[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 512

Cập nhật lúc: 2025-12-23 03:39:49
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều nhị tỷ bật dậy: "Dặn tìm Lê Văn Quyên, rà soát bộ con đường cô sáng nay."

Kiều Gia Huy đương nhiên dám từ chối, nhưng khi gác máy, cuống cuồng như kiến bò chảo nóng, theo bản năng tìm giúp đỡ.

"Anh Thu Nhuận, chị dâu nhỏ, chị Quyên mất tích ."

Lời dứt, Giang Mỹ Thư – vốn đang định dọn dẹp đồ đạc để về Dương Thành – lập tức phắt dậy: "Cái gì gọi là chị Quyên mất tích?"

"Kiều Gia Huy, cho rõ ràng xem nào."

Kiều Gia Huy mồ hôi đầm đìa vì lo lắng: "Thì sáng nay, lẽ chị Quyên hẹn với nhị tỷ của em để bàn chuyện trang trí trung tâm thương mại Trung Thành của nhà họ Kiều, nhưng nhị tỷ em đợi hai tiếng đồng hồ vẫn thấy ."

"Chị dâu nhỏ, chị cũng chị Quyên mà, xưa nay chị luôn đúng giờ, đời nào bỏ mặc nhị tỷ em mấy tiếng đồng hồ mà một lời thông báo cả."

Giang Mỹ Thư buột miệng: "Họ tìm đến chị Quyên ."

Mấy họ đều rõ đám ông trùm trong giới điện ảnh Hương Cảng vẫn luôn lùng sục cao nhân kế hoạch quảng bá phim Bán Thân Khế. đối phương chỉ rầm rộ tìm kiếm một thời gian đầu, đó khi thấy doanh thu Bán Thân Khế dần định xuống, họ cứ ngỡ đối phương bỏ cuộc, hóa .

Hóa bọn chúng đợi ở đây.

Lòng bàn tay Giang Mỹ Thư đầy mồ hôi: "Họ nhận nhầm chị Quyên thành em , họ bắt chị Quyên ."

Cô theo bản năng về phía Lương Thu Nhuận: "Lão Lương, giờ chúng ?"

Quá khứ của Giang Mỹ Thư vốn luôn yên bình, cô từng trải qua chuyện như thế bao giờ.

Lương Thu Nhuận vẫn giữ vẻ bình tĩnh: "Trước tiên xác nhận chính xác Lê Văn Quyên đang ở , mới tính bước tiếp theo."

Nói xong, sang hỏi Kiều Gia Huy: "Hệ thống cảnh vụ ở Hương Cảng đen tối ?"

Kiều Gia Huy chẳng trả lời cho , do dự một lát: "Có , cũng kẻ . nếu thực sự là trong giới điện ảnh đưa chị Quyên , em thấy báo cảnh sát nhanh bằng việc tìm cha em ."

tìm đến ông cụ, nhưng đến nước , còn cách nào hơn nữa.

Lương Thu Nhuận gật đầu: "Vậy chia ba hướng. Cậu tìm bác Kiều, nhị tỷ của báo cảnh sát với tư cách là trực tiếp liên quan, còn sẽ đưa Hà Bình tìm manh mối."

Lương Thu Nhuận thực sự lợi hại, dù gặp bất cứ chuyện gì, đều thể ung dung trấn định. Có lẽ nhờ sự bình tĩnh đó mà cảm giác hoảng loạn của Giang Mỹ Thư cũng vơi vài phần: "Chị Quyên... gặp chuyện gì ?"

, ánh mắt đầy vẻ mong chờ một lời trấn an.

Lương Thu Nhuận im lặng một chút: "Bình thường thì sẽ ." Anh trái với lòng một chút, "Vì họ khai thác giá trị Lê Văn Quyên. Chúng tìm thấy cô càng nhanh thì cô càng an ."

Và ngược .

Giang Mỹ Thư c.ắ.n môi, ép bình tĩnh: "Có thể trực tiếp bảo cảnh sát tìm những đó ?" Họ đều là do ai mà.

"Không bằng chứng." Lương Thu Nhuận xoa tóc Giang Mỹ Thư, "Giang Giang, chuyện giao cho nhé? Em ở nhà đợi ."

Giang Mỹ Thư lắc đầu: "Ở nhà đợi chỉ thêm lo sợ thôi, lão Lương, em cùng—" Hai chữ "cùng " kịp , cô đổi ý: "Em sẽ ở nhà canh chừng."

Lương Thu Nhuận và Hà Bình ngoài, vạn nhất đ.á.n.h thật thì cô theo chỉ là gánh nặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-512.html.]

Lương Thu Nhuận gật đầu: "Cứ ở trong nhà đừng cả, khóa chặt cửa, bảo chị Trương canh bên ngoài."

Đến nước vẫn yên tâm, dù bắt Giang Mỹ Thư. Suy cho cùng, "kẻ ngọc là kẻ tội".

Trong lúc Lương Thu Nhuận và Kiều Gia Huy ráo riết tìm , Lê Văn Quyên bịt mắt bằng vải đen, đưa đến hãng phim Tiêu Thị.

Khi ánh sáng hiện mắt, Lê Văn Quyên bình tĩnh. Chị mở mắt, quan sát đám đông xung quanh. Chị lên tiếng .

Hứa Tòng Cương mở lời: "Cô Lê, xin gặp cô bằng cách ."

Vừa giọng, Lê Văn Quyên đại khái đoán là ai, vì chuyện Trần Kim Sơn và Kiều Gia Huy theo dõi chị cũng rõ. Lê Văn Quyên ép trấn định: "Người của hãng phim Tiêu Thị?"

Lời thốt , mắt Hứa Tòng Cương lóe lên tia sáng: "Cô Lê đúng là thông minh, xem tìm hiểu về chúng từ . Không cô Lê ý định 'bỏ tối tìm sáng' ?"

Ngay khoảnh khắc đó, Lê Văn Quyên chắc đối phương nhận nhầm chị là Giang Mỹ Thư. Chị quyết định tương kế tựu kế: "Bỏ tối tìm sáng? Không ý các ông là gì?"

"Cô Lê, đừng giả vờ nữa." Hứa Tòng Cương mỉm , "Cô nhận chúng là ai ngay từ cái đầu tiên, thì chắc chắn cô tại chúng tìm cô."

Lê Văn Quyên cúi đầu , mặt thoáng hiện vẻ sợ hãi diễn vặn. Thấy chị như , Hứa Tòng Cương càng tin bắt đúng : "Cô Lê, đừng sợ, chúng mời cô đến là hợp tác. Cô là cao nhân, là quý nhân, cũng là thượng khách của chúng ."

Lê Văn Quyên chỉ lạnh, chị đưa cổ tay đang trói : "Cao nhân, quý nhân, thượng khách mà thế ?"

Hứa Tòng Cương những hổ mà còn híp mắt giải thích: "Đây chẳng là vạn bất đắc dĩ ? Sợ cô Lê trúng Tiêu Thị chúng ." Hắn cúi đầu đích cởi trói cho chị: "Cô Lê, là đám đàn em hiểu chuyện, mặt chúng xin cô."

Lê Văn Quyên học đại học ở Hương Cảng, chị quá hiểu bộ mặt của tầng lớp thượng lưu . Gặp tiếng , gặp quỷ tiếng quỷ, tất cả đối với họ đều quan trọng bằng lợi ích. Lê Văn Quyên xoa xoa cổ tay, dậy Hứa Tòng Cương một hồi lâu.

"Các ông tìm gì?" Chị thèm nhắc chuyện là phạm pháp. Nói chuyện pháp luật với hạng là vô nghĩa.

Hứa Tòng Cương ngạc nhiên sự thông minh của chị, rót một chén , thong thả : "Đoạn quảng cáo phim do cô Lê lập kế hoạch khiến chúng kinh ngạc. Không cô Lê sẵn lòng chia sẻ phương pháp với chúng ? Đương nhiên, chúng để cô chịu thiệt." Hắn chỉ tay hãng phim, "Nếu cô Lê gia nhập, cô sẽ là nhân vật ba của Tiêu Thị."

Hãng phim Tiêu Thị là đầu tàu ở Hương Cảng, chiếm lĩnh 80% thị phần điện ảnh. Hứa Tòng Cương tự tin rằng phàm là hiểu về Tiêu Thị thì ai từ chối sự cám dỗ của vị trí ba . Nó đại diện cho địa vị, quyền lực và tiền bạc.

Lê Văn Quyên thầm nghĩ: " tin ông cái con khỉ", còn nhân vật ba gì chứ, đám lưu manh bán là may , nhưng ngoài mặt chị thế. Chị mỉm : "Ông Hứa quá đề cao . Quảng cáo phim do nghĩ , mà là cả một đội ngũ, đó là thứ nhất. Thứ hai, kế hoạch vốn chỉ là một sự bùng nổ nhất thời, chỉ mà cả đội ngũ của chúng cũng khả năng lặp nữa. Cho nên, ông Hứa tìm lẽ là nhầm ."

Nụ mặt Hứa Tòng Cương vụt tắt, đó là vẻ u ám: "Cô Lê, tự thấy cái giá Tiêu Thị đưa hề thấp. Nếu cô ngay cả điều cũng chấp nhận, thì đừng trách chúng lật mặt vô tình. Đến lúc đó, cô Lê thể sống sót bước khỏi Tiêu Thị vẫn là ẩn đấy."

Vừa dứt lời, Tiêu Cường bước . Ông tiên quát mắng Hứa Tòng Cương: "Tòng Cương, chú ? Lấy chuyện đó đe dọa cô Lê chân yếu tay mềm, chẳng quá đáng lắm ?"

Ông mặt , đầy vẻ hối với Lê Văn Quyên: "Cô Lê , thật sự là của , quản lý cấp nghiêm mới gây cảnh , mặt xin cô."

Cả hãng phim Tiêu Thị từ xuống đều dùng chung một thủ đoạn: " đ.ấ.m xoa" mà thôi.

Lê Văn Quyên cúi đầu giễu, khi ngẩng lên là vẻ bình thản: "Tiêu tổng, ông gì?"

Tiêu Cường vỗ tay: " khâm phục những phụ nữ gan và tỉ mỉ như cô. Thứ đơn giản, cô áp dụng cách tuyên truyền của Bán Thân Khế cho bộ các phim trướng Tiêu Thị." Doanh thu của Bán Thân Khế ai cũng thấy rõ, đó là một cỗ máy in tiền thực thụ.

Lê Văn Quyên thở dài: "Tiêu tổng, ông thực sự đ.á.n.h giá quá cao . thể cho các ông các mốc quảng cáo của Bán Thân Khế từ . Ban đầu đạo diễn Trần chuẩn công chiếu, là một bạn của đề xuất rằng phim quảng cáo thì sợ tuyên truyền tới. Sau khi đó nêu , cùng đạo diễn Trần, Kiều Gia Huy và ba chị em nhà họ Kiều họp , cùng bàn bạc mới sắp xếp ba kênh như . Đây chuyện một thể . Hơn nữa, thiên thời địa lợi nhân hòa, thiếu một cái cũng xong. Cho nên mới ông tìm vô dụng thôi, một thể chuyện lớn như . Đó là sự thật, dù bây giờ ông g.i.ế.c thì sự thật cũng đổi."

Tiêu Cường xong, nheo mắt : "Vậy thì đào cả cái đội ngũ đó về Tiêu Thị."

Lê Văn Quyên nhún vai: "Vâng, cái đó thì xem ông cách . Ít nhất bên Trần Kim Sơn thuyết phục , Kiều Gia Huy và ba chị họ Kiều cũng xong. Ông cũng thấy đấy, chỉ là một bình thường từ đại lục, vô tình va chuyện cũng là nhờ vận may thôi."

Tiêu Cường chị một lúc lâu, như phân định thật giả trong lời đó. Một hồi lâu , ông mới hỏi: "Cô bạn cô đề xuất quảng cáo cho phim, là ai?"

Loading...