[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 429

Cập nhật lúc: 2025-12-22 15:16:20
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời , tất cả đều im bặt.

Họ hiểu nổi, đều là xưởng quốc doanh , việc liều mạng thế gì? Rõ ràng chỉ cần thành công việc hiện tại là , tại thêm những chuyện thừa thãi như ?

Dưới sự ủng hộ ngầm của , Phó giám đốc Lý lên tiếng: "Giám đốc Lương, ý của chúng là chỉ cần giữ vững phong cách hiện tại là đủ , dù cấp cũng yêu cầu quá cao đối với xưởng thịt của chúng ."

Lương Thu Nhuận đưa qua một bản báo cáo: "Đây là tình hình của tám xưởng thịt ở miền Nam, các thể truyền tay xem thử."

Nửa giờ . Cả văn phòng im phăng phắc như tờ.

Không là ai lên tiếng : "Thế hợp lý lắm nhỉ? Chúng là xưởng quốc doanh lớn, cần dùng cách để cạnh tranh với mấy cái xưởng nhỏ đó."

Lương Thu Nhuận hỏi ngược : "Nếu một ngày nào đó, các xưởng nhỏ vượt mặt xưởng quốc doanh, các định ứng phó thế nào?"

Chuyện ... Trên trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi.

Lương Thu Nhuận đưa một tờ báo: "Ngay cả quân đội còn đang tinh giản biên chế, các dựa mà nghĩ rằng xưởng của chúng với ngần nảy con thể duy trì mãi mãi?"

Lời thốt , bỗng rùng . Chủ nhiệm Vương (Nguyên tác nhầm thành Dương) vội cầm tờ báo lên xem, ông chấn động: "Không thể nào? Tại quân đội cũng tinh giản? Chẳng họ đang bảo vệ tổ quốc ?"

Lương Thu Nhuận thản nhiên: "Người đông quá thì tự nhiên tinh giản thôi." Giọng bình thản như : "Nếu tương lai xưởng ăn , đông, 100% sẽ tinh giản. Chỉ xem đến lúc đó, cắt giảm sẽ là ai thôi."

Cả văn phòng chìm im lặng tuyệt đối.

"Chắc đến mức đó chứ?" "Giám đốc Lương, đơn vị chúng là đơn vị nhất Thủ đô , phúc lợi , bổng lộc nhiều, đơn vị thế tương lai mà kém ?"

Chẳng khác nào mặt trời sẽ từ trời rơi xuống .

"Có , tương lai sẽ rõ." Lương Thu Nhuận dậy, tới mặt : " chỉ hy vọng khi ngày đó đến, chư vị vẫn thể cùng tụ họp tại văn phòng của . Nếu thể, kết cục đó cũng do chư vị tự gánh vác."

Chủ nhiệm Vương mồ hôi đầm đìa. Những vị trí đương nhiên ai ngốc. Ông quanh một lượt, bất kể khác phản ứng , ông trực tiếp với Lương Thu Nhuận: "Giám đốc Lương, ngài cứ , cần gì?"

Ông đầu tiên bày tỏ thái độ.

Không chỉ vì vấn đề chức vụ, mà còn vì nể mặt Lương Nhuệ. Con trai Chủ nhiệm Vương là Vương Hướng Đông (Nguyên tác nhầm họ Dương), là em sắt đá với Lương Nhuệ, đây hai đứa chuyên gây chuyện đ.á.n.h . chỉ trong nửa năm qua, Lương Nhuệ đỗ Nhất Cao, Vương Hướng Đông tuy đỗ Nhất Cao nhưng đỗ Nhị Cao. Không chỉ , Hướng Đông còn tuyên bố sẽ thi đại học.

Đối với Chủ nhiệm Vương, chuyện chẳng khác nào mơ, , là tổ tiên hiển linh. Vì lý do , Chủ nhiệm Vương cực kỳ tin phục Lương Thu Nhuận.

Ông lên tiếng, những xung quanh cũng lập tức hưởng ứng theo.

" , Giám đốc Lương, chúng cần gì?"

Lương Thu Nhuận: "Cứ theo quy định mới là , bao nhiêu bấy nhiêu, cầu một bước thành đại gia, chỉ cầu tương lai khi các đơn vị tư nhân tràn lan, chúng vẫn còn trụ ở đây."

Những lời thực sự là rút ruột rút gan. Lần , còn ai phản đối nữa.

Chỉ là, trong lòng vẫn thầm thắc mắc: Tương lai các đơn vị tư nhân thực sự thể thế những xưởng quốc doanh lớn như họ ? Dường như khả thi lắm.

Thế nhưng, ngờ ngày đó đến nhanh như . Khi ngày tới, các xưởng khác đều tinh giản biên chế, sa thải công nhân hoặc phá sản, thì xưởng thịt của họ vẫn sống khỏe. Nhớ ngày hai năm , ai nấy đều thầm may mắn vì đồng ý với Giám đốc Lương, và cũng may mắn vì một lãnh đạo như .

Cải cách bao giờ là dễ dàng, thực hiện quy định mới càng khó. Chỉ thể từng bước chậm rãi.

trận sóng gió cuối cùng vẫn thu hút sự chú ý của ít . Có kẻ ngứa mắt m.ổ x.ẻ hành vi của Lương Thu Nhuận. Họ cho rằng khuynh hướng tư bản chủ nghĩa, đem tư bản xưởng quốc doanh, đúng là loại bại hoại trong xưởng.

Ngày 9 tháng 12 năm 1975.

Lương Thu Nhuận bắt .

Nhận tin, Giang Mỹ Thư đổ cả chén nước tay: "Anh cái gì?"

Thẩm Chiến Liệt là đến báo tin, vội vã chạy từ xưởng thịt sang, giữa mùa đông mà mồ hôi đầm đìa.

"Giám đốc Lương đưa , đến đông, tinh mắt thấy Giám đốc Lương còng tay."

Giang Mỹ Thư sững sờ: "Có lý do tại ?" Tính cách của lão Lương cô rõ, tận xương tủy là thanh cao, ở vị trí của , đời nào chuyện tham ô nhận hối lộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-429.html.]

"Họ cuộc cải cách là phục hồi chủ nghĩa tư bản, mưu đồ biến xưởng quốc doanh thành xưởng của bọn tư bản."

Đây là một tội danh lớn.

Nghe đến đây, Giang Mỹ Thư lảo đảo, cô thấy hối hận . Lẽ nên nhắc với về sự phát triển ở miền Nam. Nếu cô nhắc, học tập, học tập thì về cải cách.

Giang Mỹ Thư ép bình tĩnh : "Biết đưa ?"

Thẩm Chiến Liệt lắc đầu: "Chỉ thấy đưa thôi, cả."

Trường học.

Lương Nhuệ đang trong lớp. Buổi sáng còn xúm nịnh nọt , dù phận con trai Giám đốc xưởng cũng trọng vọng. đến buổi chiều, Lương Nhuệ nhận ánh mắt của một lạ, thậm chí là thương hại.

Thấy Lương Nhuệ thực sự hiểu, một bạn cạnh giải thích: "Lương Nhuệ, ? Bố bắt , đang đồn là ghế Giám đốc của bố giữ nổi ."

"Cậu cái gì?" Lương Nhuệ vô thức túm lấy cổ áo đối phương: "Cậu nữa xem?"

Người bóp nghẹt thở: "Cậu túm tớ gì? Cậu mà hỏi , ai cũng thấy . Lúc bố đưa , khối thấy đấy."

Lương Nhuệ buông tay, đầu chạy phăng khỏi cổng trường.

"Này, các bảo bố nó tham ô nhận hối lộ ?" "Chắc chắn , thì tự dưng bắt?"

Lương Phong Lương Nhuệ bỏ chạy, định đuổi theo hỏi cho lẽ thì thấy đám bạn bàn tán, lập tức nổi khùng: "Bọn mày bảo ai tham ô hối lộ?" "Bố Lương Nhuệ chứ ai! Bị bắt , mày vẫn ?"

Nghe , Lương Phong đ.ấ.m thẳng một cú mũi đứa . Đấm xong, chẳng thèm quan tâm đối phương phản ứng , cũng ba chân bốn cẳng chạy về nhà.

Nhà họ Lương.

Mắt Giang Mỹ Thư sưng lên: "Mẹ, sáng nay con tìm nhưng gặp , bây giờ họ cho phép thăm nuôi. Phía thế nào ạ?"

Lương mẫu cũng lắc đầu: "Không lắm, nhờ mấy bạn cũ giúp đỡ, họ chuyện của Thu Nhuận lớn, e là xong."

"Vậy đây? Không lão Lương ở trong đó thế nào ?" Giọng Giang Mỹ Thư nghẹn ngào.

"Mỹ Thư, con đừng cuống, để tìm chạy vạy thêm xem ."

Giang Mỹ Thư kịp trả lời thì Lương Nhuệ như một cơn lốc lao nhà, mang theo cả luồng khí lạnh: "Bố con chuyện ?"

Giang Mỹ Thư ngẩn Lương Nhuệ: "Sao con về đây?" Cô vốn định cho bọn trẻ chuyện của .

Lương Nhuệ bướng bỉnh chằm chằm mắt cô: "Bố con bắt ?"

Thấy giấu nữa, Giang Mỹ Thư đành gật đầu.

"Tại bắt?" Trong mắt Lương Nhuệ, bố luôn là thần tượng của .

Giang Mỹ Thư do dự một chút, Lương Nhuệ giờ cao hơn nửa cái đầu, cuối cùng cô quyết định hết sự thật. Cô nghĩ Lương Nhuệ 18 tuổi , quyền .

"Bố con miền Nam học tập quy chế xưởng tư nhân, về thực hiện cải cách ở xưởng thịt, tố cáo là theo con đường tư bản."

Nghe xong, Lương Nhuệ siết chặt nắm đấm, giận dữ c.h.ử.i thề: "Mẹ kiếp, láo! Bố con ngày nào cũng tăng ca, vì công việc của xưởng mà lao tâm khổ tứ, bọn họ mù hết ? Cái gì mà tác phong tư bản? Tư bản đứa nào chả ngủ nướng, bắt cấp để kiếm tiền? Có ai như bố con, đến c.h.ế.t sống ?"

Giang Mỹ Thư hít một thật sâu: "Dì ."

"Làm gì ạ?"

Giang Mỹ Thư bình tĩnh : "Dựa ý dân. Lão Lương tư bản , ngoài nhưng công nhân xưởng thịt . Dì sẽ tìm họ. Dì một bản thỉnh nguyện liên danh để nộp lên ." Cô hai đứa trẻ, mắt lấp lánh nước: "Dì tác dụng , nhưng dì gì đó. Lão Lương của dì vẫn còn ở trong đó, dì cứu ."

Giang Mỹ Thư bao giờ là quyết đoán, nhưng kiên định lạ thường: "Lương Nhuệ, con cùng dì. Gọi cả bạn con là Vương..."

"Vương Hướng Đông."

", chính là nó." Đầu óc Giang Mỹ Thư lúc hoạt động cực nhanh: "Xem thể lôi kéo bố nó về phía chúng . Ngoài còn ông ngoại con và Thẩm Chiến Liệt nữa. Phải tập hợp tất cả những thể . Dì cần một bản thỉnh nguyện chữ ký và dấu tay của tất cả công nhân trong xưởng. Lương Nhuệ, con thuyết phục bố của Vương Hướng Đông ?"

Loading...