[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 410
Cập nhật lúc: 2025-12-22 14:54:53
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Có cùng ?"
Cùng là một sự việc, nhưng qua miệng Giang Mỹ Thư, cảm giác khác hẳn.
Lương Nhuệ vốn đang vài phần kháng cự, do dự một lát đổi giọng: "Dì và ba đến trường là để trút giận cho con ?"
Giang Mỹ Thư liếc nó một cái: "Chứ còn gì nữa? Làm cha mà đòi công bằng cho con cái thì chúng chỉ ăn bám thôi ?"
Lương Nhuệ ngẩn , chút mất tự nhiên đáp: "Vậy thì con đành miễn cưỡng cùng một chuyến , nhưng nhé, con chỉ xem náo nhiệt thôi đấy."
Giang Mỹ Thư kéo tay nó: "Tất nhiên, tất nhiên , hôm nay con cứ xem dì và ba con tay là ."
Khóe miệng Lương Nhuệ khẽ nhếch lên: "Vậy con dắt xe đạp."
"Không cần, ba con lái xe , còn đặc biệt xin nghỉ phép nữa, là gì cũng thủy chung, đưa con đến trường Trung học Nhà máy Thịt học thì cũng đón con nghiệp từ đó về."
Lời dứt, thái độ vốn dĩ đang cứng nhắc của Lương Nhuệ đối với Lương Thu Nhuận cũng mềm mỏng theo. Sau khi nó lên xe, Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận cố ý tụt phía , cô thì thầm với : "Lần đừng cứng đối cứng như thế, giọng điệu nên ôn hòa một chút, đừng dùng giọng lệnh, Lương Nhuệ sẽ hợp tác với thôi."
Cô hiểu tại Lương Thu Nhuận bình thường là một khá ôn hòa, nhưng cứ hễ mặt Lương Nhuệ là nghiêm nghị lạ thường.
Lương Thu Nhuận phản bác, thấp giọng "ừ" một tiếng. Anh thừa nhận rằng, ở một phương diện nào đó, Giang Mỹ Thư giỏi hơn nhiều.
Khi họ đến trường, học sinh thực tế về hết, chỉ còn các thầy cô đang tổng kết cuối kỳ.
Khi cô Lâm thấy Lương Thu Nhuận và Giang Mỹ Thư tới, cô vô cùng bất ngờ, vội dậy: "Lương xưởng trưởng, đồng chí Giang, hai đến đây?"
Giang Mỹ Thư đóng vai trò hòa giải, cô mỉm , nắm lấy cổ tay Lương Nhuệ: "Chẳng là do đứa trẻ về kể với chúng rằng cô khuyên nó nên học trung cấp ?"
"Cô Lâm, cô phân tích tính cách của thằng bé và cũng vì cho nó nên mới giới thiệu trường trung cấp."
Nghe đến đây Lương Nhuệ chút vui, nó khẽ nhíu mày. Giang Mỹ Thư bấm nhẹ cổ tay nó, hiệu đừng vội. Quả nhiên, câu tiếp theo cô đổi giọng.
"Tuy nhiên, và lão Lương bàn bạc với , nhà chúng gấp chuyện con cái ngoài sớm, nên vẫn nó học thêm nhiều sách vở. Cũng chẳng mong cầu gì khác, chỉ mong khi nó còn trẻ, đủ khả năng phân biệt đúng sai, thể ở trong môi trường nhà trường tương đối đơn giản mà tích lũy thêm trải nghiệm và kinh nghiệm, đủ để tránh né những nguy hiểm là ."
Đây mới chính là cha . Những cha dù ở bất cứ thời điểm nào cũng sẽ suy tính cho tương lai của con cái.
Cô Lâm thì sững một lát: "Hai quyết định như thì ." Cô mỉm : " cũng chỉ đưa gợi ý cho em Lương Nhuệ thôi, chứ ý định quyết định em ."
Thấy vẻ mặt Lương Nhuệ vẫn còn hậm hực, cô Lâm bất lực : "Cô chỉ đưa gợi ý cho em , em xem." Cô đưa qua một cuốn sổ soạn giáo án.
Lương Nhuệ cúi đầu , tên và điểm của từng học sinh trong lớp đều ở đó, và ở cuối mỗi cái tên đều ghi chú con đường phù hợp cho từng em. Có em trường Nhất Trung, em Nhị Trung, em học trung cấp, em thì thôi học.
Năm mươi lăm học sinh trong lớp, mỗi con đường tương lai của từng em đều cô Lâm thống kê .
Điều khiến lòng Lương Nhuệ bỗng chốc trở nên phức tạp. Nó cứ ngỡ cô Lâm coi thường , hóa . Hóa đây chỉ là sự lo lắng, tận tâm của cô dành cho học trò mà thôi.
Tuy nhiên, Lương Nhuệ vốn thanh cao, cũng mở miệng xin ngay. Vẫn là Giang Mỹ Thư tâm tư của nó, cô vỗ nhẹ tay Lương Nhuệ, đó mới với cô Lâm: "Cô Lâm, đứa trẻ tính khí nóng nảy nên mới hiểu lầm cô, và ba nó xin mặt nó xin cô."
Lời dứt, Lương Nhuệ vội vàng lên tiếng: "Không cần ba xin hộ."
"Lỗi của con thì con tự xin ." Nó hùng dũng bước đến bên cạnh cô Lâm: "Thưa cô, lúc đó em cứ ngỡ cô coi thường em nên mới giận dỗi bỏ , giờ em nghĩ nữa , em cảm ơn cô."
Nó cúi chào: "Cảm ơn cô lo lắng cho tiền đồ của em, lo lắng cho tiền đồ của cả năm mươi lăm bạn trong lớp."
Một học sinh vốn nổi loạn, kiêu ngạo như , bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn đến thế. Nhất là khi thấy Lương Nhuệ cúi đầu xin , cô Lâm chút ngạc nhiên, cô đưa tay đỡ nó dậy: "Được , em cần xin , cũng là do cô , lúc đó chuyện quá thẳng thắn tổn thương lòng tự trọng của em."
"Lương Nhuệ, cô cũng xin em." Điều khiến Lương Nhuệ theo phản xạ lùi tránh né.
Cô Lâm bộ dạng như " nhảy dựng lên" của nó, nhịn mà mỉm : "Cô cũng một việc nhờ em giúp, ?"
Lương Nhuệ "ừ" một tiếng: "Cô ạ."
"Bạn Từ Văn Thanh lớp đỗ Nhất Trung, nhưng vì cảnh gia đình khó khăn nên nhà bạn nghỉ học. Cô mời em cùng cô đến nhà bạn một chuyến."
Thấy Lương Nhuệ vẻ khó hiểu, cô Lâm giải thích: "Người nhà Từ Văn Thanh lẽ thiếu lý lẽ, lúc cần thiết, cô cần em dùng 'vũ lực' để trấn áp họ giúp cô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-410.html.]
Lương Nhuệ: "?" Một lúc nó mới u uất hỏi: "Cô Lâm, trông em giống đến thế ?"
Cô Lâm đ.á.n.h giá nó một lượt: "Dù thì cũng chẳng giống lành gì. Nếu em cùng cô đến nhà họ Từ, nhà họ mà định động chân động tay với cô thì cũng nể nang vài phần."
Lương Nhuệ: "..."
Cuối cùng nó cũng đồng ý, hẹn với cô Lâm tối mai sẽ cùng thăm hỏi gia đình.
Khi Lương Nhuệ cùng Giang Mỹ Thư rời khỏi trường, nó đến cổng nhưng đột nhiên đầu cánh cổng trường một nữa.
"Ba, !" Nó đột nhiên gọi một tiếng. Điều Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận chút ngơ ngác.
Lương Nhuệ nhỏ giọng: "Cảm ơn nhé." Cảm ơn . Đã cho con cảm nhận một yêu thương là như thế nào.
CHƯƠNG 167: HAI TRONG MỘT
Nhìn thấy Lương Nhuệ như , Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận , cả hai đều thấy sự an lòng trong mắt đối phương. Giống như suốt quãng đường , cái cây từng dốc lòng tưới bón cuối cùng cũng nở hoa kết trái. Lương Nhuệ chính là cái cây đó.
Điều khiến tâm trạng của Giang Mỹ Thư và Lương Thu Nhuận đều lên, đến mức trong kỳ nghỉ hè , họ đặc biệt cho Lương Nhuệ xả . Đáng tiếc, mới chơi ba ngày.
Giang Mỹ Lan dắt Thẩm Tiểu Quất đến tìm Giang Mỹ Thư. Đây là đầu tiên Giang Mỹ Lan đặt chân đến nhà họ Lương kể từ khi sinh con.
Nói thật, khi nhận tin từ đồng chí Vương rằng chị gái đến tìm, Giang Mỹ Thư chút bất ngờ, đó nhanh chóng phản ứng mà chạy ngoài. Đợi đến khi thấy Giang Mỹ Lan ở cửa, Giang Mỹ Thư sững sờ: "Chị!"
"Chị ơi!" Cô hỏi "Sao chị đến?". Giữa họ cần những lời khách sáo đó.
Giang Mỹ Lan đẩy Thẩm Tiểu Quất lên phía : "Chẳng là do cái đứa nhỏ , đột nhiên cứ đòi tìm dì."
"Chị còn cách nào khác, đành đạp xe chở con bé qua đây, suốt dọc đường nó cứ phấn khích mãi thôi."
Quả nhiên lời dứt, Thẩm Tiểu Quất lao tới ôm chầm lấy đùi Giang Mỹ Thư: "Dì dì... ... xem con."
Thẩm Tiểu Quất gần hai tuổi , nhưng vẫn cả câu chỉnh. Tuy nhiên, Giang Mỹ Thư thể đoán đại khái: "Ý con là, dì về thăm con hả?"
"!" Thẩm Tiểu Quất gật đầu, khuôn mặt trắng trẻo mũm mĩm cứ thế ngước lên Giang Mỹ Thư.
Giang Mỹ Thư cảm thấy trái tim như tan chảy, cô cúi xuống bế Thẩm Tiểu Quất lên: "Là của dì, dì bận quá mà quên mất Tiểu Quất , thật đáng đ.á.n.h đòn."
Cô định giơ tay bộ tự đ.á.n.h , Thẩm Tiểu Quất lập tức vồ tới nắm lấy tay cô, đầu lắc như trống bỏi.
"Không... ... đừng đánh. Sẽ đau đau."
Ôi trời. Nhìn thấy Thẩm Tiểu Quất như , tim Giang Mỹ Thư mềm nhũn : "Được , dì đ.á.n.h nữa."
Cô bế Thẩm Tiểu Quất nhà, Giang Mỹ Lan theo phía . Thực tế, khi em gái kết hôn, cô cố ý đến nhà họ Lương. Những nơi khiến cô cảm thấy bất lực suốt kiếp , cô đang cố gắng tránh né hết mức thể. Phải đến khi đứa con của riêng , cô mới chậm rãi bước bước .
Mặc dù bế Thẩm Tiểu Quất nhưng Giang Mỹ Thư vẫn kịp thời quan sát, nhận nét mặt chị gái khá thoải mái, cô mới thầm thở phào. Thực Giang Mỹ Thư cũng chị khúc mắc với nhà họ Lương, từ khi cô và Lương Thu Nhuận kết hôn, chị cô gần như bao giờ đến nhà. Cô điều đó nên cũng bao giờ chủ động mời.
Bây giờ chị cô thể tự tìm đến, thực trong lòng Giang Mỹ Thư vui, điều nghĩa là chị cô dường như thực sự bước khỏi bóng tối của kiếp .
Giang Mỹ Thư và Giang Mỹ Lan , Giang Mỹ Lan mỉm với cô: "Nhà họ Lương lắm."
Chỉ một câu "nhà lắm", Giang Mỹ Thư , chị cô buông bỏ những oán hận với nhà họ Lương.
Cô mỉm : "Vâng ạ, đều là kiến trúc cổ cả, là mang nét hoài cổ cũng quá lời."
Sau khi nhà, Lương đang nhạc, thấy Giang Mỹ Thư bế một bé gái đầy hai tuổi , bà chút ngạc nhiên: "Con nhà ai mà xinh thế ?"
"Trông đáng yêu quá." Lời dứt, thấy Giang Mỹ Lan ở phía , bà lập tức hiểu : "Con nhà em gái con ?"
"Tiện thể em con đến chơi, để dặn đồng chí Vương thêm vài món, trưa nay ở dùng cơm nhé?"
Giang Mỹ Lan gật đầu: "Làm phiền bác quá ạ."
Mẹ Lương âu yếm xoa mặt Thẩm Tiểu Quất xuống bếp chuẩn . Điều khiến Giang Mỹ Lan vô cùng ngạc nhiên, bởi vì kiếp , cặp chồng nàng dâu vốn luôn trong trạng thái "như nước với lửa". Vậy mà bây giờ, chuyện khác biệt.