[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 459
Cập nhật lúc: 2025-12-23 02:54:10
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Giang Giang, em đến đây?"
Lương Thu Nhuận bước tới, thuận tay tháo đôi găng tay đen . Rõ ràng cả lấm lem như thế, nhưng duy chỉ đôi bàn tay, nhờ găng tay bảo vệ kỹ càng, vẫn hiện rõ những đốt xương thanh mảnh, nhuận mượt như ngọc.
Giang Mỹ Thư bước lên vài bước: "Em đến thăm , xem đói để đưa cơm cho đây."
Lương Thu Nhuận đưa găng tay cho thư ký Trần cạnh. Thư ký Trần từ ngày đây là bắt đầu "thượng nhậm" ( việc) ngay. So với A Chính, thư ký Trần rõ ràng là hiểu ý Lương Thu Nhuận hơn cả. Anh chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ là thư ký Trần gì.
Sau khi giao găng tay, Lương Thu Nhuận dặn dò một câu: "Cậu ở đây canh chừng máy móc giúp , nếu vấn đề gì thì cứ thử theo phương pháp cũ. Nếu thực sự thì hãy gọi điện về xưởng xe đạp Thiên Tân cầu cứu." Anh khựng một chút: " mà, đến lúc vạn bất đắc dĩ thì đừng hở tí là gọi điện."
Nhờ vả khác dùng lúc then chốt, nếu nhờ vả quá dày thì về tình nghĩa cũng nhạt . Đó cũng là lý do vì Lương Thu Nhuận chọn cách tự xuống xưởng. Luận về khả năng động tay động chân, ở đây chẳng mấy ai bằng . Chỉ là cái xe đạp thôi mà, cùng lắm thì học từ đầu.
Mấy tháng ở Hồng Thái, Lương Thu Nhuận thể lắp ráp chỉnh một chiếc xe đạp, thậm chí còn rõ từng khớp nối cần sắp xếp thế nào cho hợp lý nhất. Chỉ là những điều từng kể với ai, ngay cả Giang Mỹ Thư cũng hề .
Đợi đến khi hai ngoài, Giang Mỹ Thư đàn ông vốn luôn sạch sẽ tươm tất, nay mặt mũi đầy dầu máy đen kịt, vành mắt cô đỏ hoe, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống: "Anh Lương, thành thế ?"
Rõ ràng đây như thế .
Lương Thu Nhuận thấy vợ , liền giơ tay, dùng đầu ngón tay thô ráp vì chai sạn lau nước mắt cho cô: "Giang Giang, đừng , mà." Anh mỉm an ủi: "Sửa cái máy thôi mà, gì to tát ."
"Vả ," giọng nghiêm túc, "ở chùa nào thì đ.á.n.h chuông chùa đó. Anh chọn đến Hồng Thái xưởng trưởng, đương nhiên thông thạo kỹ thuật và nghiệp vụ ở đây. Giang Giang, đừng thương hại ." Giọng Lương Thu Nhuận bình thản, một chút tự ti nao núng: "Sau khi nghỉ ở xưởng thịt mà công việc hiện tại, thấy mãn nguyện."
Dù bắt đầu từ đầu, Lương Thu Nhuận cũng chẳng bao giờ e sợ.
Giang Mỹ Thư sụt sùi: "Lần nào về nhà cũng sạch sẽ tinh tươm, chẳng với em là ở xưởng thế ."
Cô cứ ngỡ xưởng trưởng là văn phòng, bận thì cũng là bận giấy tờ. Chẳng hiểu , Lương Thu Nhuận đầy dầu mỡ, đen nhẻm chui từ gầm máy, cô thấy xót xa vô cùng. Bởi trong ấn tượng của cô, Lương Thu Nhuận luôn mang khí chất thanh sạch, cao sang và ôn nhu. Hình ảnh mắt đ.á.n.h tan nhận thức bấy lâu nay của cô.
"Giang Giang, em ." Lương Thu Nhuận dùng bàn tay còn sạch kéo cô văn phòng: "Công việc phân biệt cao thấp sang hèn, chỉ cần mang thu nhập là . Bất kể là việc gì, hễ lợi nhuận thì đó là việc ."
Anh càng dốc lòng vì Hồng Thái thì khi chia lợi nhuận, càng nhận nhiều hơn. Huống hồ, nhận sự ủy thác của thì tận tâm tận lực, cho đến nơi đến chốn.
Giang Mỹ Thư hiểu thì hiểu, nhưng lòng vẫn cứ xót xa.
"Được Giang Giang, xem em mang cơm gì đến nào? Anh cũng khéo đang đói."
Bấy giờ Giang Mỹ Thư mới một tiếng: "Vẫn là cháo tôm cua hồi sáng, hầm đặc thơm lắm. Em còn bảo dì Trương tráng thêm mấy cái bánh nướng, ăn lót ."
Vào đến văn phòng, Lương Thu Nhuận ăn xong xuôi, cô mới chậm rãi gọi: "Anh Lương." Lương Thu Nhuận đang rửa bình giữ nhiệt, liền ngoái : "Sao em?" "Anh—"
Giang Mỹ Thư há miệng nhưng nên gì. Lương Thu Nhuận dường như là con sán trong bụng cô : "Giang Giang." Anh rửa sạch tay, cất bình . Khi gương mặt sạch sẽ, dường như trở về với vẻ cao sang ôn nhu thường ngày.
"Em cần cảm thấy đáng cho , cũng đừng thấy tiếc nuối ." Giọng dịu dàng: "Đây là công việc của . Thông thạo quy trình và thiết là điều bắt buộc nắm rõ, chỉ đơn giản thôi."
Giang Mỹ Thư dĩ nhiên điều đó, chỉ là trong lòng cô cứ thấy ngổn ngang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-459.html.]
"Được ." Lương Thu Nhuận đưa tay xoa đầu cô: "Em cũng vất vả mà, đúng ?" "Dưới nắng gắt, lúc chập choạng, giữa đêm khuya, đều canh sạp hàng. Giang Giang , đời chẳng công việc nào là vất vả cả. Nếu vất vả thì chỉ ở nhà dài, nhưng trở thành như ."
"Anh năm nay ba mươi bảy , sắp bước tuổi 'bất hoặc'. Trên già, giữa vợ, con cái, tất cả đều là trách nhiệm của . Đối với , hiện tại thế là ."
Anh cứ thế an ủi Giang Mỹ Thư mãi. Sống mũi cô cay cay, lẩm bẩm: "Em ."
Lúc rời khỏi Hồng Thái, Giang Mỹ Thư ngoái Lương Thu Nhuận đang tiễn : "Anh Lương, em cũng sẽ chăm chỉ kiếm tiền."
Cô sẽ lười biếng như nữa. Cái sự lười của cô luôn khác gánh vác . Và bây giờ đó chính là Lương Thu Nhuận, dù bao giờ nhưng cô hiểu thấu.
Giang Mỹ Thư vốn dĩ chẳng cần cù. Mục đích ban đầu khi cô lấy Lương Thu Nhuận là ham nhiều tiền, ít việc, nhà cửa để cô , chỉ việc yên tâm " thẳng" ở nhà. giây phút , cô bỗng điều gì đó. Cô chỉ hy vọng chăm chỉ hơn một chút, kiếm nhiều tiền hơn một chút, để khi Lương gặp khó khăn, cần để bản chịu ấm ức như thế .
Dĩ nhiên, lẽ đó chỉ là suy nghĩ phiến diện của cô rằng đang chịu ấm ức. Cũng giống như khi thấy cô sạp nắng gắt, cũng sẽ thấy xót xa y như .
Giây phút , Giang Mỹ Thư thừa nhận rằng cô nảy sinh tình cảm thật sự với Lương Thu Nhuận. Chính vì tình cảm nên mới xót xa, mới khát khao nỗ lực, nỗ lực thêm chút nữa.
Giang Mỹ Thư mang tâm trạng đó đến phố Tây Hồ. Lúc là hai giờ chiều, đông lắm nhưng các tiểu thương chuẩn sẵn sạp, bắt đầu lục tục lên hàng. Khi cô đến, Giang Mỹ Lan và bà Vương Lệ Mai dựng xong sạp , chỉ bên Thẩm Ngân Bình vì chỉ một con gái nên chậm.
Giang Mỹ Lan còn đang bảo Ngân Bình: "Cháu cứ để đó, đợi bác với cháu dựng xong bên sẽ qua giúp." Ngân Bình bướng bỉnh: "Một cháu ạ."
Con bé mới mười mấy tuổi đầu mà chẳng lấy cái tính ngạo nghễ . Giang Mỹ Thư mà buồn , liền bảo: "Để thím." Ngân Bình thấy giọng cô thì mừng rỡ: "Thím út, thím đến ạ?" Cô bé cứ ngỡ hôm nay thím .
Giang Mỹ Thư: "Thím đến giúp một tay, nhưng chiều thím thể sớm qua xưởng may nhà họ Lê một chuyến." Ngân Bình : "Thím cứ yên tâm , cháu canh sạp ở đây, bảo đảm xảy vấn đề gì ."
Con bé tuy bướng nhưng tinh thần trách nhiệm cực cao, việc khéo léo, thạo đời nhưng đời vấy bẩn. Giang Mỹ Thư thực sự quý nó. Cô ở sạp đến tám giờ rưỡi, thấy khách vãn dần mới bắt đầu chốt sổ. Một buổi chiều bán hơn ba trăm đồng. Cũng , quá nhưng cũng chẳng tệ, gọi là "bi bất túc, bi hạ hữu dư" (chẳng bằng ai nhưng cũng hơn khối ).
Rời sạp hàng, Giang Mỹ Thư qua xưởng may của Lê Văn Quyên. Đã chín giờ tối mà Lê Văn Quyên vẫn tan , đúng là kiểu "liều mạng" vì công việc. Vừa thấy cô, Lê Văn Quyên gọi: "Chị Quyên, chị tìm em ạ?"
Đến nơi, cô ngạc nhiên thấy cả Kiều Gia Huy cũng đang ở đó, gác chân chữ ngũ nhâm nhi . Lê Văn Quyên vươn vai một cái cho giãn gân cốt rút từ ngăn kéo một cuốn sổ: "Đây là sổ sách ba tháng qua, em xem thử ."
Giang Mỹ Thư liếc qua chứ xem kỹ, đẩy ngược : "Em chia bao nhiêu ạ?" "Ba vạn chín nghìn (39.000 đồng)."
Giang Mỹ Thư sửng sốt: "Sao mà nhiều thế ạ?"
Lê Văn Quyên bóp bóp cái cổ mỏi nhừ vì cúi lâu: "Hai tháng nay bày sạp ở Dương Thành đông lên trông thấy, từ nơi khác đổ về cũng nhiều, nên hàng của xưởng xuất nhiều hơn , tiền tự nhiên cũng tăng lên. Em và Kiều mỗi chia ba vạn chín."
Bấy giờ Kiều Gia Huy mới chậm rãi đặt chén xuống, tiến gần sờ cuốn sổ, vẻ mặt phức tạp: "Nói thật, đây là khoản tiền lớn đầu tiên mà tự kiếm đấy." Giọng đầy cảm thán: "Trước đây lỗ vốn thôi. Ở Hương Cảng, biệt danh của là 'đồ phá gia chi tử'."
Giang Mỹ Thư: "..." Kiều Gia Huy đúng là chẳng coi cô là ngoài chút nào.
"Đừng như thế, chị dâu nhỏ." Kiều Gia Huy sờ sờ mặt: "Cứ thế mãi, sợ Thu Nhuận tưởng định 'đào góc tường' (cướp vợ) của mất."
Giang Mỹ Thư: "..." Thật tình chẳng tiếp chuyện cái tên chút nào, lúc nào cũng chẳng đắn.
Lê Văn Quyên cạnh cắt ngang: "Sổ sách cơ bản là như thế, tiền chia lãi em lấy sổ tiết kiệm tiền mặt?" "Chỗ chị hiện tại chỉ sổ tiết kiệm, nếu lấy tiền mặt thì để mai chị rút chia cho các em."
Giang Mỹ Thư: "Lấy sổ tiết kiệm chị, đỡ công em gửi." Kiều Gia Huy uể oải : " cũng lấy sổ tiết kiệm nhé, chị Quyên xinh ."