[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 409

Cập nhật lúc: 2025-12-22 14:54:02
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Kj8p7C4Ba

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nó cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên, cứ tiếp tục dùng cành cây vẽ bậy đất: "Biết là một chuyện, nhưng con vẫn thấy giận."

"Lương Phong, mấy tháng cuối tớ những gì mà. Tớ nỗ lực như là để đỗ Nhất Cao, để học đại học."

"Vậy mà cô Lâm bảo tớ từ bỏ, bảo tớ đừng học Nhất Cao nữa mà học trung cấp."

Lương Phong nó chất vấn đến mức tê cả da đầu, chẳng trả lời , chỉ đành nhỏ giọng: "Hay là về nhà ? Về hỏi ý kiến của dì nhỏ xem ."

Trong mắt Lương Phong, đời vấn đề gì mà dì nhỏ nó giải quyết .

Lương Nhuệ "ừ" một tiếng, bẻ gãy cành cây ném thật cao lên trung, cành cây vắt vẻo tán cây lớn. Một hành động như trút bỏ hết bực dọc. Xong xuôi, nó mới lủi thủi cùng Lương Phong về nhà.

Giang Mỹ Thư hôm nay điểm thi trung học nên cô chẳng cả, bảo đồng chí Vương nấu một nồi nước đậu xanh, lúc đang ngâm giếng cho mát. Trời đầu tháng Bảy, thủ đô đang đợt nóng nhất. Vì lo lắng cho thành tích của Lương Nhuệ, cô chẳng còn tâm trí nào xem tivi, cứ qua trong phòng, tay cầm chiếc quạt nan lắc liên hồi.

Lương Nhuệ và Lương Phong bước đúng lúc đó. Vừa thấy chúng, mắt Giang Mỹ Thư sáng bừng lên: "Thế nào ?" Cô chạy vội tới.

Mặt Lương Nhuệ . Lương Phong cũng .

Giang Mỹ Thư lập tức dự cảm chẳng lành, cô vội an ủi Lương Nhuệ: "Thi cũng cả. Dì với ba con , cùng lắm thì chúng ôn một năm, sang năm thi Nhất Cao là ."

Lương Nhuệ ngờ Giang Mỹ Thư tính sẵn cả đường lui cho . Nó ngẩn một lát, mãi mới lý nhí: "Con đỗ ."

"Cái gì cơ?" Giang Mỹ Thư ngơ ngác.

"Con đỗ Nhất Cao ."

Giang Mỹ Thư sững sờ mất mấy giây thốt lên: "Ái chà! Đỗ Nhất Cao mặt mày như đưa đám thế ?"

Cô vui mừng tiến tới, đưa hai tay nhào nặn hai má Lương Nhuệ: "Thằng bé , cái xem nào! Khó khăn lắm mới đỗ trường con mơ ước, chuyện thế mặt bí xị ?"

Lương Nhuệ cô vò má, lòng rối bời, giọng pha chút uỷ khuất: "Con đỗ Nhất Cao thật, nhưng cô Lâm khuyên con đừng học Nhất Cao, mà học trung cấp."

"Cái gì?" Nụ mặt Giang Mỹ Thư tắt ngấm: "Học trung cấp cái gì chứ? Không đời nào, Lương Nhuệ, con học trung cấp."

"Phải học cấp ba để còn thi đại học."

Người khác chứ cô thì quá rõ. Ở thập niên 70, 80, sinh viên trung cấp đúng là giá trị, học hai năm là nhà nước bao cấp việc . tương lai thì như . Sau là thời đại của bằng cấp, đừng trung cấp, ngay cả cao đẳng cũng ăn thua. Người đua chạy đua bằng cấp: cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ... Càng cao càng . Những tấm bằng trung cấp vang bóng một thời thực sự chỉ nước đào thải.

Giang Mỹ Thư sợ Lương Nhuệ cô Lâm thuyết phục, cô lập tức nghiêm nghị hẳn lên: "Lương Nhuệ, con đừng mà nghĩ tới chuyện đó nhé. Đời con nhất định học cấp ba, thi đại học."

"Cháu đích tôn nhà họ Lương là sinh viên đại học. Lương Nhuệ nhà dì chính là hạt giống đại học bẩm sinh!"

Vừa dứt lời, vành mắt Lương Nhuệ đỏ hoe. Nó để Giang Mỹ Thư thấy , liền thụp xuống, ôm đầu, hai vai run rẩy hồi lâu.

"Cô Lâm ... tư chất của con hợp học cấp ba, thi đại học."

Giang Mỹ Thư tức tối cắt ngang: "Cô bậy!"

"Con hợp chỗ nào? Con học hành chăm chỉ thế , đầu óc thông minh thế , con mà hợp thi đại học thì ai hợp? Đừng , chúng học trung cấp, chúng Nhất Cao, từ Nhất Cao mà thi lên đại học."

cúi , nắm vai kéo Lương Nhuệ dậy: "Con chính là cốt cách của sinh viên đại học. Lương Nhuệ, con chắc chắn sẽ là sinh viên đại học."

Khoảnh khắc , Giang Mỹ Thư đang dựng niềm tin cho Lương Nhuệ, cô cũng gieo lòng nó một hạt giống vô hình. Hạt giống sẽ bám rễ và nảy mầm một ngày nào đó trong tương lai. Cô rằng, hạt giống gieo hôm nay sẽ lớn thành một cây đại thụ che bóng cả đời nó. Sau , mỗi khi gặp khó khăn những lựa chọn lớn, Lương Nhuệ sẽ luôn nhớ về ngày hôm nay. Ngày mà Giang Mỹ Thư dùng giọng điệu kiên định nhất để với nó rằng: "Con chính là sinh viên đại học."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-409.html.]

Những mảnh vỡ niềm tin của Lương Nhuệ Giang Mỹ Thư nhặt nhạnh từng chút một, gắn kết và trao trả cho nó một cách vẹn nguyên.

Mắt Lương Nhuệ đỏ hoe: " con học giỏi. Lại còn kiên trì, ham chơi nữa."

Giang Mỹ Thư mỉm nó: " con đỗ Nhất Cao đấy thôi! Con giỏi lắm, chỉ dùng mấy tháng cuối mà đỗ Nhất Cao. Lương Nhuệ, con thực sự giỏi."

Lương Nhuệ dám thẳng nụ của Giang Mỹ Thư vì sợ sẽ bật . Nó ép mặt , ở một góc mà cô thấy, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

"Nếu con vẫn đỗ thì ?"

Giang Mỹ Thư suy nghĩ một chút: "Trên đời việc gì con cả. Nếu thực sự đỗ..." Cô nghiêm túc hơn: "Lương Nhuệ, điều kiện nhà tệ, nuôi con ôn thi dăm ba năm thành vấn đề. Nếu thi mãi vẫn đỗ thì về đây với dì. Dì mua cho con một cửa tiệm để bán khoai nướng, dầm mưa dãi nắng mà vẫn khách."

"Lương Nhuệ, con còn nhỏ. Học hành là con đường tắt ngắn nhất nhưng con đường duy nhất. Đừng sợ, con cứ việc tiến về phía , dì và ba con luôn ở phía dõi theo, chờ đợi và sẵn sàng nâng đỡ con."

Nghe đến đây, Lương Nhuệ nhịn nữa, bật nức nở. Giang Mỹ Thư ở bên cạnh an ủi nó. Mẹ Lương thấy cảnh cũng lặng lẽ rút ngoài, quên kéo cả Lương Phong theo.

Ra đến ngoài, bà thở dài: "Thời gian qua tụi nhỏ vất vả , nhất là Lương Nhuệ, nó bỏ bao nhiêu công sức, giờ tâm lý sụp đổ cũng là chuyện thường." Bà trầm ngâm: "Lương Phong, cháu ở cạnh nó nhiều, tìm cách khuyên nhủ nó thêm nhé." Lương Phong gật đầu: "Cháu ạ."

Trong khi Lương còn lo lắng thì Giang Mỹ Thư cơ bản đốn ngã bức tường tâm lý của Lương Nhuệ. Tối hôm đó, cô kể chuyện cho Lương Thu Nhuận .

Lương Thu Nhuận im lặng một hồi lâu mới trầm giọng : "Em lắm. Giang Giang, nếu em phát hiện kịp thời, lẽ Lương Nhuệ rẽ nhầm đường mất ."

Với một thiếu niên, một quyết định sai lầm ở ngã rẽ cuộc đời thể đổi cả tương lai. Anh cảm thấy may mắn vì những lúc vắng nhà, luôn Giang Mỹ Thư ở đó thành trách nhiệm của cha .

Lương Thu Nhuận suy nghĩ một lát: "Sáng mai sẽ dành nửa buổi để cùng em và Lương Nhuệ đến trường một chuyến."

Giang Mỹ Thư hỏi: "Ý là đưa Lương Nhuệ đến xin cô Lâm?"

" ." Lương Thu Nhuận : "Dù xuất phát điểm của cô Lâm cũng là cho Lương Nhuệ, chỉ là vô tình chạm lòng tự ái của nó. Việc nó bỏ ngay lúc đó là đúng."

Giang Mỹ Thư lắc đầu, cô thấu đáo hơn: "Bảo Lương Nhuệ xin cô Lâm là chuyện thể nào . Tính nó kiêu ngạo, việc cô Lâm bảo nó thi trung cấp khiến nó tổn thương ."

"Anh ." Lương Thu Nhuận ôn tồn: "Chúng là phụ sẽ mặt cảm ơn cô vì sự vất vả suốt hai năm qua và những lời khuyên cho Lương Nhuệ. cùng, chúng sẽ bày tỏ ý kiến là tôn trọng nguyện vọng học cấp ba của con."

Anh sâu mắt cô: "Ý kiến của cũng giống em, Giang Giang ạ. Ở thời đại , bằng trung cấp là đủ. Ở đơn vị , những cán bộ kỹ thuật nòng cốt đều là nghiệp đại học cả. Ngay cả lứa sinh viên năm 68, dù họ chỉ học ở trường một năm thôi nhưng kiến thức đó cũng đủ để họ áp đảo những khác khi nhà máy. Vậy nên Lương Nhuệ chắc chắn học cấp ba, thi đại học."

"Thậm chí, cả cũng ."

Giang Mỹ Thư kinh ngạc: "Anh cũng định thi đại học ?"

Lương Thu Nhuận mỉm hiền hoà: "Nếu cơ hội, vẫn nâng cao bằng cấp của . Đời lúc rảnh rỗi nên thêm sách, chẳng bao giờ là thừa cả."

Giang Mỹ Thư khâm phục vô cùng: "Hay là cơ hội, em cũng cùng thi nhé?"

Cô lập tức xua tay: "Thôi thôi, !" Kiếp kỳ thi đại học hành cho khốn đốn , kiếp còn bắt thi nữa? Cô chán sống. Cô thấy trọng sinh một đời dễ dàng gì, cô chỉ một "con cá mặn" thỉnh thoảng trở kiếm chút tiền là mãn nguyện . Bảo cô phấn đấu thi đại học nữa á? Xin , !

Thấy cô kháng cự, Lương Thu Nhuận nhắc nữa. Sáng hôm , thực hiện đúng lời hứa, cùng vợ đưa Lương Nhuệ đến trường Trung học Nhà máy Thịt.

Lương Nhuệ vẫn còn vùng vằng. Lương Thu Nhuận điềm tĩnh : "Làm thủy chung. Đi lấy bảng điểm, đồng thời chuyện với cô Lâm một chút, dù cô cũng dìu dắt con suốt hai năm."

Lương Nhuệ bướng bỉnh: "Con !"

Thấy hai cha con sắp sửa nổ tranh cãi, Giang Mỹ Thư đau đầu day trán: "Lương Nhuệ, chúng đến trường để dọn đồ và thăm cô Lâm. Không con bắt con thi trung cấp ? Hôm nay chúng sẽ gặp cô, để ba chính miệng với cô rằng ba luôn ủng hộ con học cấp ba, thi đại học!"

Loading...