[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 451

Cập nhật lúc: 2025-12-23 02:49:16
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Họ cần mượn thế của Kiều Gia Huy, hơn nữa còn cần cái danh của để đưa quần áo sang bán ở Hương Cảng.

Lương Duệ xong hề thất vọng, chỉ cảm thấy ngưỡng mộ: "Cô cổ phần của xưởng may Lê Thị luôn ?"

Lương Duệ đang học lớp mười, nhưng thường xuyên chạy sang các trường đại học ở phía Nam. Cậu mượn thẻ thư viện của họ để tìm sách về kinh tế. Những loại sách bên ngoài hiếm, nhưng trong thư viện trường đại học thì thể tìm thấy. Có thể , lượng kiến thức kinh tế mà Lương Duệ hấp thụ trong thời gian ngắn còn nhiều hơn cả sách giáo khoa trung học. Đương nhiên, chủ yếu là vì hứng thú.

Giang Mỹ Thư cũng ngạc nhiên: "Cháu mà cũng từ 'cổ phần' cơ ?" Theo cô , sách giáo khoa cấp ba thời chắc chắn dạy những thứ đó.

Lương Duệ hừ một tiếng: "Cháu chỉ cổ phần, cháu còn 'đồ hiếm tất tăng giá' nữa. Cô Giang , cô xem xã hội cái gì cũng đang hạn chế, tương lai những thứ đó đều sẽ tăng giá ?"

Thằng bé suy luận một hiểu mười, đầu óc thật sự linh hoạt. Giang Mỹ Thư xong giật : "Lương Duệ, xung quanh cháu ai ?"

Lương Duệ quanh: "Không ạ, Lương Phong bán đồ , bà nội dạo về, nhà mỗi cháu." Cậu đang gọi điện đường dài vượt vùng, chẳng tiền điện thoại tháng hết bao nhiêu, liệu trả nổi đây?

Mỹ Thư thở phào nhẹ nhõm: "Mấy lời đó cháu đừng nữa, ít nhất là đừng ở bên ngoài."

Mắt Lương Duệ lóe sáng, giọng đầy phấn khích: "Cháu đúng ?" Khi về kinh tế học, thấy câu "đồ hiếm tất tăng giá" thú vị. Giờ nhà cửa hạn chế, nhu yếu phẩm hạn chế, chẳng lẽ tương lai chúng sẽ tăng giá vù vù?

Mỹ Thư ừ một tiếng: "Nghỉ hè cháu qua đây, cô sẽ giảng kỹ hơn cho cháu. bây giờ," giọng cô nghiêm túc hơn, "Lương Duệ, cháu cứ quan sát thôi, tuyệt đối bộc lộ bất kỳ quan điểm nào ngoài. Mục tiêu giai đoạn của cháu là học thật để thi một trường đại học danh tiếng." Lương Duệ đương nhiên ngoan ngoãn đồng ý.

Cúp máy xong, Mỹ Thư một phép tính: Cô một vạn ba, chị gái cho mượn một vạn mốt, Lương Duệ tám ngàn rưỡi. Cộng là hơn ba vạn . Mỹ Thư lấy hết, cô mượn Lương Duệ tám ngàn rưỡi và mượn chị gái vài ngàn. Chủ yếu vì Lương Duệ là học sinh cần dùng nhiều tiền, còn chị cô thì rể nghỉ việc để kinh doanh thời gian, cần giữ vốn lưu động.

Gom góp từ ba phía, chỉ trong hai ngày, Mỹ Thư giao đủ ba vạn tệ cho Lê Văn Quyên. Cùng lúc đó, Kiều Gia Huy cũng nộp tiền góp vốn. Tuy nhiên, thiếu gia khỏi kinh ngạc: "Chị dâu, chị nhiều tiền thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-451.html.]

Ba vạn của xin bố, còn cần Nhuận chứng bố mới cho tài vụ gửi sang. Còn Mỹ Thư thì ? Cô bảo mượn mà chỉ hai ngày cầm đủ tiền mặt trong tay. Kiều Gia Huy còn là "lính mới" chân ướt chân ráo đến đại lục nữa. Ở Quảng Châu lâu, năm hào đủ cho một ăn một ngày, còn ba vạn tệ là tiền mà bình thường cả đời cũng kiếm nổi.

Mỹ Thư liếc một cái: "Tiền mượn đấy. Không như ," cô thở dài đầy ghen tị, "Chỉ cần nhấc máy há mồm tiền." Kiều Gia Huy lầm bầm: "Em cũng mắng cho vuốt mặt kịp đấy chứ." Mỹ Thư chua xót: "Ngưỡng mộ thật, mắng một trận mà ba vạn tệ." Kiều Gia Huy tức c.h.ế.t , sang cầu cứu Lương Thu Nhuận: "Anh Nhuận, quản vợ !" Lương Thu Nhuận bất lực: "Nhà là cô quản ." Kiều Gia Huy: "..." Cái cuộc đời sống nổi nữa .

Cậu nộp tiền xong cũng chẳng thèm hỏi han gì thêm, cứ thế bỏ , để mặc Mỹ Thư lo liệu hậu cần. Mỹ Thư cũng chẳng giận, cô thích những đối tác thế : giàu, ít chuyện, ngốc một tí càng .

Cô bảo Lương Thu Nhuận về xưởng việc, còn thì ở bàn bạc với Lê Văn Quyên và ký hợp đồng chính thức. Cô bỏ ba vạn chiếm 30%. Cầm một bản hợp đồng khác, cô : "Tí nữa em mang cho Kiều Gia Huy ký." Lê Văn Quyên dặn: "Nhớ nhắc 'đánh tiếng' một chút, tránh để lão già nhà chị đến gây khó dễ." "Đánh tiếng kiểu gì ạ?" Mỹ Thư thực sự việc bao giờ. Lê Văn Quyên ngẫm nghĩ: "Hay là bảo đến ' đài' phô trương thanh thế cho chúng một chuyến?"

Kiều Gia Huy đang cùng Lương Thu Nhuận thì hắt xì một cái: "Anh Nhuận, vợ chắc chắn đang tính kế em. Tuyệt đối luôn!" Lương Thu Nhuận giật giật khóe mắt: "Cấm bậy." Kiều Gia Huy "ồ" một tiếng, gãi đầu: "Sao em thấy còn quản nghiêm hơn cả bố em thế? Hay là em gọi Nhuận nữa, gọi là 'Bố Nhuận' nhé?" "Cậu sợ lão Kiều đ.á.n.h c.h.ế.t thì cứ việc gọi." Lương Thu Nhuận liếc một cái, hỏi: "Hợp đồng mà đòi theo ?" Kiều Gia Huy bấy giờ mới nhớ chỉ mới đưa tiền chứ ký tên, vỗ trán: "Chưa ạ." Lương Thu Nhuận: "..." là "quý t.ử nhà địa chủ" lệch . Anh thở dài: "Quay ký hợp đồng . Ngoài nghĩ xem thế nào để đ.á.n.h tiếng bảo kê cho xưởng may Lê Thị." Kiều Gia Huy lủi thủi xưởng may.

Vừa đúng lúc Mỹ Thư và Lê Văn Quyên đang bàn bạc thì trở . Mỹ Thư tiện tay đưa tờ giấy: "Về đúng lúc lắm, ký cái hợp đồng ." Kiều Gia Huy cầm lấy, quét mắt qua đầy ba giây ký xoẹt một cái thật oai phong. Mỹ Thư nhịn nổi: "Cậu sợ đây là hợp đồng bán ?" "Hả? Chị mua em? Chị chê em phế vật ?" Ba câu hỏi ngược Mỹ Thư hình. Trên đời như Kiều Gia Huy nhỉ? Cô hít sâu một , mỉm : "Phế vật chỗ nào? Nội tạng chẳng còn nguyên vẹn ? Bán sang Miến Điện thì cả là báu vật đấy." Kiều Gia Huy: "..." Cậu lập tức lật hợp đồng xem kỹ càng. May mà nghiệp quốc trung, thì sợ hiểu thật. Xem xong mới thở phào: "Chị dâu, chị đừng dọa em."

Mỹ Thư phí lời với nữa, thẳng vấn đề: " và chị Văn Quyên gì đó thật phô trương, nhất là để cho lão Lê ngay lập tức." Kiều Gia Huy nghiêng đầu: "Phô trương? Hay là em đến biểu diễn múa lân cho ông xem?" Hồi mừng thọ ông nội, đặc biệt học món , múa cũng khá lắm. Mỹ Thư nghiến răng: "Kiều Gia Huy, nghiêm túc hộ cái!"

Mới đầu cô thấy là một thiếu gia khá , tiếp xúc lâu mới thấy đúng là một "thanh niên ngáo". Kiều Gia Huy ấm ức: "Em thật mà! Em sẽ thuê một đội múa lân, múa từ xưởng Lê Thị múa thẳng đến chỗ việc của ông già chị . Như thế chỉ ông em đang bảo kê xưởng may, mà cả phố Cao Đệ đều . Sau kẻ nào định động Lê Thị cũng nể mặt Kiều Gia Huy ."

Đừng ngáo ngáo, chứ lúc cần " oai" thì hề nương tay . Mỹ Thư và Lê Văn Quyên , thấy cách ... hình như cũng khả thi? "Có phô trương quá ?" Mỹ Thư băn khoăn. Kiều Gia Huy vô ngữ: "Chẳng chính các chị bảo phô trương ?" "Cũng đúng." Lê Văn Quyên quyết định: "Cứ theo lời Kiều ."

Lê Văn Quyên vốn luôn tôn trọng Kiều Gia Huy, vì ai bối cảnh nhà họ Kiều đều dám xem nhẹ . Chỉ Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận là cảm giác khác, hẳn là coi thường, cũng hẳn là quá coi trọng, mà giống như đang một "thằng nhóc ngây ngô nhà giàu".

Thấy Lê Văn Quyên tán thành, Kiều Gia Huy đắc ý: "Chị dâu thấy , bà chủ Lê đồng ý nhé. Chuyện phô trương cứ để em lo. Ba cái món diễu võ dương oai là tài năng bẩm sinh từ trong bụng của em ."

Mỹ Thư ậm ừ cho qua chuyện khiến Kiều Gia Huy hụt hẫng. May mà Lê Văn Quyên tinh ý, chị liền : "Hai xem sổ sách tháng ?" Cả hai đều đồng ý. Lê Văn Quyên đưa sổ sách : "Đây là thu nhập nửa năm qua." Giang Mỹ Thư cúi đầu những con trang giấy. Mỹ Thư: "!" Mẹ ơi, phát tài !

Thấy Mỹ Thư sổ sách ngây ngốc, Kiều Gia Huy tò mò: "Chị thấy gì mà tươi thế?" Cậu giật lấy cuốn sổ xem thử, cũng hình luôn. Cậu nuốt nước miếng: "Lúc các chị bảo buôn quần áo hái tiền em còn tin, giờ thì em tin sái cổ ."

Loading...