[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 446
Cập nhật lúc: 2025-12-23 02:43:44
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô thấy và Kiều Gia Huy cách biệt quá xa. Chị Trương tuy tò mò, nhưng vì bổn phận, chị bao giờ hỏi chuyện đời tư của chủ nhà. Chị chỉ im lặng quan sát khẩu vị của Giang Mỹ Thư trong lúc cô ăn để cải thiện.
Tay nghề của chị Trương , Mỹ Thư ăn mãn nguyện. Món bánh cuốn trứng thịt băm thơm mùi thịt, độ mềm dai đặc trưng, tan ngay trong miệng. Há cảo tôm cũng thế, vỏ mỏng nhân chắc, kích cỡ vặn ăn một miếng là hết một cái. Riêng món bánh crepe, cô chỉ ăn một nửa, nửa còn bỏ . Cô chị Trương xử lý thế nào nên hỏi: "Chỗ thức ăn động đến là chị sẽ ăn đổ ?"
Chị Trương ngạc nhiên: "Ở Hương Cảng thì thường là đổ ạ. Chủ nhà ăn đồ thừa." Tất nhiên, cái cách "đổ " cũng nhiều ẩn ý, còn cuối cùng nó bụng ai thì khó mà .
Giang Mỹ Thư trầm ngâm: "Nhà chúng cầu kỳ thế. Nếu còn thừa nhiều thì cứ để bữa ăn. Tất nhiên, nếu chị chê thì thể giữ mà ăn. Nhà chúng nhiều quy tắc, nhưng riêng một điều chị nhớ kỹ."
"Đồng chí Giang, cô cứ ạ." "Không lãng phí lương thực."
Đây là quy tắc Mỹ Thư học từ nhà họ Giang. Từ những ngày đầu mới xuyên đến, bụng đói cồn cào, tối đến đói đến mức mắt hoa đầu váng. Chỉ từng chịu đói mới hạt gạo quý giá nhường nào. Chị Trương xong liền gật đầu: " nhớ , đồng chí Giang."
Sáng sớm, thấy nhà còn thiếu một vài đồ dùng sinh hoạt, Mỹ Thư cửa hàng cung tiêu gần đó mua về. Thấy thời gian còn sớm, cô gọi điện về nhà báo bình an.
Đầu tiên cô gọi về nhà họ Lương. Mẹ Lương máy, cô trò chuyện tâm tình một hồi kể về tình hình ở đây. Biết chuyện thỏa, Lương mới mừng rỡ: "Thu Nhuận qua đó tìm việc là . Mẹ với chị dâu hai con đó còn lo nó sẽ một bước sa sút đấy." Bà cảm thán, vui từ tận đáy lòng: "Không ngờ nó vẫn tìm việc giám đốc xưởng, lương lậu bao nhiêu quan trọng, cứ việc là ."
Mẹ Lương "tiêu chuẩn kép": Trước mặt Mỹ Thư thì bảo phụ nữ thể cần , đàn ông nuôi vợ là thiên kinh địa nghĩa. mặt con trai thì khác: Đàn ông thể việc ? Không việc thì nuôi vợ con kiểu gì? Không nuôi nổi vợ con thì còn là đàn ông ? là tiêu chuẩn kép đến lợi hại.
Sau khi cúp máy, Mỹ Thư gọi về đầu ngõ nhà . Người máy là bà Lý, cô nhờ bà gọi Giang Mỹ Lan điện thoại. Cũng thật khéo, Mỹ Lan đang định ngoài thì bà Lý bắt gặp.
Nhận điện thoại, Mỹ Lan cố ý né tránh ánh mắt bà Lý, hạ thấp giọng: "Thế nào? Bên đó thuận lợi chứ?" Mỹ Thư gật đầu: "Ổn chị ạ, hiện tại khá . Em hỏi chị bên nhà còn thiếu hàng gì ? Em định phố Cao Đệ một chuyến nữa."
Cô thậm chí cần , Mỹ Lan hiểu ngay. Thấy bà Lý cứ chằm chằm còn vểnh tai lên , Mỹ Lan liền giả vờ kéo kéo ống quần: "Đừng nữa, cái quần của chị rách mất hai lỗ , chẳng quần mà mặc đây. Kiếm cái nào dày một chút để mặc lúc sang xuân ."
Mỹ Thư hiểu ngay, phía chị đang theo dõi. "Ngoài quần rách thì còn gì nữa ?" "Nếu em cái áo nào mặc thì cho chị xin hai cái cũng , mấy thứ khác cứ theo như cũ mà . Em cũng đời chị khổ cực, cần em hỗ trợ thêm nhiều."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-446.html.]
Những lời cho Mỹ Thư, mà là cho bà Lý . Chuyện ăn, đặc biệt là đ.á.n.h hàng từ phương Nam, Mỹ Lan để trong đại tạp viện . Sống chung một ngõ thì giấu bí mật, sáng nay một thì sáng mai cả ngõ đều .
Mỹ Thư hiểu ý: "Được , khi nào bên em đồ phù hợp sẽ gọi chị qua lấy." "À đúng , chị nhớ nhắn với bố là bên em chuyện đều suôn sẻ nhé." Mỹ Lan gật đầu cúp máy.
Bà Lý lập tức như con đỉa đói chạy gần: "Mỹ Lan, là Mỹ Thư gọi điện về cho cô đấy ? Nghe giọng điệu thì vẻ nó định gửi đồ về cho cô hả?" Mỹ Lan dứt khoát trả tiền điện thoại, lọt đến mắt: "Vâng." Cô nhiều, xoay rời ngay.
Bà Lý theo bóng lưng cô, chép miệng: " là một quan cả họ nhờ. Mà lạ nhỉ, Giám đốc Lương xuống đài , Mỹ Lan đào lắm đồ thế mà gửi về cho Mỹ Thư (vốn dĩ bà Lý đang nhầm lẫn tên hai )?" Nếu Mỹ Thư ở đây, chắc chắn cô sẽ mắng một câu: " là lo chuyện bao đồng, liên quan gì đến bà!"
Tại nhà Giang Mỹ Lan, Thẩm dọn dẹp xong thì rời . Thẩm Chiến Liệt đêm qua trực ca đêm, giờ vẫn đang ngủ bù. Thấy tỉnh, Mỹ Lan đẩy nhẹ: "Em lắp một cái điện thoại ở nhà." Không điện thoại thực sự quá bất tiện.
Thẩm Chiến Liệt còn đang ngái ngủ: "Chẳng định mua tivi ?" Con trai Thẩm Tiểu Quất của họ lớn , thích xem tivi, ngày nào cũng sang nhà xem nhờ, ít ghét bỏ. Mỹ Lan nghiến răng: "Bất tiện quá ạ. Mỹ Thư Quảng Châu, mỗi gọi điện bàn chuyện lấy hàng đều bà Lý lén, lỡ bà hiểu một thôi là chúng xong đời." Thủ đô giống Quảng Châu, chính sách hề lỏng lẻo, rủi ro bắt luôn rình rập.
Thẩm Chiến Liệt ngẫm nghĩ: "Để ban ngày hỏi xem . Anh cũng bàn với em một việc." "Việc gì ?" "Anh xin nghỉ việc."
Đây đầu nhắc tới, nhưng Mỹ Lan đều khuyên cố gắng, duy chỉ là . "Lương Thu Nhuận nghỉ việc ảnh hưởng đến lớn thế ?" Mỹ Lan hỏi ngược ngay. Qua chuyện nhỏ thấy chuyện lớn, cô là một thông minh.
Thẩm Chiến Liệt thở dài: "Anh là em đồng hao của mà. Trước đây những kẻ vì nể mặt mà quan tâm , giờ vì mà bắt đầu chèn ép . Việc nặng nhọc, bẩn thỉu đều dồn cho , nhưng lương thì thấp nhất." Rõ ràng đây thế. Thẩm Chiến Liệt cũng hiểu, "một đời vua một đời thần", Lương Thu Nhuận , Phó giám đốc Lý mới lên nhậm chức liền đốt ba ngọn lửa đại hỏa. Ngọn lửa thứ nhất đốt lên Thư ký Trần, ngọn lửa thứ hai đốt lên Thẩm Chiến Liệt và Giang Trần Lương. Ai bảo họ đây đều là cận nhất của Lương Thu Nhuận cơ chứ. Đống đổ nát từ cuộc cải cách của Nhuận, Giám đốc Lý dọn dẹp nên dùng d.a.o sắc chặt đay rối, nhổ cỏ tận gốc là nhất.
Mỹ Lan chuyện cô lo lắng nhất cuối cùng cũng xảy . Cô bên đầu giường day thái dương cho chồng, Thẩm Chiến Liệt dạo tiều tụy thấy rõ. "Nếu thực sự nghỉ thì cũng ." Thẩm Chiến Liệt mở bừng mắt: "Em đồng ý ?" "Đi mà chịu uất ức thế thì đáng. Nhà giờ còn nợ nần như , điều kiện khá hơn nhiều . Vừa Mỹ Thư Nam, nó chỉ nhập hàng chứ trực tiếp giao hàng , nghỉ việc thì Quảng Châu phụ trách việc vận chuyển và giao hàng cũng . Con đường ăn của nhà để đứt quãng."
Người sáng mắt đều thấy kinh doanh lúc phù hợp hơn. Đã là năm 1976 , sắp đến năm 77 khôi phục kỳ thi đại học, năm 78 cải cách mở cửa, còn lâu nữa . Lúc đó kinh doanh sẽ quang minh chính đại.
Thẩm Chiến Liệt vô cùng cảm kích sự thấu hiểu của vợ, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: "Mỹ Lan, cảm ơn em hiểu cho ." Từ khi phận thật sự của cô, bao giờ thấy gần gũi với cô như lúc . Mỹ Lan thẫn thờ: "Người một nhà cần cảm ơn. khi nghỉ, hãy hỏi Thư ký Trần xem nên thế nào cho hợp lý nhất."
Chiều muộn, Thẩm Chiến Liệt mang theo bánh mì kẹp lòng lợn (lỗ chử hỏa thiêu), cơm thịt kho và một chai rượu mạnh tìm đến Thư ký Trần. Ông vẫn đang tăng ca trong văn phòng, dù 6 giờ 40 tối. Giám đốc Lý ở đó, trong văn phòng rộng lớn chỉ Thư ký Trần đang bận rộn. Trước đây thế . Mỗi tới đây đều thấy Lương Thu Nhuận việc, còn Thư ký Trần thì thong thả báo. Giờ thì đảo ngược , Giám đốc Lý tan sớm mất hút, còn Thư ký Trần thì trâu ngựa.
Thẩm Chiến Liệt gõ cửa: "Thư ký Trần."