhiêu năm , còn thể để chịu thiệt ?”
Thư ký Trần gãi đầu hì hì.
Giang Mỹ Thư thấy cảnh , đến hạt hướng dương cũng c.ắ.n nữa, lập tức qua với vẻ tò mò đầy "máu hóng hớt": “Lão Lương, và thư ký Trần quen bao nhiêu năm ?”
Lương Thu Nhuận suy nghĩ kỹ một chút: “Mười bốn năm , chuyện gì ?”
Thư ký Trần bên cạnh nghiêm túc đính chính: “Là mười bốn năm lẻ ba tháng.”
Trong một khoảnh khắc, mắt Giang Mỹ Thư sáng rực lên. Cô giữa Lương Thu Nhuận và thư ký Trần như một cái radar.
Trời ơi, "đẩy thuyền" quá . Hai "tình" ghê.
Lương Thu Nhuận đến mức tự nhiên, liền hỏi cô: “Sao chúng kiểu đó?”
Giang Mỹ Thư nào dám là đang "ship" Lương Thu Nhuận với thư ký Trần chứ. Chuyện tà môn quá.
Cô mím môi , một lúc lâu mới : “Nếu thư ký Trần là đồng chí nữ, em thực sự cảm thấy Lão Lương , lẽ năm đó ở bên thư ký Trần .”
Lương Thu Nhuận: “...”
Đầu Lương Thu Nhuận đau ong ong. Anh giơ tay búng nhẹ trán Giang Mỹ Thư, giọng điệu bất lực cưng chiều: “Lại nghĩ linh tinh .”
Giang Mỹ Thư hì hì, nhất quyết gì thêm. Cô càng , Lương Thu Nhuận càng trong đầu cô đang nghĩ những chuyện quái đản. Thế là cũng nán nữa, sang chào thư ký Trần: “Mấy ngày tới cứ quen dần với công việc giám đốc , sẽ bàn với Kiều Gia Huy tranh thủ cổ phần cho .”
Dứt lời, để thư ký Trần cơ hội từ chối, Lương Thu Nhuận dắt Giang Mỹ Thư luôn. Thư ký Trần theo bóng lưng họ, lầm bẩm: “Hóa chỉ là cực khổ thôi ?”
Ra bên ngoài.
Giang Mỹ Thư xa một đoạn còn ngoái thư ký Trần: “Lão Lương, để thư ký Trần một việc của hai thế , liệu ?”
Lương Thu Nhuận: “Người thì nhiều.”
Giang Mỹ Thư cạn lời: “Cũng may thư ký Trần tình cảm với , chứ đổi là khác mà sai bảo kiểu đó, chắc chắn chịu .”
Lương Thu Nhuận lời cứ thấy sai sai, nhưng Giang Mỹ Thư dứt lời chạy tót bến cảng xem hải sản. Anh chỉ đành cất bước đuổi theo: “Này, em và thư ký Trần tình cảm , là thế nào hả?”
Lương Thu Nhuận thực sự bách tư bất đắc kỳ giải.
Giang Mỹ Thư bắt gặp mấy con ghẹ hoa ngon, càng xanh biếc, vẫy vùng mạnh mẽ, bụng trắng tinh, cực kỳ tươi.
“Tình cảm mà ?” Cô cầm một con ghẹ lên xem. “Anh đến Dương Thành, thư ký Trần vì mà xử một đám ở xưởng thịt, phủi m.ô.n.g theo , còn giúp báo thù, giúp dọn dẹp hậu quả, thế tình cảm thì là gì?”
Lương Thu Nhuận thầm nghĩ: Đấy là tình đồng chí chiến đấu.
Đáng tiếc còn kịp mở miệng, Giang Mỹ Thư hào hứng hỏi giá ghẹ hoa, thèm đếm xỉa đến , khiến Lương Thu Nhuận cảm giác như đ.ấ.m một cú bông , thật bất lực.
“Ghẹ hoa ba hào năm một cân, nếu lấy cả xô cô đưa một đồng là .”
Giang Mỹ Thư ước lượng, cái xô ghẹ cũng hơn bốn cân, chỉ lấy một đồng thì thực sự là quá rẻ. Cô hai lời liền trả tiền. Tất nhiên, cô bao giờ xách đồ, Lương Thu Nhuận chịu trách nhiệm khuân vác ở phía .
Mua ghẹ hoa xong vẫn thèm, Giang Mỹ Thư mua thêm bốn con cua xanh bụng béo tròn. Nhìn cua mùa gạch tràn ngoài, chắc chắn là béo ngậy. Cô còn mua thêm tôm xanh, tôm đối mỗi thứ nửa cân. Ở nhà chỉ hai vợ chồng ăn, mua nhiều quá cũng hết. Chỉ mua hải sản vỏ thì đủ, cô mua thêm một con cá song, lúc mới đắc ý với Lương Thu Nhuận:
“Tối nay chúng ăn ghẹ hấp, tôm xào cay, thêm một nồi cá song nữa, thấy ?”
Cô bận rộn suốt một thời gian dài, cảm thấy cái dày bỏ bê quá , khó khăn lắm mới thời gian, đương nhiên tẩm bổ một bữa thật thịnh soạn. Lương Thu Nhuận kén chọn chuyện ăn uống, gật đầu: “Thêm một món nhím biển nữa .”