[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 441
Cập nhật lúc: 2025-12-23 02:38:51
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9Kbg131uwE
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau thì đấy, đến là rảnh tay luôn.”
Cái của chắc sinh chỉ để phú nhị đại, thể lo nghĩ lấy một chút tâm tư, cũng chẳng nổi việc gì. Anh chỉ thích hợp để ườn hưởng thụ mà thôi. Đây là đầu tiên tự nhận là "đồ gạo" (giá áo túi cơm) mà một cách thanh thoát, tự nhiên đến thế.
Gân xanh trán Lương Thu Nhuận giật giật: "Cậu thế , Kiều ?" Anh và Kiều Chấn Đông vốn là đôi bạn vong niên, xưng hô em với .
Kiều Gia Huy gật đầu: "Biết chứ." "Ngay từ hai mươi ba năm , cái ngày chào đời, lão đậu là một phế vật ." "Thầy bói thế : mạnh, bản yếu, giỏi tiêu tiền, ham vui chơi, thích 'gặm nhấm' cha ." Tiếp đó, xoay chuyển tông giọng, mặt đầy đắc ý: " mà cản nổi , lão đậu , ông nuôi . Vợ cũng sẽ , thể ăn 'cơm mềm' (dựa dẫm vợ). Chờ đến lúc con cái , bất kể là trai gái, đều sẽ là những đứa xưng hùng xưng bá thiên hạ."
Anh một vẻ mặt cực kỳ "đáng đòn": "Còn , đời chủ yếu cứ đấy là xong chuyện." Lương Thu Nhuận: "..."
Giang Mỹ Thư xong, thầm nghĩ đây mới thực sự là cái "đỉnh của chóp". Cái gọi là " ườn cá mặn" của cô so với Kiều Gia Huy đúng là chẳng thấm tháp . "Cậu giỏi thật đấy." Mãi một lúc cô mới thốt mấy chữ.
Kiều Gia Huy còn tỏ khá tự hào: "Chứ còn gì nữa, tuy là phế vật, nhưng ở Hương Cảng nổi tiếng là hưởng. Ai cũng bảo khéo đầu thai."
Lương Thu Nhuận đầu tiên thấy cạn lời một cách hiếm hoi: "Vào trong thôi."
Kiều Gia Huy bấy giờ mới thôi ba hoa, dẫn đường . Bên trong xưởng Hoành Thái, các phân xưởng ở đây lớn, rộng chừng bốn năm trăm mét vuông, bộ đều là dây chuyền sản xuất. Những chiếc xe đạp chỉnh mua ở cửa hàng cung tiêu, ở đây chỉ là những linh kiện dây chuyền: từ ghi-đông, chuông xe, khung xe, xe, bánh xe cho đến bàn đạp. Tất cả những gì thể thấy một chiếc xe đạp đều tìm thấy ở đây.
Đây là đầu tiên Giang Mỹ Thư tham quan xưởng xe đạp, cô kinh ngạc há hốc mồm: "Hóa xe đạp lắp ráp như thế ."
Kiều Gia Huy: " , chị ? Sau dịp, để em đưa chị xem lắp ráp xe , cái đó mới thực sự gọi là kinh thiên động địa." "Nhà em vốn định mở xưởng ô tô, nhưng xin giấy phép, cộng thêm tiền bạc và kỹ thuật đều đủ, cuối cùng đành thôi, lùi một bước mở xưởng xe đạp." "Bên Hương Cảng nhiều xưởng xe đạp quá, lão đậu em thấy đại lục vẫn còn thị trường trống nên bảo em sang Quảng Châu thử vận may." "Kết quả," nhún vai, "như chị thấy đấy, chẳng chút tích cực nào. Rõ ràng tiền lương em trả cao hơn xưởng đại lục một phần ba, mà họ vẫn cứ việc kiểu 'cưỡi ngựa xem hoa' như thế."
Lương Thu Nhuận đương nhiên , tinh thần việc của những thậm chí còn chẳng bằng công nhân xưởng thịt Thủ đô của ngày . Công nhân xưởng thịt là do rèn giũa lâu mới đạt trình độ đó, dù lúc họ gần như rệu rã.
Anh lặng lẽ một vòng quanh xưởng để quan sát. Đa công nhân chỉ một cái đầy tò mò sang tán gẫu. Thông thường mất nửa tiếng để lắp xong một chiếc xe, nhưng với những , khi cả buổi sáng cũng chẳng xong nổi một chiếc.
Sau khi xem xong, Lương Thu Nhuận tính toán trong lòng: "Tiền lương của họ trả như thế nào?" Kiều Gia Huy hiểu lắm: "Ý là ?" "Là lương cố định lương theo sản phẩm?" Hai chữ "sản phẩm" thể hiện sự khác biệt.
Kiều Gia Huy: "Đều là lương cố định. Công nhân bình thường một tháng 53 đồng, nếu là cấp chủ nhiệm thì 75 đồng. Tất cả đều là lương c.h.ế.t."
Lương Thu Nhuận nắm rõ tình hình, xuống kiểm tra một chiếc xe lắp xong: "Chất lượng xe thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-441.html.]
Kiều Gia Huy khẳng định: "Chất lượng thì chắc chắn vấn đề gì. Hoành Thái chúng em lấy tiêu chuẩn của xe Phượng Hoàng và Vĩnh Cửu đối trọng, thậm chí nguồn cung linh kiện cũng cùng một chỗ với họ. Chỉ vì Hoành Thái mới thành lập nên ít tới, dân đa chỉ đến Vĩnh Cửu và Phượng Hoàng thôi. Đó cũng là lý do xe của chúng em bán ."
Lương Thu Nhuận cúi đầu kiểm tra bánh xe. Lốp dùng loại , ấn xuống thấy bở, chứng tỏ cao su xịn. "Đều là cao su , cùng một nhà máy sản xuất lốp cho xe Phượng Hoàng đấy ạ. Lúc nhập hàng, bên đó cam đoan với em trong ba năm sẽ nứt, nổ rò khí. Trừ khi cố ý phá hoại, còn nếu sử dụng bình thường thì hết. Họ còn ký hợp đồng cam kết với bên em nữa." Nói xong Kiều Gia Huy còn bảo tìm hợp đồng . Lương Thu Nhuận xem xong gật đầu: "Chất lượng lốp khá." "Còn các bộ phận khác thì ?"
Kiều Gia Huy ngượng ngùng: "Thì... bằng Phượng Hoàng. Công nghệ sơn và chất liệu của họ tốn kém lắm. Nếu theo kiểu Phượng Hoàng, giá vốn một chiếc xe của lên tới 110 đồng, cộng thêm tiền công nhân, tiêu thụ, vận chuyển thì một chiếc xe bán 300 đồng là lãi."
Lương Thu Nhuận sờ khung xe, quả thực chắc chắn và mượt mà bằng Phượng Hoàng. Khung giống kiểu ống sắt phun sơn hơn, mà kỹ thuật sơn vẻ lắm. Nếu để ngoài mưa lâu ngày lẽ sẽ gỉ sét.
Sau khi xem xét bộ, đề xuất: "Quy trình sơn đổi, còn khung xe ở đây cũng nên đổi sang inox. Ít nhất khi bán xe , đảm bảo khách vài tháng gỉ sét, nếu là tự đập nát bảng hiệu của ."
Kiều Gia Huy ngẩn : "Như giá vốn sẽ tăng lên nhiều. Tụi em tính , vốn một chiếc xe 70 đồng, bán 150 đồng thì lợi nhuận 50%."
Lương Thu Nhuận đám công nhân đang việc cầm chừng: "Giá vốn thể kiểm soát . Hãy đổi cơ chế tiền lương, từ lương cố định sang lương theo sản phẩm. Ngoài , chi phí xe đạp cũng thể tối ưu hóa: chất lượng, hạ giá thành." "Thế chẳng chúng buôn bán lỗ vốn ?"
Lương Thu Nhuận lắc đầu: "Không, theo hướng 'lãi ít tiêu thụ nhiều'. Hiện nay thị trường xe Vĩnh Cửu và Phượng Hoàng bán quá đắt, một chiếc tầm 300 đồng. Nếu xe Hoành Thái chất lượng chỉ kém họ một chút thôi nhưng giá chỉ bằng một nửa, thậm chí đến một nửa, sẽ chọn ai?"
Kiều Gia Huy đáp: "Chọn cái nhất chứ?" Anh vốn dĩ xưa nay bao giờ để bản chịu thiệt, chỉ tiền là chịu thiệt thôi.
Lương Thu Nhuận cảm thấy thể chuyện tiếp với . "Vị trí Giám đốc nhận. một điều kiện." "Anh ?" " quyền quyết định tối cao đối với sự vụ trong xưởng. Những mảng cần chỉnh đốn, các ủng hộ chứ phản đối. Gia Huy, nếu tin thì giao Hoành Thái cho , nếu tin thì cuộc trò chuyện của chúng chấm dứt tại đây."
Kiều Gia Huy hiểu ý của Lương Thu Nhuận, nghiến răng: "Để em suy nghĩ ."
Lương Thu Nhuận cũng vội, dẫn Giang Mỹ Thư dạo quanh xưởng. Mỹ Thư đám công nhân việc hời hợt, thở dài: "Anh Nhuận, may mà đây xưởng nhà , chứ nếu là xưởng nhà thì bao nhiêu tiền cũng chẳng đủ cho họ phá." Mở xưởng nuôi là chuyện bình thường, nhưng tiền đề là đem lợi ích cho .
Lương Thu Nhuận gật đầu: "Vấn đề của Hoành Thái thực chất cũng là vấn đề mà xưởng thịt từng gặp . Đa đều giữ tâm thế việc cầm chừng. Có thể mắt thì , nhưng về lâu dài cực kỳ bất lợi cho đơn vị, và thực là bất lợi cho cả cá nhân nữa. Khi đơn vị còn tồn tại, công việc của cá nhân cũng mất theo. Về bản chất, công nhân và đơn vị là quan hệ cộng sinh, vinh cùng vinh, nhục cùng nhục, nhưng ít hiểu điều đó."
Lương Thu Nhuận cải cách vì thấy tương lai, thấy vô công nhân sẽ mất việc, mà lưng họ là vô gia đình: già trẻ, họ thể chịu đựng nổi việc thất nghiệp. cải cách quá đau đớn, đặc biệt là khi bắt đầu chạm đến lợi ích của đông. Khi chuyển từ "ăn cơm nồi lớn" sang "lương theo sản phẩm", về bản chất là sự thúc ép lao động. Nhiều chấp nhận việc đây nhàn hạ vẫn lương, nay vất vả mới tiền.
Vì đôi bên đàm phán thất bại, Lương Thu Nhuận bỏ cải cách, rời xưởng thịt. Còn từ lãnh đạo đến công nhân xưởng thịt đều chọn an phận thủ thường. Đối với điều , chỉ thể chấp nhận, đúng hơn là ngoài quan sát. Nhìn họ an phận năm năm, hoặc tám năm, đó tập thể cùng mất việc, đó mới là kết cục cuối cùng. Anh , thấy , nhưng lực bất tòng tâm.
Tình cảnh của Hoành Thái bây giờ giống xưởng thịt. Khác biệt duy nhất là xưởng thịt thuộc nhà nước, còn Hoành Thái là tư nhân. Tư nhân cải cách để tồn tại cũng dễ, nhưng dù vẫn dễ hơn nhà nước. Nếu phù hợp thì khác phù hợp hơn. Bản chất vẫn là dùng thủ đoạn thép, đủ cứng rắn, phúc lợi đủ , chất lượng sản phẩm đủ cứng, đầu đủ rộng. Đó mới là bản chất tồn tại của một đơn vị.
Làm giám đốc hơn mười năm, Lương Thu Nhuận hiểu rõ những điểm hơn ai hết. Anh đám công nhân đang nhởn nhơ, bình thản : "Bởi vì đa chỉ thấy cái lợi mắt. Hiện tại họ việc hời hợt vẫn nhận lương như cũ, thì ai còn vất vả bỏ sức ? cũng trách họ . Vì công nhân chỉ quan tâm đến tiền lương túi, còn đơn vị tương lai sụp đổ , mất việc , họ đều thấy chẳng liên quan gì đến ."