[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 437
Cập nhật lúc: 2025-12-23 02:34:29
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Kj8p7C4Ba
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mỹ Thư, hai đứa về đấy ?”
Cũng chỉ bấy nhiêu thôi. Không còn giống như , mỗi khi thấy Lương Thu Nhuận về là hàng xóm láng giềng cứ như "thấy miếng mồi ngon", thế nào cũng xúm vồn vã chào hỏi cho bằng .
Giang Mỹ Thư dĩ nhiên nhận sự đổi . Ngay từ khoảnh khắc Lương Thu Nhuận lời từ chức, cô lường sẽ ngày . Cô khẽ đáp một tiếng: “Vâng, tụi em về ”, nán trò chuyện mà dắt Lương Thu Nhuận thẳng trong nhà.
Họ khuất, đám hàng xóm ở đầu ngõ bắt đầu bàn tán xôn xao: “Thấy ?” “Cái Thư với Giám đốc Lương về kìa.” “Còn gọi Giám đốc Lương cái nỗi gì, giờ ông chẳng còn là Giám đốc nữa, thành dân thường .” “Thế lúc nãy mặt ông dám thế ?”
Câu đối phương nghẹn họng. Bà cụ Hồ đang khâu đế giày liền thu kim chỉ , : “Bất kể Giám đốc , qua thấy chẳng hạng tầm thường . Đám chúng đến miếng thịt còn chẳng mà ăn, nhất đừng đ.á.n.h giá .”
Đó là lời thật lòng. Chỉ điều, chẳng mấy ai thấu đạo lý .
Tại nhà họ Giang.
Vương Lệ Mai dĩ nhiên cũng tin Lương Thu Nhuận nghỉ việc ở xưởng thịt, cả cái Tết bà cứ rầu rĩ vui. Phần nhiều là lo lắng, bà trò chuyện với ông Giang Trần Lương mà cứ nhắc đến là gạt nước mắt: “Ông xem con gái nó khổ thế? Nó mới cưới thằng Nhuận hơn ba năm, con cái còn kịp mà chức Giám đốc của chồng bãi , tụi nó sống đây?”
Ông Giang Trần Lương gì, chỉ cúi đầu rít từng t.h.u.ố.c lào, khói tỏa nghi ngút khắp phòng. Ông nghĩ thoáng hơn: “Sống ? Thì cứ từ từ mà sống, ai mà chẳng lúc gặp khó khăn? Thằng Nhuận đối xử với nó , hai đứa dìu dắt cũng qua thôi.”
Giang Mỹ Thư ngoài cửa, định vén rèm thì vô tình thấy cuộc đối thoại của cha . Cô việc Lương Thu Nhuận từ chức sẽ gây chấn động cho nhà ngoại, nhưng ngờ khiến cha phiền lòng đến nhường .
Lương Thu Nhuận khẽ siết tay Giang Mỹ Thư, cô mới trấn tĩnh , nở nụ tươi tắn gọi vọng trong: “Bố, ! Con và Nhuận về đây.”
Vừa dứt lời, bà Vương Lệ Mai cuống cuồng lau nước mắt, sợ con gái và con rể thấy điểm gì . Bà tất tả chạy : “Cái đứa về mà báo một tiếng? Để còn chuẩn cơm nước chứ?” Cũng may ăn Tết xong, trong nhà vẫn còn vài món ngon để đãi khách.
Giang Mỹ Thư mím môi bước . Cô mặc chiếc áo bông màu xanh chàm, bên là quần ống rộng bằng vải nhung tăm, dáng mảnh mai, làn da trắng ngần, đôi mắt dịu dàng thanh tú như từ trong tranh bước . Cô khoác tay bà Vương Lệ Mai, nhỏ giọng: “Con về nhà mà còn khách sáo thế ?”
Thấy con gái tuy gầy chút ít nhưng sắc mặt vẫn , hồng hào như hoa đào, bà Vương Lệ Mai mới khẽ thở phào. Ít nhất điều đó chứng tỏ dù Lương Thu Nhuận nghỉ việc thì con gái bà vẫn sống . Cuộc hôn nhân hạnh phúc , gương mặt là ngay.
“Vào nhà .” Đến khi hẳn bên trong, chắc chắn hàng xóm thấy, bà mới hạ thấp giọng hỏi: “Thằng Nhuận nghỉ việc thật ?”
Dù tin tức lan truyền từ lâu nhưng bà vẫn tin, vẫn ôm một tia hy vọng cuối cùng. Bởi chức Giám đốc xưởng thịt thực sự quá oai, oai đến mức bà ngoài chẳng cần khoe khoang cũng chủ động săn đón. Suy cho cùng, con rể Giám đốc thì vợ cũng thơm lây, nở mày nở mặt với thiên hạ. từ khi nghỉ việc, tất cả đều tan thành mây khói.
Giang Mỹ Thư gật đầu: “Nghỉ ạ. Anh Nhuận, bồi bố em đ.á.n.h cờ .”
Bố cô đ.á.n.h cờ dở nhưng cực kỳ ham, Lương Thu Nhuận cao tay hơn nhưng lúc nào cũng cách lèo lái để thắng hai ván, thua một ván cho nhạc phụ vui lòng. Đó chính là cái khéo của . Cô cố ý đuổi chỗ khác để cô lỡ lời nào thì cũng đỡ thấy khó xử.
Chờ họ , Giang Mỹ Thư mới với : “Mẹ đừng hỏi nữa, dù cũng nghỉ , gì giờ cũng muộn. Lần con về...” Cô hít một sâu, khai hết một lượt: “Lần con về là báo với một tiếng, qua rằm tháng Giêng, con và Nhuận sẽ miền Nam.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-437.html.]
Bà Vương Lệ Mai giật nảy : “Sao Nam? Nó nghỉ việc nhưng quan hệ vẫn còn đó, tìm một công việc ở Thủ đô hơn ?”
Giang Mỹ Thư cụp mắt: “Anh Nam xem , việc ăn của con và chị Cả cũng ở trong đó, con cùng luôn.” “Con cũng ?” Bà Vương Lệ Mai phắt dậy: “Con đó gì? Người , bạn bè, bạn học đều ở Thủ đô hết, đó đất khách quê ...”
Giang Mỹ Thư ngước , giọng nghiêm túc: “Mẹ ơi, gì là đất khách quê cả, Nhuận ở thì con ở đó.” Trải qua thời khắc khó khăn nhất , cô bao giờ rời xa nữa.
Bà Vương Lệ Mai thở dài, vỗ tay xuống giường: “Thôi thôi, gì thì con cũng chẳng . Con bàn với chị Cả ?” Giang Mỹ Thư lắc đầu: “Con với chị, nhưng dù thế nào con cũng sẽ . Công việc trong đó cũng cần trông nom. Con sẽ ít dịp về nhà hơn, giữ gìn sức khỏe, đợi tới con về thăm .”
Bà Vương gạt nước mắt: “Cứ tưởng gả con ở gần để trông cậy, ai dè cuối cùng con là đứa chạy xa nhất.”
Giang Mỹ Thư thấy , cô nhẹ nhàng ôm lấy : “Mẹ, con xin . Mẹ chờ con nhé, chúng con vẫn sẽ về Thủ đô thôi, chỉ là hai năm tới sẽ ở Quảng Châu. Chờ bên đó định, con sẽ đón qua phụng dưỡng tuổi già.”
Bà Vương thì : “Đâu ai trông chờ con gái phụng dưỡng, mà thì chỉ trỏ đến gãy xương sống mất.” Bà là một , bà yêu Mỹ Thư, nhưng đôi khi bà vẫn ảnh hưởng bởi thói đời "trọng nam khinh nữ" mà chính bà cũng nhận .
Giang Mỹ Thư quen , lúc ly biệt cô cũng chẳng còn tâm trí mà tranh luận chuyện cũ. Cô lau nước mắt: “Tình hình là như thế, tụi con luôn về, lễ Tết chắc chắn sẽ về thăm bố .”
Thấy con gái quyết, bà Vương Lệ Mai cản , bà dậy mở rương lấy một cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Giang Mỹ Thư. Thấy con gái ngơ ngác, bà nhỏ giọng: “Đây là tiền con đưa bấy lâu nay, chắt bóp dành dụm hơn một nghìn năm trăm đồng. Con cầm lấy, xa cần nhiều tiền, miền Nam chăm sóc cho con, con tự lo cho .”
Người dù những điểm , nhưng khi con cái gặp hoạn nạn, tấm lòng của họ luôn là chân thành nhất. Nhìn tiền đó, lòng Giang Mỹ Thư ngũ vị tạp trần. Cô kiếm nhiều tiền, nhưng vì nhà ngoại điều kiện nên cô dám đưa quá nhiều, mỗi đều đưa , thế mà cô vẫn để dành ngần .
“Con lấy .” Cô đẩy : “Tụi con tiền tiết kiệm , tiền giữ lấy mà phòng tuổi già.”
Bên ngoài, Lương Thu Nhuận và ông Giang Trần Lương đang đ.á.n.h cờ, cả hai đều im lặng. Mãi đến cuối ván, ông Giang chợt thở dài: “Nhuận , con chịu uất ức .”
Ông hề trách móc tại từ chức. Là một công nhân xưởng thịt, ông hiểu rõ hơn ai hết nỗi uất ức mà con rể gánh chịu. Lương Thu Nhuận , quân cờ tay khựng : “Bố, cảm ơn bố hiểu cho con.”
Anh vốn tưởng đến nhà ngoại sẽ nhạc mẫu nhạc phụ oán trách, nhưng . Cả hai đều đang dùng cách của để ủng hộ . Theo một nghĩa nào đó, gia đình họ Giang còn hơn cả cả cùng huyết thống của .
Giang Mỹ Thư ở nhà lâu, cô sang nhà họ Thẩm tìm chị Cả. Khi cô đến, Giang Mỹ Lan đang may cặp sách cho Thẩm Tiểu Quất. Qua Tết là Tiểu Quất tròn ba tuổi, thể gửi nhà trẻ . Ai cũng bận ăn trông trẻ nên Mỹ Lan định chuẩn .
“Chị Cả.” Thấy nhà ai, Mỹ Thư khẽ gọi. Giang Mỹ Lan ngạc nhiên: “Sao em sang đây?” Cô bỏ chiếc cặp xuống, chạy đón em: “Chẳng bảo năm nay chúc Tết ?” Vì biến cố của Lương Thu Nhuận nên gia đình dặn là năm nay miễn lễ nghĩa Tết nhất.
Giang Mỹ Thư: “Không chúc Tết, em qua báo với chị một chuyện. Qua rằm tháng Giêng, em và Nhuận sẽ miền Nam. Sau việc ăn trong đó em sẽ trực tiếp trông nom, còn ngoài Bắc trông cậy cả chị và Thẩm đấy.”
Tin tức quá đột ngột khiến Giang Mỹ Lan sững sờ: “Sao đột ngột Nam thế ?” Việc Lương Thu Nhuận từ chức việc hai vợ chồng họ Nam đều khác hẳn với kiếp . Hoàn khác .
Giang Mỹ Thư giải thích: “Trải qua chuyện , Nhuận những điều thực sự ấp ủ, em chỉ ở bên cạnh ủng hộ thôi.”