[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 444

Cập nhật lúc: 2025-12-23 02:41:46
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên , khi Giang Mỹ Thư đến phố Cao Đệ, chị Lê Văn Quyên mặt ở xưởng, chị sang Hương Cảng để tu nghiệp . Những khác trong xưởng Mỹ Thư đều quen, chẳng còn cách nào khác, cô đành về lầu trắng.

Cô lo Lương Thu Nhuận cần dùng đến xe mà A Chính đang đưa cô , sợ ảnh hưởng đến việc chính của . Sẵn dịp chị Lê nhà, cô cũng tiện phố Tây Hồ một , bèn dọn dẹp nhà cửa cho khuây khỏa. Ngày đầu tiên chuyển đến, quá nhiều thứ cần sắp xếp.

Sau khi A Chính đưa Mỹ Thư về lầu trắng, liền rời . Mỹ Thư bắt đầu dỡ đồ đạc mang từ Thủ đô tới từng chút một. Vì xác định sẽ ở Quảng Châu lâu dài nên cô mang theo nhiều vật dụng lặt vặt hàng ngày.

Đứng bên cửa sổ tầng hai ngoài, những rặng dừa cao vút đ.â.m thẳng lên trời xanh. Bầu trời quang đãng một gợn mây. Rõ ràng vẫn hết tháng Giêng, ở phương Bắc cái lạnh vẫn còn cắt da cắt thịt, mà ở đây cô thể chạm tay ánh nắng ấm áp.

Nhìn cảnh sắc bên ngoài, Mỹ Thư bỗng thấy bồi hồi. Cô thực sự rời khỏi Thủ đô, đến Quảng Châu để bắt đầu bám rễ. Cảm giác khiến nội tâm cô trào dâng một luồng sinh khí mới, cái vẻ uể oải kiểu "cá mặn" dường như tan biến ngay khoảnh khắc cô đặt chân đến đây.

Quảng Châu năm 1976. Quảng Châu thập niên 80. Rồi Quảng Châu thập niên 90. Cô nhất định nắm bắt một thời điểm, chỉ cần nắm bắt , cô sẽ đạt tự do tài chính. Mỹ Thư miên man suy nghĩ.

Dọn dẹp xong xuôi hơn bốn giờ chiều. Cô dạo một vòng quanh lầu trắng, nơi tân tiến. Cô ngạc nhiên khi thấy bồn cầu xả nước trong nhà vệ sinh, thấy điện thoại ở phòng khách và phòng sách tầng một. Còn cả ghế sofa da kiểu Âu, đèn chùm pha lê... thứ ở đây dường như chẳng chút liên quan nào tới năm 1976 cả. Nơi giống như Quảng Châu của hơn hai mươi năm .

Đang lúc Mỹ Thư suy nghĩ vẩn vơ thì Lương Thu Nhuận về. Anh mặc chiếc sơ mi trắng, dáng cao ráo, vai rộng eo thon, vạt áo sơ mi sơ vin gọn gàng trong quần tây, đôi giày da sáng bóng sạch sẽ. Trông lúc phong độ, hào hoa, nét cao quý, thanh tao khó tả.

Lương Thu Nhuận ở Quảng Châu dường như khác với Lương Thu Nhuận ở Thủ đô. Anh còn vẻ trầm mặc thái quá của trung niên, mà đó là một luồng tinh thần phấn chấn.

Mỹ Thư ngạc nhiên đồng hồ: "Sao tan sớm thế?" Mới năm giờ rưỡi thôi mà. Cô bao giờ thấy về nhà giờ .

Lương Thu Nhuận mỉm , thấy cô đang mặc đồ ở nhà, bảo: "Em quần áo , tối nay ngoài ăn."

"Tối nay tăng ca ?"

Anh "ừ" một tiếng, thấy Mỹ Thư còn ngẩn , tự tay tìm váy áo đưa cho cô, trầm giọng : "Em quên ? Lý do quan trọng nhất để đến Quảng Châu chính là tăng ca."

Sau sự việc ở xưởng thịt, Lương Thu Nhuận giờ nghĩ thoáng hơn nhiều. Công việc mãi mãi chỉ là công việc, hy sinh gia đình để vẹn công việc là chuyện cực kỳ ngu ngốc. Cuộc đời chỉ còn ba mươi năm, tầm một vạn ngày nữa thôi. Anh đương nhiên dành trọn thời gian đó cho yêu thương.

Mỹ Thư xong, bùi ngùi cảm thán: "Anh Nhuận, đổi ."

Lương Thu Nhuận: "Hửm?"

Mỹ Thư tựa đầu vai , dịu dàng khen ngợi: "Anh trở nên tuyệt vời hơn nhiều."

Lương Thu Nhuận mỉm . Thấy tâm trạng đang , Mỹ Thư thừa thắng xông lên: "Anh Nhuận, nếu phát hiện em lừa chuyện gì đó, sẽ thế nào?"

Mỹ Thư thừa nhận rằng cô cho cảm động, và cô bắt đầu lo lắng cho tương lai. Ban đầu, cô nghĩ thoáng: nếu phát hiện cô là đồ giả, cùng lắm là cô ôm tiền bỏ . giờ đây, chuyện còn đơn giản như nữa. Mỹ Thư nhận dường như bắt đầu chút thích đàn ông . Vì thế, cô bắt đầu lo sợ mất.

Lương Thu Nhuận chỉnh cổ áo cho cô, cúi đầu : "Cái đó còn xem em lừa chuyện gì." "Mỹ Thư, ghét sự lừa dối, nhưng ngoại trừ em ."

Câu khiến tim Mỹ Thư hẫng một nhịp. "Ngoại trừ em "? Câu nghĩa là gì? Có điều gì ?

Tiếc là cô kịp hỏi kỹ thì Kiều Gia Huy đang đợi lầu khum tay loa hét lên: "Anh Thu Nhuận ơi, đấy? Món trứng hấp hải sâm thượng hạng mà đến muộn ba phút là mất ngon đấy nhé!"

Lương Thu Nhuận đáp lời dắt Mỹ Thư xuống lầu. Vẫn như , A Chính lái xe, Kiều Gia Huy ghế phụ, còn vợ chồng phía .

Khi xe chạy qua cầu lớn, Mỹ Thư mới chợt hỏi: "Mình thế ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-444.html.]

Lương Thu Nhuận: "Gia Huy ở Quảng Châu một tiệm hải sản mở hơn ba mươi năm , đưa nếm thử."

"Thế thì chắc chắn là ngon lắm."

Kiều Gia Huy đầu : "Chị dâu đoán chuẩn đấy! Hải sản ở đó ngon cực kỳ, thua gì nhà hàng họ Bành ở Cửu Long (Kowloon) . Hai đầu tới mà để chị bận rộn cả ngày thật là ngại quá, thôi, hôm nay em mời tiệc tẩy trần."

như lời Kiều Gia Huy , tiệm hải sản trong một căn nhà cũ, chỉ treo biển vẻn vẹn mấy chữ "Hải sản họ Liêu". Trông quán vẻ lụp xụp nhưng khách đông, kịp bước ngửi thấy một mùi thơm nồng nàn quyến rũ.

"Mực nướng than?" "Sò điệp hấp miến tỏi băm?"

dứt lời, cả Lương Thu Nhuận và Kiều Gia Huy đều sang. Lương Thu Nhuận cứ ngỡ cô đoán bừa, nhưng Kiều Gia Huy thì vô cùng ngạc nhiên: "Không ngờ mũi chị dâu thính thế, ngửi cái là ngay."

"Hải sản họ Liêu nổi tiếng nhất là mực nướng và sò điệp hấp miến. với em, món đỉnh nhất của họ là trứng hấp cầu gai và bào ngư nhồi tôm, vị đó mới gọi là tuyệt phẩm."

Kiều Gia Huy đời chẳng lý tưởng gì lớn lao ngoài việc ăn ngon. Cũng may sinh trong gia đình giàu , chứ cái miệng bình thường nuôi nổi. Nghe kể, Mỹ Thư bắt đầu thèm thuồng.

Khi vén rèm bước quán, Lương Thu Nhuận bất ngờ hỏi một câu: "Sao em ở đây nướng món gì?"

Mỹ Thư chỉ mũi : "Mũi em thính mà, với quên là mùa hè năm ngoái em từng tới đây ? Mùa đó mà ăn hải sản uống bia thì đúng là nhất." Lý do hảo tì vết, Lương Thu Nhuận cũng chỉ nghĩ là đa nghi.

Sau khi Kiều Gia Huy sành sỏi gọi bảy tám món, đưa thực đơn cho Lương Thu Nhuận: "Em gọi mấy món đặc sản , hai xem thích gì thì gọi thêm."

Lương Thu Nhuận lướt qua: "Cho thêm một tá hàu nướng nước hẹ."

Vừa dứt lời, Kiều Gia Huy bằng ánh mắt đầy ẩn ý, gian tà: "Em hiểu, em hiểu. Hay để em bảo lão Liêu nướng thêm cho con hải sâm nữa nhé? Ăn gì bổ nấy mà."

Cũng may Mỹ Thư đang mải xem nướng đồ nên ở đây, chứ Lương Thu Nhuận chắc đỏ mặt tía tai. "Kiều Gia Huy, giữ mồm giữ miệng chút ?"

Kiều Gia Huy bộ động tác kéo khóa miệng . Lương Thu Nhuận bấy giờ mới thôi, tìm Mỹ Thư. Cô đang dán mắt lò nướng, nuốt nước miếng ừng ực. Phải là hải sản mới đ.á.n.h bắt lên, dù là hấp, chiên nướng than thì món nào cũng ngon tuyệt.

"Thèm thế cơ ?"

Mỹ Thư gật đầu: "Thơm quá ạ, thấy lớp tỏi băm con hàu ? Nướng vàng ươm, mỡ chảy xèo xèo."

Mùi tỏi thơm nức mũi. Lương Thu Nhuận vốn thấy đói lắm, nhưng cũng bắt đầu thấy thèm.

"Sao sang bàn chuyện công việc với Kiều Gia Huy?" Mỹ Thư thấy cứ đây xem nướng đồ với thì thắc mắc. Đây còn là Nhuận mà cô ?

"Không bàn." Lương Thu Nhuận nới lỏng cổ áo, giọng ấm áp: "Anh với , giờ bàn chuyện công việc." "Mỹ Thư ." Anh cạnh cô, cùng ngắm làn khói bếp nhân gian. "Trước đây bỏ lỡ quá nhiều cuộc sống , giờ từ từ tìm ."

Công việc , tiền bạc cần, nhưng thương cũng ở bên. Lương Thu Nhuận tuổi ba mươi sáu bắt đầu phản tỉnh và tìm thấy sự cân bằng tinh tế giữa công việc và đời sống riêng tư. Rời bỏ xưởng thịt, rũ bỏ trách nhiệm với một ngàn trăm linh tám con chính là sự đ.á.n.h đổi của .

Giang Mỹ Thư , mím môi xúc động: "Vậy ăn ngon ở em cũng gọi nhé." Trước đây cô gọi chồng, nhưng bà tuổi cao, ông bố chồng tệ bạc tổn thương nên ngại ngoài. Mỹ Thư cũng đành thôi. đến Quảng Châu, dường như nút thắt đều tháo gỡ.

"Sau em ăn gì cũng sẽ gọi cùng."

Có một "cạ ăn uống" chính là thương, là bạn đời của , với Mỹ Thư đó là một sự may mắn vô ngần. Dưới làn khói bếp, làn da Mỹ Thư trắng nõn, nụ rạng rỡ. Trong kế hoạch và mong đợi về tương lai của cô, bước nào cũng hình bóng của Lương Thu Nhuận.

Loading...