[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 510
Cập nhật lúc: 2025-12-23 03:38:46
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ông sắp đặt cả cuộc đời của cô ?”
Phương châm sống của Hà Bình là: Đứa nào dám sắp đặt đời cô, cô đ.ấ.m đứa đó! Nếu Lương Thu Nhuận mà dám sắp đặt đời cô như thế, Hà Bình chẳng thèm quan tâm là lão Chính ủy , cô sẽ lao đ.ấ.m ngay.
Giang Mỹ Thư mím môi : “Anh là vì cho mà, gì mà đ.ấ.m chứ.”
Hà Bình thấy cô như , thầm nghĩ: Thôi thì cũng tại gả , cô cứ thấy đàn ông là chỉ đ.á.n.h .
Cứ như , Hà Bình trở thành vệ sĩ cận của Giang Mỹ Thư. Qua tháng Mười hai, sức nóng quảng cáo Đài truyền hình Hương Cảng cũng bắt đầu giảm dần. Những thứ mới lạ đến mấy thì cũng chỉ náo nhiệt lúc ban đầu, cơn sốt qua , thể cảm nhận rõ ràng sự nguội lạnh.
Dù trong hang cùng ngõ hẻm vẫn bàn tán, hẹn mùng Một Tết cùng rạp xem Bán Thân Khế, nhưng đối với Kiều Gia Huy, ngày tháng dễ thở hơn nhiều. Ít nhất khi ngoài, còn cảm giác theo đuôi nữa. Lúc đầu còn tưởng ảo giác, nhưng đó phát hiện đối phương thực sự rút hết theo dõi.
Không chỉ , mà cả bên cạnh Trần Kim Sơn cũng còn bám đuôi. Tiếp đến là ba chị em nhà họ Kiều và nhóm Trần Thanh. Bởi lẽ các ông trùm phía đạt thỏa thuận: Cứ tạm gác , nếu đào thì cứ chờ. Chờ phim Bán Thân Khế công chiếu xem doanh thu thể vọt lên bao nhiêu. Vì , "nồi nước đang sôi" bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường. Điều khiến chút quen, nhưng may mắn là cuộc sống cuối cùng cũng trở bình thường.
Hai tháng quảng cáo trôi qua nhanh, chớp mắt đến cuối năm, ngày phim rạp càng lúc càng gần. Nhà Giang Mỹ Thư năm nay về Thủ đô, cô liền rục rịch sang Hương Cảng xem phim. Tất nhiên, một thì cô dám, nên kéo theo một đoàn hùng hậu.
Đầu tiên chắc chắn là Lương Thu Nhuận cùng, kế đến là Hà Bình – mà cô dần quen thuộc. Tiếp theo là Lương Duệ - lặn lội từ Thủ đô xa xôi chạy tới, nhất quyết đòi sang Hương Cảng mở mang tầm mắt.
Giang Mỹ Thư gần một năm gặp Lương Duệ. Gặp , cô suýt chút nữa nhận , cứ chằm chằm Lương Duệ tự nhiên.
“Sao thế ạ?”
Giang Mỹ Thư xoa cằm: “Sao chị thấy em dạo thêm vài phần khí chất thư sinh thế nhỉ?”
Lương Duệ đây đầy vẻ ngang tàng, ánh mắt sắc lẹm, nhưng Lương Duệ học ở Thanh Đại về thì thêm chút vẻ sách vở và... mệt mỏi.
Lương Duệ hừ hừ: “Đây gọi là 'bụng đầy kinh thư, khí chất tự tỏa sáng'.”
Giang Mỹ Thư bật : “Lương Duệ, em đừng thế, chị quen .”
Lương Duệ gồng nổi nữa, mặt méo xệch như sắp sụp đổ: “Không khí chất tỏa sáng gì , em là đám ở Thanh Đại 'nghiền nát' đến mức sống nữa . Chị Mỹ Thư ,” giọng nhuốm màu nản chí, “em thấy sống nổi ở Thanh Đại , so với đám đó, em đúng là đồ ngốc.”
Cậu Thanh Đại nhờ vận may, giờ đang dựa thực lực để bét bảng. Giang Mỹ Thư thấy áp lực học hành của Lương Duệ lớn: “Chuyện học chị giúp em, nhưng chị thể đưa em sang Hương Cảng mua sắm, xem phim, ăn uống. Có ?”
Một câu thắp sáng ý chí chiến đấu của Lương Duệ: “Đi!”
Đoàn Giang Mỹ Thư sớm, ngày 28 tháng Chạp tới nơi. Người đông cũng sợ, vì nhà tên họ nhiều. Vừa cuối năm hai căn hộ của Giang Mỹ Thư khách trả phòng, cô cho thuê tiếp mà định để dành ở.
Vì đông ở hết, cô sắp xếp Lương Duệ sang bên Kiều Gia Huy. Cậu thiếu gia họ Kiều là một tay chơi hào phóng, mua mười căn thì cho thuê bảy, ba căn còn liền kề đập thông, tổng diện tích hơn 150 mét vuông. Nói thật, ở nơi tấc đất tấc vàng như Hương Cảng, căn nhà hề nhỏ chút nào. Lương Duệ dọn sang đó ở. Hà Bình thì ở ngay sát vách căn hộ của Giang Mỹ Thư, căn 35 mét vuông đó Giang Mỹ Thư để cho cô ở.
Đông đón Tết càng thêm náo nhiệt, thêm năm ngoái đón Tết ở đây nên Giang Mỹ Thư cũng coi như quen thuộc, cùng Lương Thu Nhuận ngoài mua thức ăn. Cô cũng quên dắt theo Hà Bình và Lương Duệ. Nếu thực sự gặp chuyện, ba họ đều là những tay thiện chiến, nhưng may mắn là chuyện suôn sẻ.
Sau khi mua sắm đủ rau quả, thịt thà và hải sản phong phú, Giang Mỹ Thư xách hết đồ về căn hộ của Kiều Gia Huy. Ai bảo nhà to nhất cơ chứ. Kiều Gia Huy vốn cũng về nhà cũ đón Tết, nên cứ thế nhập bọn với nhóm Giang Mỹ Thư. Người đông thì cũng nhiều, Giang Mỹ Thư còn mang theo chị Trương, đúng là như hổ thêm cánh.
Ăn cơm xong, Lương Duệ ngoài dạo, Kiều Gia Huy và Trần Kim Sơn phòng tìm Giang Mỹ Thư: “Tối mai là cắt băng khánh thành .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-510.html.]
“ mời Gia Huy, ba chị em nhà họ Kiều và cả chính nữa. Tuy ai quá nổi tiếng nhưng thấy thế là đủ .” Trần Kim Sơn bàn bạc với Giang Mỹ Thư. Thật mời Giang Mỹ Thư cắt băng nhất, nhưng họ đều Giang Mỹ Thư chắc chắn thể lộ diện.
Giang Mỹ Thư suy nghĩ một lát: “Danh tiếng của quảng cáo vang xa , nên nổi tiếng cắt băng cũng .”
Trần Kim Sơn gật đầu: “ cũng nghĩ .” Anh đồng hồ tay: “Còn sáu tiếng nữa là phim công chiếu, run.” Anh thua lỗ liên tiếp nhiều bộ , bộ phim gần như là canh bạc cuối cùng.
Giang Mỹ Thư mỉm , ánh mắt dịu dàng: “Chẳng những gì cần đều ? Bước tiếp theo cứ giao cho ông trời thôi.”
Thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều đủ, nếu còn "ngã ngựa" thì chỉ thể trách quá kém. Trần Kim Sơn gật đầu tán thành.
Lúc cắt băng khánh thành, Giang Mỹ Thư , cô ở nhà Kiều Gia Huy xem tivi. Vì phim Bán Thân Khế quá hot nên buổi lễ cắt băng truyền hình trực tiếp. Giang Mỹ Thư tình cờ xem hiện trường qua tivi, cô khỏi cảm thán với Lương Thu Nhuận: “Đông quá nhỉ. Hiện trường đông thực sự luôn .”
Lương Thu Nhuận đang bóc hạt hướng dương cho cô. Giang Mỹ Thư thích ăn nhưng lười bóc, da cô mỏng và non, dùng răng c.ắ.n hạt hướng dương lâu là dễ trầy xước, đau rát. Thế nên chỉ cần Lương Thu Nhuận ở bên, sẽ bóc còn cô chỉ việc ăn.
Anh mỉm : “Tuyên truyền của bộ phim , hiện trường đông gì lạ, vắng mới lạ.”
Giang Mỹ Thư chằm chằm màn hình tivi: “Em thấy lạ, mấy vị ông trùm đến phá đám nhỉ?” Bởi cho đến khi lễ cắt băng kết thúc, cô thấy bóng dáng kẻ phá hoại nào.
Lương Thu Nhuận đưa đĩa nhân hạt hướng dương bóc xong qua, mới thong thả : “Họ đều đang quan sát, xem bộ phim thể thu về bao nhiêu doanh thu phòng vé. Kiếm càng nhiều thì họ càng coi trọng em hơn.”
“Giang Giang,” Lương Thu Nhuận màn hình, giọng bình thản, “Hôm nay em đến hiện trường cắt băng là đúng đấy. Vì trong khung hình truyền hình, chú ý thấy vài kẻ đang mật phục.”
Giang Mỹ Thư quên cả ăn hạt hướng dương: “Dạ?”
Lương Thu Nhuận chỉ màn hình lướt qua: “Hắn, , và . Ba tên đều ở góc khuất, để xem cắt băng mà là để quan sát , mắt họ gần như dán chặt Trần Kim Sơn và Kiều Gia Huy. Mấy Kiều Gia Huy xuống sân khấu, đám đó cũng xoay góc theo .”
Giang Mỹ Thư cảm thấy tim đập thình thịch: “May mà em ham vui.” Sau đó cô lo lắng: “Vậy mai em xem phim thì còn xem ?” Cô thích rạp để tận hưởng bầu khí đó.
“Được chứ.” Lương Thu Nhuận , “Đừng cùng họ, với chúng . Anh sẽ gọi cả Hà Bình và Lương Duệ, em rời chúng nửa bước.” Lương Thu Nhuận tự tin rằng, sự bảo vệ của ba họ, nếu Giang Mỹ Thư còn bản địa bắt thì đó là sự bất tài của .
Giang Mỹ Thư hớn hở : “Vậy thì quá.”
Tối đó Trần Kim Sơn về, lén đưa cho Giang Mỹ Thư bốn chiếc vé xem phim. May mà ở cùng một khu nhà nên thuận tiện. Dù , Lương Thu Nhuận vẫn yên tâm, để Giang Mỹ Thư trực tiếp gặp Trần Kim Sơn mà cử Hà Bình lấy vé.
Lấy về để đó một đêm. Giang Mỹ Thư xem suất chiếu sớm lúc nửa đêm, tuổi cô thức đêm nổi. Cô chọn suất 8 giờ tối mùng Một Tết, khung giờ vàng. Vì là vé nội bộ, Giang Mỹ Thư cần xếp hàng mà thẳng rạp. Lúc đến nơi, ngoái đám đông xếp hàng đen kịt bên ngoài, cô khỏi sững sờ: “Thế thì bao giờ mới đến lượt họ?”
Nhân viên bán vé cạnh liếc cô một cái : “Ít nhất xếp hàng đến 12 giờ đêm đấy ạ. Từ nửa đêm qua đến giờ, vé phim Bán Thân Khế lúc nào cũng trong tình trạng xếp hàng dài mới mua .”
Thực sự là chiến dịch quảng cáo marketing của bộ phim quá thành công, nó kéo cả những vốn chẳng bao giờ xem phim rạp. Giang Mỹ Thư , lòng khấp khởi vui sướng: “Vậy là rạp phim sắp phát tài .” Mà cô đây e là cũng sắp phát tài theo.
Nhân viên bán vé mỉm gì. Giang Mỹ Thư vội ngay, Lương Thu Nhuận mua nước ngọt, bỏng ngô và hạt hướng dương, mua hẳn ba phần. Lương Duệ và Hà Bình mỗi một phần, và Giang Mỹ Thư chung một phần.
Lương Duệ thấy chỉ ba phần liền cằn nhằn: “Ba ơi, chút tiền ba cũng tiết kiệm ?” Một phần bỏng ngô kèm hướng dương, nước ngọt tới một đồng mà.
Lương Thu Nhuận liếc , thản nhiên đáp: “Ba thích thế.” Thằng con trai vợ như nó hiểu cái thú vui cùng vợ ăn chung một phần đồ ăn cơ chứ. Lương Duệ nhận , nhưng Hà Bình thấu, cô túm đầu Lương Duệ kéo lên phía đóng vai trò bảo vệ.