[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 448
Cập nhật lúc: 2025-12-23 02:45:15
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lê Văn Quyên mua bản thiết kế ở trường học với giá năm tệ một bản, mà chị vẫn còn thể "kén cá chọn canh" vì lượng bản vẽ để lựa chọn là quá nhiều.
Chị là đàn chị, là bà chủ, là khách quen. Chị duy trì việc thu mua thiết kế định tại trường, gần như thâu tóm hơn một nửa sinh viên ngành thiết kế thời trang tài năng nhất tay . Những sinh viên khi nghiệp, bước các đơn vị thiết kế lớn ở Hương Cảng sẽ lập tức biến thành những nhà thiết kế đại tài. hiện tại, họ vẫn chỉ là những cô sinh viên nghèo đang loay hoay tìm việc.
Chiêu thức của Lê Văn Quyên tương đương với việc giúp Thời trang họ Lê hơn một nửa sinh viên Đại học Hương Cảng việc cho . Chỉ riêng điểm thôi, ở khắp Quảng Châu là độc nhất vô nhị. Đó là lý do tại Thời trang họ Lê luôn là cái nôi tạo những mẫu "cháy hàng". Bởi vì chị nhân lực, còn là nhân lực đào tạo chuyên nghiệp.
Các xưởng may khác căn bản đấu chị, nhưng họ bài " chép". Thông thường cứ khi nào xưởng của chị mẫu mới, họ cử ngóng bản thiết kế, hoặc ít nhất là ngóng phom dáng quần áo, chỉ cần thông tin là họ sẽ kiếm bộn tiền.
Khi Giang Mỹ Thư đến, Lê Văn Quyên đang truy tìm nội gián: "Nói! Ai văn phòng của ?"
Sáng nay chị từ Hương Cảng về, mang theo hàng trăm bản thiết kế cất ngăn kéo văn phòng khóa . Vậy mà chỉ vệ sinh xong , ổ khóa cạy, xấp bản vẽ biến mất dấu vết. Toàn bộ diễn biến đầy ba phút.
Lê Văn Quyên lập tức phản ứng, phong tỏa bộ cửa cửa xưởng may, cho ai , đồng thời gọi thêm mấy thanh niên lực lưỡng canh giữ. Đối mặt với sự chất vấn của chị, đám công nhân bên im phăng phắc, sợ hãi.
"Bà chủ Lê, chúng thực sự lấy bản vẽ của bà mà."
Lê Văn Quyên lời thanh minh đó: "Bản vẽ trong văn phòng biến mất chỉ trong vòng ba phút. là trong các , và cũng là do đối thủ phái các đến. Bất kể là ai lấy, nếu bây giờ giao , thể bỏ qua. Còn nếu ..." Gương mặt chị lạnh lùng: "Thì cứ đợi báo cảnh sát, tù vì tội trộm cắp!"
Vẫn ai lên tiếng. Xưởng may họ Lê hơn bốn mươi công nhân, lúc đen kịt cửa nhưng một lời đáp .
"Văn Quyên , cô ." Một đàn bà ngoài năm mươi tuổi bước , "Họ đều là cũ của xưởng , lập bao công lao hãn mã cho xưởng may. Cô nghi ngờ họ như thật sự quá họ đau lòng."
Người ai khác chính là kế của Lê Văn Quyên. Năm xưa Lê Văn Quyên giành xưởng may từ tay con trai út của bà , bà vẫn luôn ôm hận, chỉ chờ cơ hội để khích bác ly gián.
" đấy bà chủ nhỏ, chúng ăn cắp." "Chúng hàng ngày vì xưởng mà dầm mưa dãi nắng, bà nghi ngờ thế thật quá đáng."
Nội loạn yên, kẻ trộm thấy, thêm nhà châm dầu lửa, tâm trạng bắt đầu d.a.o động. Lê Văn Quyên sa sầm mặt mày: " , tìm kẻ trộm, ai hết!"
" thẳng luôn cho các , xấp bản vẽ là 'cần câu cơm' của xưởng trong nửa năm tới. Mất cần câu cơm, thị phần của xưởng thu hẹp, lúc đó chỉ mà tất cả các ở đây đều mất việc!"
Lời dứt, đám đông im lặng một giây nháo nhào lo lắng. "Chúng lấy!" "Ai lấy thì khôn hồn mà nộp mau!" "Muốn hại c.h.ế.t tất cả ?"
Quả nhiên, chỉ khi lợi ích đe dọa, con mới đoàn kết. vẫn ai nhận. Trần Mai ( kế) : "Lê Văn Quyên nghi ngờ các thế , các còn bán mạng cho nó gì?"
Mọi im lặng. Lê Văn Quyên lạnh: " bà gì, bà đào góc tường của , lấy cổ phần cho thằng con tàn tật vô dụng của bà chứ gì? cho bà , đừng hòng! Hôm nay Lê Văn Quyên đặt lời ở đây: Ai giúp bắt kẻ trộm, lấy bản vẽ, đó sẽ cổ phần của xưởng may họ Lê!"
Lời dứt, đám đông còn kịp xôn xao thì bên ngoài, Giang Mỹ Thư đang túm chặt lấy một gã đàn ông gầy gò: "..." Cô lí nhí , " bắt ."
Cũng là do Giang Mỹ Thư gặp may. Cô vốn đang đợi Lê Văn Quyên, tin chị về liền qua tìm, nào ngờ xưởng đang bắt trộm nên cô tiện nhập hàng, đành đợi ở cửa . Ai dè, một gã đàn ông lấm lét bò từ lỗ chó. Mỹ Thư dù ngốc cũng gã hạng lành gì. Trong xưởng đang bắt trộm mà bên ngoài kẻ chui lỗ ch.ó trốn , rõ ràng là vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-448.html.]
Giang Mỹ Thư liền tặng cho gã một phát gạch đầu. Gã đàn ông đ.á.n.h cho hoa mắt chóng mặt, cô liền lôi gã . lúc Lê Văn Quyên câu , cô thấy ngại quá: "Bà chủ Lê, đại khái lẽ chắc là bắt , chị qua xem thử?"
Tất cả lập tức đổ dồn ánh mắt về phía cô. Lê Văn Quyên bước nhanh tới, đầu tiên là cảm ơn Mỹ Thư, đó giáng một cái tát nảy đom đóm mắt mặt gã đàn ông gầy nhỏ: "Lão Lục lão Lục, mày ăn của tao, ở của tao, mà mày ăn cháo đá bát?"
Chị tát một cái, đống bản vẽ trong n.g.ự.c gã rơi lả tả. Tang chứng vật chứng rành rành. Cũng may kẻ trộm cố ý chọn gầy nhỏ để dễ chui lỗ chó, chứ Mỹ Thư chắc tóm .
Lão Lục xách cổ, dám động đậy. Ai cũng Lê Văn Quyên vốn nóng tính. Gã chỉ hận chọn đúng thời cơ, đúng địa điểm mà Giang Mỹ Thư phá hỏng. Gã trừng mắt cô đầy căm hận.
Mỹ Thư cạn lời: "Đừng như thế, trộm thì chẳng bắt. Đừng trách , hãy trách trộm ."
Lê Văn Quyên bồi thêm một cái tát nữa cho lão Lục: "Mày còn dám cô ? Mày còn nhục ? Tự nghĩ xem chỗ nào sai ? Lão Lục, đối đãi với tệ, phản bội ?"
Lão Lục cúi đầu im lặng. Lê Văn Quyên ném gã qua một bên, bảo : "Báo cảnh sát cho . Ngoài , từ hôm nay cắt bộ tiền t.h.u.ố.c men của lão Lục."
Nghe đến đây, lão Lục hốt hoảng bật dậy ôm chân chị: "Chị Lê, em sai , em sai !" Lê Văn Quyên thèm : "Trói nó , treo hiên nhà cho tất cả thấy!"
Đây chính là chiêu "sát kê cảnh hầu" (g.i.ế.c gà dọa khỉ). Trong khoảnh khắc, sân nhỏ chỉ còn tiếng lóc van xin của lão Lục. Đám công nhân sợ đến run . Lê Văn Quyên lạnh lùng quanh: " , bạc đãi các , nhưng tuyệt đối dung thứ cho sự phản bội. Kẻ nào dám nữa, kết cục sẽ y như lão Lục!"
Đám đông lập tức im phăng phắc: "Bà chủ, chúng ạ."
Lê Văn Quyên liếc Trần Mai đang hóng hớt: "Bà còn ? Có gửi mấy tấm ảnh nóng của bà cho ông già nhà ? Để ông xem bà tặng ông bao nhiêu cái 'sừng' ?" Nghe , Trần Mai mặt mày tái mét, lủi thủi rời .
Đuổi xong đám , Lê Văn Quyên thấy Giang Mỹ Thư đang với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Chị khổ: "Để em thấy cảnh nực ."
Mỹ Thư đáp: "Đâu ? Chị Lê, em thấy chị ngầu quá mất!" Dùng thủ đoạn sấm sét ép chuyện xuống nhanh như chớp.
"Cũng là dồn đường cùng thôi." Chị kéo Mỹ Thư phòng: "Em đừng gọi bà chủ Lê nữa, nếu chê thì gọi một tiếng chị Lê nhé?" Mỹ Thư nhanh nhảu: "Chị Lê!"
Vào văn phòng, Lê Văn Quyên rót cho cô ly nước: "Em cứ uống nước , để chị sắp xếp xấp bản vẽ ." Mỹ Thư gật đầu, yên lặng uống nước, chị tỉ mỉ vuốt thẳng sắp xếp chín mươi tám bản thiết kế.
Thấy chị vẻ lo lắng về việc bảo quản, Mỹ Thư liền gợi ý: "Chị Lê, chị đến két sắt ? Mua một cái két sắt giấu ở nơi chỉ chị . Tệ hơn nữa, dù khiêng thì họ cũng chắc mở . Nếu thấy két sắt lộ liễu quá, chị thể hỏi ngân hàng xem dịch vụ gửi đồ ký gửi ."
Những gợi ý như mở một chân trời mới cho Lê Văn Quyên. Chị vô cùng ngạc nhiên: "Sao em nhiều thứ thế?" Mỹ Thư mỉm : "Nhà em giám đốc xưởng mà, cũng những nhu cầu kiểu , em nhiều nên chút đỉnh thôi." (Thực là cô bốc phét, chủ yếu kiến thức đến từ tivi kiếp ).
Lê Văn Quyên chân thành : "Cảm ơn em. Nếu em bắt tên trộm, xưởng của chị chắc tổn thương nguyên khí, chắc gượng dậy nổi." Đối với xưởng may, thiết kế là mạng sống. Một mẫu thiết kế "hot" đủ để nuôi cả xưởng trong thời gian dài.
Mỹ Thư thẳng thắn: "Em cũng chỉ là ăn may thôi mà. lúc thật." Ai mà ngờ cô đợi cửa thì tên trộm bò đúng lúc đó. Chỉ thể là thiên thời địa lợi nhân hòa.
"Gặp may là một chuyện," Lê Văn Quyên trầm giọng, " gặp mà dám tay bắt thì là chuyện khác."