[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 434
Cập nhật lúc: 2025-12-23 02:21:24
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Uất ức vì bất lực.
Những gì nhỏ cho cha là điều mà Lương Nhuệ từng dám nghĩ tới. Còn , thấy vẫn quá nhỏ bé và yếu ớt.
Lương Nhuệ ngoảnh ô cửa sổ , lắng tiếng vọng từ bên trong, thầm nghĩ: Mình trưởng thành thôi. Phải lớn lên thành một cây đại thụ che trời để bảo bọc cho cha . Cậu hy vọng trong tương lai, nếu gặp cảnh nguy nan thế , thể hiên ngang gánh vác, chạy vầy các mối quan hệ, dùng năng lực của chính để bảo vệ họ, họ giải quyết ưu phiền.
Ở nơi mà Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận thấy, đứa trẻ từng khiến họ đau đầu nhức óc cũng đang lớn lên, đang học cách bảo vệ gia đình theo phương thức của riêng .
Giang Mỹ Thư xong thì lòng cũng nhẹ nhõm hẳn. Nhìn chiếc áo bông của Lương Thu Nhuận dính đầy nước mắt nước mũi của , cô cảm thấy ngượng, bèn lấy tay che mặt.
Lương Thu Nhuận thản nhiên, bưng đến một chậu nước nóng lau mặt cho cô: "Khóc là , ."
"Đã là vợ chồng già với cả , Giang Giang , chẳng bao giờ để ý mấy chuyện ."
Trong mắt , Giang Mỹ Thư lúc nào cũng . Lúc , lúc , lúc nổi nóng lúc nũng đều cả.
Giang Mỹ Thư đỏ mặt, rửa mặt xong xuôi, bôi chút kem dưỡng, giọng cô vẫn còn khàn: "Anh thật sự nghỉ việc ?" Cứ như đến lúc cô mới sực nhớ vấn đề hệ trọng .
Lương Thu Nhuận ậm ừ: "Anh với Bí thư Hà , chỉ cần đơn vị thủ tục bàn giao là xong."
Giang Mỹ Thư ôm lấy , lí nhí hỏi: "Vậy buồn , Lương?"
Nơi gắn bó bao nhiêu năm, dốc hết bao tâm huyết, đột ngột rời thể buồn cho . Giang Mỹ Thư luôn tinh tế như thế, lúc nào cô cũng thể đồng cảm với những nơi yếu mềm nhất trong lòng Lương Thu Nhuận.
Điều khiến Lương Thu Nhuận thoáng ngẩn ngơ, nhưng lòng mềm nhũn . Anh giúp cô xoa đều kem dưỡng mặt, nhẹ nhàng tán rộng , mới trầm giọng đáp: "Có chứ."
"Có thất vọng, cũng buồn đau."
" Giang Giang ," bình thản , "những công việc đó, những nỗi thất vọng cảm xúc đó, so với em thì đều là chuyện đáng kể."
Chính giây phút thấy Giang Mỹ Thư đến tự chủ , thấy cô lo âu sợ hãi đến tái dại mặt mày, mới hạ quyết tâm . Khoảnh khắc , Lương Thu Nhuận tự thấy là một chồng thật thất bại.
Giang Mỹ Thư khựng , nâng đôi bàn tay lên, thốt nên lời.
Đến nước mà Lương Thu Nhuận vẫn còn tâm trí trêu cô: "Anh mà nghỉ việc là còn công sở, chẳng còn tiền lương, chiếc xe con cũng mất, Thư ký Trần cũng chẳng theo nữa ."
"Giang Giang, liệu em —" Anh dứt câu.
Đã Giang Mỹ Thư ngắt lời. Cô giơ tay bịt miệng , đôi mắt trong veo, giọng điệu nghiêm túc: "Anh là quan trọng nhất."
"Lương Thu Nhuận, là quan trọng nhất đối với em."
"Em thể cần lương, cần xe con, cũng chẳng cần thư ký. Lương Thu Nhuận, trong mắt em, chỉ cần là đủ ."
Đạo lý qua biến cố Giang Mỹ Thư mới ngộ . Hóa khi chuyện xảy đến, cô mới kinh ngạc nhận thấy Lương Thu Nhuận chiếm giữ vị trí trọng yếu đến thế nào trong đời .
Lời tỏ tình cảm động nhất thế gian lẽ cũng chỉ đến thế mà thôi.
Lương Thu Nhuận ôm chặt lấy cô, lời nào, vì lúc ngôn từ đều trở nên nhạt nhẽo. Anh chỉ thấy thật may mắn. Đời gặp Giang Mỹ Thư là phúc phận lớn nhất của .
Lương Thu Nhuận ở nhà bầu bạn với vợ hai ngày mới đến đơn vị thủ tục thôi việc. Ngày , trong xưởng đồn ầm lên rằng Giám đốc Lương sắp nghỉ việc vì phạm .
Hôm đó nhiều đến tiễn . Vừa bước xuống xe, các công nhân vây kín như nêm cối.
"Giám đốc Lương, thật ?" "Giám đốc Lương, thể ở ?" "Lần vợ bảo chúng ký đơn thỉnh nguyện, nếu vẫn đủ, chúng sẵn sàng cùng đến gặp lãnh đạo cấp . Tất cả chúng đều thể chứng cho , chứng minh vấn đề gì cả!"
Lương Thu Nhuận những gương mặt quen thuộc , cơ mặt khẽ rung động, nhưng trở về vẻ tĩnh lặng như mặt hồ gợn sóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-434.html.]
"Cảm ơn bà con lối xóm." " cần , đây." "Mọi bảo trọng."
Anh từng cố gắng cứu lấy tương lai của những công nhân , nhưng vô vọng. Sức lực của một cá nhân quá đỗi nhỏ bé, suýt chút nữa còn liên lụy đến gia đình. Nhìn họ, lòng Lương Thu Nhuận chỉ thấy xót xa. Xót vì giúp họ, cũng như chẳng thể giúp nổi chính . Đây là thất bại đầu tiên trong cuộc đời ba mươi sáu năm của .
Năng lực của lớn đến thế. Anh chỉ thể bảo vệ thương và gia đình . Còn nhiều hơn nữa, lực bất tòng tâm. Anh thử, nhưng thất bại.
Lương Thu Nhuận dám, cũng nỡ mắt họ. Anh vội vã rẽ đám đông để văn phòng. Khi đến, Thư ký Trần đợi sẵn bên trong.
Đây là đầu tiên Thư ký Trần đón , mà đợi ở đó.
Trong căn phòng Giám đốc vốn luôn sạch sẽ, ngăn nắp một hạt bụi, nay Thư ký Trần hiếm hoi chiếc ghế của mà hút thuốc. Đây là đầu, cũng sẽ là cuối cùng.
Lương Thu Nhuận bước , thấy căn phòng nồng nặc mùi t.h.u.ố.c lá thì khẽ nhíu mày. Thư ký Trần nhận , dậy dập tắt điếu thuốc, bước đến mặt , trầm giọng hỏi: "Nhất định ?"
Lương Thu Nhuận ậm ừ: " đến thủ tục thôi việc."
Thư ký Trần khựng , vẻ mặt lộ rõ sự khẩn cầu: "Không thể ở ?"
"Lãnh đạo, hiểu . Anh hoài bão, ước mơ, năng lực và trách nhiệm. thể mặt cho một nghìn trăm bảy mươi mốt con ở cái xưởng thịt cầu xin , xin đừng ?"
Lãnh đạo , xưởng thịt coi như tan đàn xẻ nghé. Những viễn cảnh u ám mà từng sẽ ập đến nhanh hơn thực tế nhiều. Thư ký Trần hiểu rõ, chẳng còn ai thể vì cái xưởng , vì đám công nhân mà tận tâm hơn Lương Thu Nhuận nữa.
Lương Thu Nhuận Thư ký Trần, khẽ nhắm mắt: "Xin , thể."
Anh "gân gót Achilles" (điểm yếu) của riêng . Anh thể như , vì cái xưởng mà cống hiến đến thở cuối cùng nữa. Đây là đầu tiên, giữa sự nghiệp và thương, Lương Thu Nhuận chọn thương.
Nghe câu trả lời , mặt Thư ký Trần tái nhợt , há miệng định gì đó nhưng chẳng giữ bằng cách nào.
Lương Thu Nhuận sâu mắt : "Trần Chân, cùng ?"
Thực Thư ký Trần đợi câu từ lâu lắm . Anh theo Lương Thu Nhuận.
phần nhiều trong lòng là sự tủi . Lãnh đạo sắp mà là cuối cùng chuyện. Rõ ràng là cận nhất với lãnh đạo, mà chẳng gì, khác rằng Giám đốc Lương sắp từ chức. Vì thế Thư ký Trần mới buông thả bản , hút t.h.u.ố.c trong văn phòng — điều mà đây từng . Đó là sự tủi , cũng là nỗi buồn vì cảm thấy bỏ rơi.
Thế nên khi Lương Thu Nhuận hỏi cùng , Thư ký Trần suýt chút nữa buột miệng đồng ý, nhưng . Anh còn điều tra xem kẻ đó là ai.
Xưởng thịt tất cả một nghìn trăm tám mươi mốt , nhưng khi ký đơn thỉnh nguyện chỉ một nghìn trăm bảy mươi tham gia. Kẻ ký chính là kẻ tố cáo. Lãnh đạo thể nuốt trôi cục tức , chứ thì .
Nghĩ đến đây, Thư ký Trần nghiêm giọng : "Lãnh đạo, đợi ?"
"Nhiều nhất là nửa năm, nhất định sẽ đến tìm ."
Nếu lôi kẻ phản bội ánh sáng, tuyệt đối cam lòng. Trong mắt Thư ký Trần, việc Lương Thu Nhuận bắt là do sự tắc trách của . Nếu rà soát hơn, nắm rõ lai lịch của những kẻ xung quanh hơn, thì lãnh đạo đưa , càng đến bước đường từ chức .
Lương Thu Nhuận rõ tâm tư trong lòng thư ký, ôn tồn : "Được thôi. Anh cũng mới nghỉ, thứ còn định. Nếu nửa năm một năm qua, bên chắc cũng vững vàng hơn ."
Như hiểu Thư ký Trần định gì, giơ tay ngăn : "Trần Chân, ở cái tuổi của chúng , già trẻ. Bây giờ theo ngay thì hợp lý , chúng còn là thanh niên đôi mươi nữa."
Hồi đó, Trần Chân theo đều là trai độc , "một ăn cả nhà no". Dù lúc đó cả Lương Nhuệ, nhưng cũng , Lương Nhuệ là đứa trẻ dễ nuôi, hồi nhỏ Lương Thu Nhuận cũng nhọc lòng quá nhiều.
Nghe đến đây, Thư ký Trần cúi đầu, hốc mắt cay xè: "Lãnh đạo, xin ."
Vào lúc lãnh đạo cần nhất, thể giúp gì . Khoảnh khắc , Thư ký Trần d.a.o động. Liệu thực sự nên vì cái gọi là "truy tìm hung thủ" mà tách khỏi lãnh đạo ?
Phải. Thư ký Trần chỉ do dự trong giây lát lập tức hạ quyết tâm. Cú ngã cả và lãnh đạo đều đau điếng, cứ thế mà rời thì cam lòng. Mối thù nhất định trả. Trả xong mới tìm lãnh đạo .
Khi Lương Thu Nhuận rời , đồ đạc lỉnh kỉnh đóng đầy ba thùng gỗ. Những năm qua coi đơn vị như nhà, trong văn phòng giường, chăn màn, đồ vệ sinh cá nhân và cả quần áo.