[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 442
Cập nhật lúc: 2025-12-23 02:39:32
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Mỹ Thư thầm nghĩ, năm đó cô nào khác gì .
Vì để nhận biên chế chính thức mà cô từng liều mạng tăng ca, nhưng khi thực sự , cô cũng sẽ giống như những đồng nghiệp khác: lướt web, việc hời hợt, chỉ mong ngóng đến giờ tan . Chẳng cách nào cả, đó là bản tính con .
Đang lúc họ trò chuyện, Kiều Gia Huy bước tới, gương mặt lộ vẻ quyết đoán: "Nếu Giám đốc, chuyện ở Hoành Thái đều theo , chỉ nhận cổ tức thôi."
Lương Thu Nhuận gõ gõ xuống mặt bàn: " lấy lương."
Kiều Gia Huy ngẩn : "Thế cái gì?"
" chia hoa hồng." Anh bình thản giải thích, " cũng giống như công nhân bên , đều nhận lương theo sản phẩm. Công nhân nhiều hưởng nhiều, đối với cũng . Nếu Hoành Thái bán xe đạp, lấy lương; nếu Hoành Thái bán xe, lấy hoa hồng theo tỉ lệ."
"Để thu nhập của bản cao lên, buộc vực dậy Hoành Thái. Như , ông cũng cần lo lắng sẽ bỏ mặc xưởng nó sụp đổ."
Kiều Gia Huy d.a.o động, nhưng thể tự quyết định. "Chuyện bàn với ba . Dù là ông chủ của Hoành Thái, nhưng quản việc, quyết định lớn đều do ba đưa ."
Lương Thu Nhuận gật đầu: "Ông cứ hỏi ." Anh suy nghĩ một chút bồi thêm: " , chúng cũng thể rót vốn thêm để lấy cổ phần, cộng cả phần cổ phần từ năng lực cá nhân của nữa, ông cứ hỏi một thể ."
Sau khi khảo sát Hoành Thái, Lương Thu Nhuận hiểu rõ rằng nếu vận hành , thị trường sẽ cực kỳ rộng mở. Hiện nay cả nước, mua xe đạp vẫn cần tem phiếu hạn chế, cung đủ cầu. Ngoài , phần lớn thị phần hai thương hiệu Vĩnh Cửu và Phượng Hoàng chiếm giữ. Chúng quá đắt, khiến nhiều dù thắt lưng buộc bụng cũng mua nổi. Thế nên ở thời đại , kết hôn mà một chiếc xe đạp là chuyện khiến ai nấy đều ngưỡng mộ.
cái Lương Thu Nhuận nhắm tới là thị trường cao cấp phía , mà là thị trường tầm trung. Giá của Hoành Thái chỉ cần định mức từ 120 đến 140 đồng, với điều kiện chất lượng quá tệ, xe đạp Hoành Thái gần như thể quét sạch bộ thị trường. Vì rẻ, vì chất lượng chấp nhận – hai điểm đủ đáp ứng nhu cầu của đại đa dân.
Chính vì , Lương Thu Nhuận mới đưa đề nghị rót vốn. Có điều xong thấy thấp thỏm, vì bàn bạc với vợ, cô đồng ý .
"Mỹ Thư ," Lương Thu Nhuận căng thẳng, giải thích : "Xin em, lúc nãy bàn với em chuyện rót vốn, cũng mới nảy ý định nên mới đề xuất luôn."
Giang Mỹ Thư thoáng: "Trước đây em ăn cũng bàn với , chẳng vẫn đó ? Anh vẫn luôn ủng hộ em mà. Anh Nhuận, thực sự lạc quan về Hoành Thái thế ạ?"
Lương Thu Nhuận gật đầu, thấy Kiều Gia Huy , liền khẽ: "Anh lạc quan việc Hoành Thái sẽ 'ăn trọn' thị trường xe đạp phân khúc trung và thấp. Thị trường khổng lồ lắm. Chúng cần cạnh tranh với nhóm đỉnh chóp, chỉ cần chiếm phân khúc là đủ để Hoành Thái sống khỏe ."
Giang Mỹ Thư xong thì vô cùng kinh ngạc: "Anh Nhuận, ai với những điều thế?" Mô hình của Lương Thu Nhuận thực chất y hệt chiến thần thương mại "Pinduoduo" của hậu thế. Khi mà JD và Taobao còn đang tranh đấu sống c.h.ế.t ở phân khúc cao, Pinduoduo xuất hiện, quét sạch các thị trường ngách và chiếm lĩnh thị phần nhờ đ.á.n.h tâm lý giá rẻ cho phân khúc bình dân. Ở thời đại họ đang sống, quá nhiều nghèo, trong khi nhu cầu mua sắm vẫn hiện hữu. Giá rẻ, chất lượng chính là đòn quyết định.
Đối diện với sự thắc mắc của vợ, Lương Thu Nhuận mỉm : "Anh vốn thích tự truyện của các nhà lãnh đạo, nhớ một câu: 'Lấy nông thôn bao vây thành thị'. Nông thôn ở đây chỉ là địa điểm, nó đại diện cho một tầng lớp cụ thể – những nghèo nhưng nhu cầu."
"Giống như việc ăn thịt , tiền ăn thịt nạc, tiền ăn bì lợn, ăn nội tạng, nhưng ham ăn thịt thì ai cũng như . Tương tự với xe đạp, giàu theo đuổi thương hiệu, mẫu mã nên họ đổ xô mua Phượng Hoàng. mảnh đất , phần đông là nghèo, họ cần xe đạp phương tiện , , nhưng vì Phượng Hoàng quá đắt nên họ tích góp mấy năm cũng chắc mua nổi. Rõ ràng, thị trường xe đạp trung - thấp vẫn còn bỏ ngỏ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-442.html.]
"Việc hạn chế mua bằng tem phiếu cũng kìm hãm sự phát triển của các đơn vị nhà nước. Sản lượng của họ giới hạn, nên tương lai các xưởng tư nhân chắc chắn sẽ trỗi dậy."
Đó là tương lai mà Lương Thu Nhuận thấy. Vì thế mới đề nghị rót cả vốn lẫn công sức Hoành Thái. Anh cần lấy nhiều cổ phần nhất lúc Hoành Thái còn đang yếu ớt nhất. Lương Thu Nhuận bao giờ đ.á.n.h trận mà chuẩn . Từ ngày tu nghiệp, dốc sức tìm hiểu mô hình vận hành của các xí nghiệp tư nhân. Và đây mới chỉ là bắt đầu.
Giang Mỹ Thư xong, mắt lấp lánh như : "Anh Nhuận, giỏi quá! Em chỉ thể , đại lão đúng là đại lão, lúc nào cũng sống thôi." Những điều nghĩ tới, cô bao giờ hình dung . Cô chỉ theo kinh nghiệm kiếp là buôn hàng chuyến. cô hiểu đó kế hoạch lâu dài, vì xưởng, sản phẩm riêng thì thể lớn mạnh .
Lương Thu Nhuận hưởng thụ lời khen của vợ, khiêm tốn: "Chỉ là sống lâu hơn em vài năm nên chút kinh nghiệm thôi, Mỹ Thư cũng thông minh, đừng tự ti." Anh luôn trân trọng cảm xúc của cô như thế.
"Anh Nhuận, thế nhỉ." Cô thì thầm. Một chồng luôn để ý đến cảm xúc của vợ và cách vỗ về, an ủi, tuyệt đối là chồng mẫu mực.
Lương Thu Nhuận mỉm xoa đầu cô, thấy Kiều Gia Huy , thu nụ : "Lát nữa sẽ một trận chiến cam go, em cứ bên cạnh quan sát nhé." Anh đang dạy cô, đang dìu dắt cô nghề. Anh giúp cô đầy đôi cánh, dọn đường lui, dạy cô kỹ năng sinh tồn và đàm phán, để lỡ ở bên cạnh, Mỹ Thư vẫn thể tự bảo vệ . Tình yêu của Lương Thu Nhuận dành cho cô luôn thầm lặng như mưa xuân thấm đất.
Kiều Gia Huy nhanh, tới hỏi: "Ba bảo hỏi , định lấy bao nhiêu cổ phần?" Xem cũng động não, đẩy câu hỏi khó sang cho đối phương.
Lương Thu Nhuận: "Cái xem hồi đầu xây dựng Hoành Thái đầu tư bao nhiêu. sẽ định mức cổ phần dựa con đó."
"Cái ..." Kiều Gia Huy cuống quýt đổ mồ hôi hột, ba dạy cái .
Lương Thu Nhuận dẫn dắt: "Gia Huy, dù bây giờ ông , nhậm chức vẫn thể tra cứu tài liệu, nên giấu giếm chẳng ý nghĩa gì cả."
Nghe giải thích, Kiều Gia Huy bừng tỉnh: "Ờ nhỉ! Sao quên béng mất? Ba bỏ 50 vạn để xây xưởng, đó thiếu tiền rót thêm 30 vạn nữa. Tổng cộng 80 vạn." là Hương Cảng, vung tay một cái là tiền khác cả mấy đời kiếm nổi. "Đấy là tính 10 vạn tiền mặt để riêng vốn lưu động."
Lương Thu Nhuận xong cũng thấy lực bất tòng tâm. Tính như thì dù góp vốn và góp công, tỉ lệ cổ phần cũng chiếm quá nhiều. Ở Thủ đô lương 200 đồng là quý tộc, nhưng ở Quảng Châu thì chỉ đủ sống. Anh lặng im một lúc.
"Ba ông tối đa thể nhượng bao nhiêu cổ phần?"
Kiều Gia Huy: "Hai mươi. Ba giữ quyền kiểm soát tuyệt đối, đảm bảo Hoành Thái là tài sản của nhà họ Kiều."
Lương Thu Nhuận và Giang Mỹ Thư trao đổi ánh mắt, sự ăn ý của hai vợ chồng lúc đạt mức cao nhất.
"Chúng góp vốn 10 vạn tiền mặt, cộng thêm việc lấy lương mà chỉ lấy hoa hồng, chiếm 20% cổ phần. Nếu Hoành Thái đạt mục tiêu doanh định, sẽ nhận bất kỳ khoản thu nhập nào."
Kiều Gia Huy cũng kẻ ngốc, nhẩm tính: Dự kiến trả lương cho Lương Thu Nhuận 1200 đồng/tháng, một năm là 1 vạn rưỡi. Giờ bỏ 10 vạn cộng với lời hứa " tiền thì công", chẳng là quá hời ?
Vừa nghĩ đến đây, "đại thông minh" Kiều Gia Huy cảm thấy chiếm món lợi lớn: "Thành giao! Ký hợp đồng thôi!"