[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 417

Cập nhật lúc: 2025-12-22 15:05:57
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Giang Mỹ Thư vẻ ngạc nhiên, Hứa Lão Tam giải thích: "Mấy xưởng tiểu thương phẩm cơ bản đều mở quanh đây cả, quần tụ một chỗ, lỡ vấn đề gì còn hỗ trợ lẫn ."

Đây chính là tinh thần đoàn kết của Quảng Châu.

Giang Mỹ Thư : "Vậy phiền quá."

Hứa Lão Tam xua tay chẳng để tâm: " trung gian cho các vị, cũng hoa hồng mà. Cứ dẫn một khách qua là một tờ 'Đại Đoàn Kết' (10 tệ)."

Giang Mỹ Thư: "?"

Không chứ, mới giữa những năm 70 mà miền Nam ăn "sành sỏi" đến mức ? Đây là điều mà mơ những ở phương Bắc như họ cũng nghĩ tới.

Thấy bộ dạng của cô, Hứa Lão Tam ha hả: "Chiêu là do Lượng ca nhà nghĩ đấy. Sau cũng do phổ biến, thương lượng điều kiện với các chủ xưởng, mưu cầu lợi ích cho đám tiểu thương và trung gian như chúng ."

Có thể thấy Hứa Lão Tam cực kỳ kính trọng Tiêu Lượng.

Giang Mỹ Thư cảm thán: "Vậy thì giỏi thật đấy."

Bên cạnh, Lương Nhuệ đang vác thùng hàng, lưng đè cong gập , như con tôm lột, liền hừ một tiếng qua lỗ mũi: "Giỏi đến mấy mà giỏi hơn ba con ?"

Trong mắt Lương Nhuệ, ba nó là nhất, chấp nhận phản biện!

Trong lúc đó, nhắc đến — Lương Thu Nhuận.

Hiếm khi thấy tâm trạng việc. Anh bàn giấy, trong đầu là câu hỏi của Giang Mỹ Thư: "Lão Lương, em và công việc cái nào quan trọng hơn?"

"Lãnh đạo, thế?" Thư ký Trần phát hiện hai ngày nay lãnh đạo nhà cứ như mất hồn, hiệu suất công việc giảm sút hẳn.

Lương Thu Nhuận bóp trán: "Thư ký Trần, nếu hỏi , công việc và ( yêu) cái nào quan trọng hơn, sẽ trả lời thế nào?"

Thư ký Trần ngẩn , suy nghĩ một lát nghiêm túc đáp: "Chắc chắn là quan trọng hơn . Nỗ lực việc chẳng là để những quan tâm cuộc sống hơn ? Nếu , vùi đầu việc gì?"

Lương Thu Nhuận cảm thấy như khai sáng, nhưng khựng một chút hỏi: "Vậy khả năng nào, loại bẩm sinh cuồng công việc ?"

Thư ký Trần buột miệng: "Ai mà biến thái ạ??"

Lương Thu Nhuận: "..."

CHƯƠNG 170

Lương Thu Nhuận im lặng hồi lâu, bầu khí đông đặc . Thư ký Trần cũng nhận lỡ lời, hổ tìm cái lỗ nẻ chui xuống. Anh hiểu một kẻ thuê như thể gây họa lớn đến thế. Nếu , thư ký Trần hận thể tự tát một cái, nhưng lời .

"Cái đó... lãnh đạo, ..." Thư ký Trần vắt óc suy nghĩ nhanh trí: " buồn tiểu quá, giải quyết cái !"

Nói xong, chẳng màng sắc mặt Lương Thu Nhuận, đầu chạy biến. Ra khỏi cửa, thư ký Trần thở phào: "Nguy quá, nguy quá." May mà thông minh phản ứng nhanh. Kết quả đầu , thấy lãnh đạo đang ... .

Kinh dị quá! Thư ký Trần vắt chân lên cổ mà chạy, thề bao giờ dám "vạ miệng" nữa. Sợ c.h.ế.t mất thôi.

Quảng Châu. Sau khi nhập 3.600 chiếc đồng hồ điện tử, nhóm Giang Mỹ Thư dẫn sang xưởng kế bên sản xuất kèn Harmonica.

Kèn đắt hơn đồng hồ, Giang Mỹ Thư cũng hiểu nguyên lý, tóm chốt giá 1 đồng 3 một chiếc, lấy 1.000 chiếc. Thể tích kèn lớn hơn đồng hồ, 1.000 chiếc xếp chật cứng 2 thùng rưỡi, nặng trịch còn một kẽ hở.

Tiếp đến là kính râm (kính mắt mèo). Vì mắt kính rỗng nên thể xếp chồng quá nhiều, sợ dọc đường ép vỡ, nên chỉ lấy 800 cái. Vậy mà nó cũng chiếm một cái thùng to nhất, vì lót đầy rơm rạ bên bên để đệm giảm chấn.

Ếch dây cót lấy 1.000 con, đây là đồ chơi trẻ con, giá nhập rẻ, chỉ 2 hào 5 một con. Ban đầu Thẩm Chiến Liệt định lấy 500 con thôi, nhưng Giang Mỹ Lan và Giang Mỹ Thư quyết định lấy 1.000. Cha thể kham khổ với bản , nhưng riêng chuyện nuôi con, cha ở thời đại nào cũng đều rộng rãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-417.html.]

Hai chị em quyết, Thẩm Chiến Liệt cũng phản đối, chỉ lo mang đống hàng về. Lương Nhuệ thì dứt khoát hơn nhiều: "Lên tàu tìm toa ăn, gửi hàng ở đó hai phiên trông." Chứ cái chỗ ghế cứng bé tẹo chắc chắn chỗ để hàng.

Giang Mỹ Thư ngạc nhiên sự trưởng thành của Lương Nhuệ. Mới xa vài ngày mà thằng bé dáng thể gánh vác đại cục, đặc biệt là sự quyết đoán khi đưa lựa chọn.

"Dì con gì?" Lương Nhuệ sờ mặt, tự nhiên.

Giang Mỹ Thư an tâm : "Nhìn con trai lớn của dì trưởng thành ."

Lương Nhuệ: "..." Thật sự mấy lời chút nào.

Xong phần tiểu thương phẩm cơ bản, Hứa Lão Tam dẫn họ phố Cao Đệ xem quần ống loe. Khác với những nơi khác, phố Cao Đệ chủ yếu là hàng may sẵn. Giang Mỹ Thư kinh ngạc khi thấy ở Bách hóa Thủ đô vẫn đang bán vải vóc, thì ở Quảng Châu quần áo may sẵn tràn ngập.

Sơ mi trắng, váy đỏ treo vách bạt, quần ống loe xếp thành đống gọn gàng sạp. Ở đây, cần mua vải về may mà thể mua đồ mặc ngay.

"Cái váy đỏ quá!" Cổ chữ V, chiết eo, chân váy xòe rộng, màu đỏ rực rỡ là thích. Không chỉ khác, ngay cả Giang Mỹ Thư cũng mê mẩn: "Mình nhập một ít ? Bán thì mặc." Cô hì hì.

Giang Mỹ Lan cũng thích, cô nhớ mang máng kiếp một mùa hè, váy đỏ bỗng trở thành "mốt" cực thịnh, vẻ chính là kiểu đang bán ở Quảng Châu . Giang Mỹ Lan do dự: "Váy chia size ?"

"Nếu lo về size thì các chị cứ lấy loại 'free-size' (均码 - quân mã), béo gầy gì cũng mặc ." Người là một bà chủ trẻ sành điệu, uốn tóc sóng nước thời thượng, kẻ mày tô son, cũng diện chính chiếc váy đỏ đó. Cổ chữ V lộ chiếc cổ cao thanh mảnh, làn da bánh mật khỏe khoắn toát lên sức sống mãnh liệt.

Giang Mỹ Thư thích ngay: "Cho em một cái size nhỏ." Cô cao 1m65, dù béo lên chút nhưng cứ đến hè là sụt còn 47-48kg. Nói xong cô sang Giang Mỹ Lan: "Em lấy thêm free-size nữa. Chị gói riêng cho em hai cái."

"Ngoài ..." Giang Mỹ Lan đắn đo: "Dì thấy nên nhập bao nhiêu chiếc?"

Giang Mỹ Thư hỏi: "Váy bán thế nào ạ? Có cần phiếu vải ?"

Bà chủ gác chiếc kính râm lên đầu, búi tóc cao lộ vầng trán sáng: "5 đồng một cái, cần phiếu vải. thật, vải váy từ vải (vải tì vết nhỏ), các chị sờ là thấy ngay, chất liệu loại xịn nhất. Giá 5 đồng là vì công thợ cao, tiền lương công nhân đắt, cần phiếu, còn dùng quan hệ nữa."

Giá thực sự cao. Hai chị em : "Bớt chút ? Chúng lấy nhiều."

"Lấy bao nhiêu?"

Thực lòng Giang Mỹ Thư kỳ vọng mẫu , cô cảm giác mang về chắc chắn sẽ cháy hàng. Một món đồ cái thích ngay thì lý gì khác thích. Phụ nữ ai chẳng yêu cái . Cô suy nghĩ một lát: "100 cái? Chị thấy đủ ?"

Giang Mỹ Lan: "Phải xem 100 cái váy nó chiếm bao nhiêu diện tích , to quá mang xuể."

"Váy là vải gạc, vải 'đích-lương' (dacron), cuộn tốn chỗ ." Bà chủ biểu diễn ngay tại chỗ cho họ xem. "Nhìn , 10 cái bó chút xíu thôi."

thật, váy thể ép dẹp , như kèn đồng hồ.

"Vậy lấy 100 cái, chị đóng gói cho em xem một thùng ."

Bà chủ theo ngay, 100 cái váy nhét vẫn còn dư một trống nhỏ. "Nhét đầy luôn dì!" Giang Mỹ Thư . Sau đó nhét thêm 12 cái nữa mới thôi.

"Váy thế về chắc chắn sẽ nhăn, nhưng , các chị dùng bàn là ủi phẳng hãy đem bán." Rõ ràng bà chủ chuyên nghiệp.

Giang Mỹ Thư gật đầu, bảo Lương Nhuệ trả tiền, tổng cộng 560 đồng. Tính tiền áo quần là rẻ nhất.

"Còn quần ống loe thì ? 2 đồng 5 một cái." Giá rẻ hơn vỉa hè 5 hào. Ngoài bán tận 3 đồng.

"Sao quần rẻ hơn váy ạ?" Giang Mỹ Thư thắc mắc, vì vải quần ống loe ít hơn váy là bao.

Bà chủ Lê giải thích: "Chất liệu khác , vải quần ống loe kém hơn vải váy." Thấy Giang Mỹ Thư còn băn khoăn, bà chủ đưa một chiếc quần qua: "Thấy màu sắc ? Màu đậm nhé."

Giang Mỹ Thư gật đầu: "Có gì khác biệt ạ?"

Loading...