[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 407
Cập nhật lúc: 2025-12-22 14:52:17
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lương Thu Nhuận thao tác còn vụng về lật qua lật mấy xiên nướng: "Đã phiền phức như thì nữa, kẻo em vất vả."
Nghe câu , Lương Nhuệ trợn trắng cả mắt: "Ba, con thi trung học xong mà, ăn mừng chứ!"
"Ăn mừng ." Lương Thu Nhuận đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: "Có thể ngoài ăn."
Lương Nhuệ: "..."
Nó ngay mà, hễ cứ liên quan đến Giang Mỹ Thư là ba nó tuyệt đối nhượng bộ nửa bước.
Lương Nhuệ nhỏ giọng kháng nghị: "Đồ bên ngoài ngon bằng dì ."
Nó c.ắ.n một miếng da heo nướng, mãn nguyện nheo mắt : "Giờ con mới phát hiện dì con nấu ăn ngon thế đấy." Ăn đồ ngon, nó kìm mà lắc lư cái đầu, vẻ thỏa mãn giấu .
Câu đổi một cú cốc đầu từ Lương Thu Nhuận: "Con gọi cô là chị, thế con gọi ba là gì?"
"Gọi là tiểu mụ ( trẻ) ạ." Lương Nhuệ lý luận hùng hồn: "Chúng cứ ai gọi phần nấy . Con gọi dì là chị, dì gọi con là ; con gọi ba là ba, dì gọi ba là lão Lương. Hoàn loạn bối phận chút nào."
Một vòng logic khép kín.
Lương Thu Nhuận: "..."
Dẫu cũng nể tình nó vất vả ôn luyện bấy lâu mới thi xong, nó mất vui nên mới nhẫn nhịn, nuốt ngược mấy lời định mắng trong.
"Ăn ." Anh đưa qua một nắm thịt ba chỉ và da heo nướng.
Thế là cả đám ùa tranh . Cuối cùng, bao nhiêu nguyên liệu, hàng trăm xiên nướng cứ thế đ.á.n.h chén sạch sành sanh. Ai nấy đều ăn uống vui vẻ.
Món nướng thực sự tuyệt, thịt rau kèm bia lạnh. Đừng đám trẻ, ngay cả bậc trưởng bối như Lương và chú Lâm đến cuối cùng cũng ăn đến căng tròn cả bụng, chỉ thể trong sân để tiêu cơm.
Chỉ là, Lương nhanh, vô ý trẹo chân một cái. Chú Lâm đang tản bộ bên cạnh theo phản xạ tự nhiên đưa tay đỡ lấy bà. Có thể , tay ông phản ứng nhanh hơn cả não bộ. Ở cái tuổi của họ, tuyệt đối là để ngã.
trong lúc cấp bách, vị trí chú Lâm đỡ dường như nhạy cảm — đúng ngay eo của Lương. Trong thoáng chốc, cả hai đều cứng đờ .
Đợi Lương vững, chú Lâm như điện giật, rụt tay ngay lập tức, ngượng ngùng ngẩng mặt trời: "Hôm nay trăng thật."
Mẹ Lương ngẩng đầu lên theo, mãi mà chẳng thấy trăng . Hồi lâu , bà mới bất lực : "Lão Lâm, hôm nay trăng."
Chú Lâm: "..."
Chú Lâm lúng túng gãi đầu: "Ồ, già nên mắt hoa."
Nhìn phản ứng như trai mới lớn của ông, Lương khẽ lắc đầu , tiếp tục dạo phía . Chú Lâm lẳng lặng phía , giữ cách nửa mét — một cách mà chỉ cần Lương bất kỳ sơ suất nào, ông đều thể bảo vệ ngay.
Dù hai song hàng, cũng chẳng trao đổi ánh mắt, nhưng lưng Lương, khóe môi chú Lâm cứ tự chủ mà nhếch lên, một nụ vô cùng mãn nguyện.
Thế là lắm . Cả đời ông đến bước là ông trời thương xót. Nhìn bóng lưng quen thuộc , từ lúc thơ bé đến khi xuân sắc, bước tuổi xế chiều. Không ai rằng, cảnh tượng chú Lâm mong chờ suốt cả một đời.
Cách đó xa, Giang Mỹ Thư cùng Lương Thu Nhuận ngoài đổ nước rửa chân và tưới rau. Thấy cảnh , cô và Lương Thu Nhuận lặng lẽ rời , cứ như từng xuất hiện.
Mãi cho đến khi phòng, Giang Mỹ Thư mới chọc chọc eo Lương Thu Nhuận, hóng hớt hỏi: "Lão Lương, xem và chú Lâm khả năng ở bên ?"
Cô nhận đang âm mưu "đào góc tường" của ông bố chồng cũ. Mà thôi, hạng như cha Lương thì còn xứng vợ ? Vợ của ông nên thuộc về khác mới đúng!
Lương Thu Nhuận bảo Giang Mỹ Thư xuống, xoa bóp eo cho cô, lúc mới thong thả đáp: "Không nữa. Cứ để họ tự thuận theo tự nhiên thôi."
Giang Mỹ Thư liền bò , đầu với vẻ ngạc nhiên: "Anh phản đối? Nếu tái hôn, thực sự phản đối ?" Cô hỏi dồn hai liên tiếp.
Lương Thu Nhuận theo dọc đốt sống lưng cô bóp lên đến tận cổ, khẽ dùng lực thêm một chút khiến Giang Mỹ Thư hít một lạnh, mới nới lỏng tay: "Không phản đối. Con ai cũng quyền mưu cầu cuộc sống hạnh phúc, cũng ngoại lệ."
"Nếu như..." Giọng khựng , ngón tay lướt tấm lưng trắng ngần, mịn màng như ngọc của Giang Mỹ Thư: "Nếu như thích, sẽ ủng hộ."
Giang Mỹ Thư bóp đến mức ngứa ngáy khắp , cô khẽ rụt vai , đó lý nhí: "Lão Lương, ngờ khai minh thế đấy. Em cứ tưởng đứa con đời đều sẽ phản đối bước nữa cơ." Cô chứng kiến ít trường hợp như thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-407.html.]
Giọng Lương Thu Nhuận dịu dàng: "Làm thế ? Chúng cuộc sống của riêng , cũng . Không phiền , chúc phúc cho là ."
Anh chạm bả vai Giang Mỹ Thư, cảm thấy hình như cô da thịt hơn một chút, chạm mềm mại mịn màng. Ánh mắt Lương Thu Nhuận dần thâm trầm hơn. Chẳng thế nào, vốn là đang xoa bóp, bóp một hồi hai lăn lộn .
đến lúc then chốt, Giang Mỹ Thư bịt miệng : "Lão Lương, em đến 'ngày' ."
Lời dứt, Lương Thu Nhuận vốn đang "hừng hực khí thế" lập tức đờ tại chỗ. Anh cúi xuống cô, vẫn còn chút nghi hoặc: "Giang Giang, lẽ em lừa như đấy chứ?"
Giang Mỹ Thư lắc đầu: "Không , thật mà." "Không tin ?" Cô ghé tai thì thầm một câu.
Lương Thu Nhuận cảm giác như sắp nổ tung, tai đỏ rần, mặt cũng . Anh đưa tay sột soạt kiểm tra, quả nhiên chạm một lớp "ngăn cản" dày cộm nội y. Lương Thu Nhuận im lặng trong giây lát.
Giang Mỹ Thư đợi một hồi, thấy đối phương cứ như ngủ gật , cô mới đẩy một cái: "Lão Lương?"
Lương Thu Nhuận hít sâu một : "Anh yên tĩnh một ." "Giang Giang," giọng đầy bất lực: "Lần nếu đến ngày, em cứ với một tiếng." Cái kiểu "tên dây mà bắn" thực sự là quá đau đớn.
Giang Mỹ Thư bịt miệng nhạo : "Ai bảo đang xoa bóp t.ử tế thành thế , giờ sang trách em?" Cô giơ tay đ.á.n.h vai : "Đều tại hết."
Ở bên Lương Thu Nhuận lâu ngày, gan cô to ít, kể cả chuyện cãi khả năng " ăn cướp la làng" cũng tiến bộ vượt bậc so với .
Lương Thu Nhuận gì cô, đành lúc hơn mười một giờ đêm lủi thủi nhà vệ sinh dội nước lạnh. Giang Mỹ Thư thấy cảnh đó thì lăn lộn giường, hả hê: "Đáng đời. Ai bảo cứ nghĩ bậy bạ."
Lương Thu Nhuận cởi áo ngoài, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ trắng. Bình thường trông vẻ gầy gò nhưng lúc cực kỳ thịt, hơn nữa còn là những khối cơ bắp săn chắc. Lồng n.g.ự.c vạm vỡ, cơ bụng sáu múi rõ rệt, đường nhân ngư quyến rũ — thứ gì cần đều đủ.
Đợi Giang Mỹ Thư cho mắt, mới thản nhiên : "Em là vợ . Anh là chồng em. Chuyện sinh hoạt vợ chồng vốn dĩ là bình thường."
Giang Mỹ Thư mắng thầm một câu, ánh mắt long lanh đầy tình tứ: "Đồ lưu manh. Có ai chuyện phòng the mà nghiêm túc như ?"
Lương Thu Nhuận ánh mắt cô cho xao động tâm thần, chẳng nghĩ đến điều gì, đôi mắt thoáng tối sầm , lủi thủi cầm khăn dội nước lạnh tiếp.
Sau khi Lương Nhuệ thi xong trung học, Giang Mỹ Thư cũng quản thúc nó nữa. Đứa trẻ vất vả nửa học kỳ, thức khuya dậy sớm, nên cô cho nó nghỉ xả nửa tháng.
Thế là Lương Nhuệ ai quản liền chơi đến phát cuồng. Nó chỉ chơi một mà còn kéo cả Lương Phong cùng. Lương Phong vốn là đứa trẻ văn tĩnh mà nó lôi nghịch như một đứa trẻ hoang.
Đến ngày điểm, Giang Mỹ Thư hai đứa nhỏ mà ngỡ như thấy rừng, da đen ít nhất bảy tám tông.
"Hai đứa mà nông nỗi ?"
Lương Nhuệ xách một cái bao tải rứa, mở túi đổ ào xuống đất. Toàn là những tờ tiền lẻ rời rạc. Có một xu, hai xu, năm xu, một hào... nhiều tiền như mà tìm mãi chẳng thấy lấy một tờ mười đồng (Đại Đoàn Kết).
Nó đổ tiền xong, hếch cằm đầy kiêu ngạo: "Dì đoán xem con gì về?"
Giang Mỹ Thư đống tiền, phản xạ tự nhiên: "Đi kiếm tiền ?"
"Đấy chẳng là thừa ?" Lương Nhuệ trợn mắt: "Dì mau đoán , con ăn gì mà kiếm tiền?"
Giang Mỹ Thư đống tiền lẻ, suy nghĩ một lát: "Bán kem bán nước ngọt?" Chỉ mấy món kinh doanh nhỏ mới thu về tiền lẻ thế thôi.
Bị đoán trúng ngay lập tức khiến Lương Nhuệ nản, Lương Phong bên nhạo nó: "Đưa đây."
Giang Mỹ Thư hiểu chuyện gì: "Cái gì cơ?"
Lương Phong giải thích: "Trước khi về cháu với Lương Nhuệ đ.á.n.h cược, cháu bảo dì chắc chắn quá một phút là đoán tụi cháu gì . Tiền cược là năm đồng."
Lương Nhuệ thua cược thì chịu, chỉ là đưa tiền mà xót đến nát ruột: "Đây." "Năm đồng đấy, con ba tiếng rưỡi mới kiếm ."
Giang Mỹ Thư: "..."
Người tưởng Lương Nhuệ đang khoe mẽ. Đây là năm nào? Năm 1974, trong bối cảnh lương bình quân hằng tháng đến ba mươi đồng, mà Lương Nhuệ vài tiếng kiếm năm đồng, thế mà còn kêu nghèo.
Lương Phong cũng trêu nó: "Cho chừa cái tội còn đ.á.n.h cược. Đánh cược về bản chất cũng là một hình thức đ.á.n.h bạc đấy."
Lương Nhuệ kiếm tiền vất vả thế nào chứ. Thời tiết nóng nực gần 40 độ, nó ngủ, từ sáu giờ sáng đến chín giờ tối, cả ngày đạp xe len lỏi khắp các ngõ ngách, thế mới kiếm hai mươi đồng một ngày. Giờ tự dưng mất toi năm đồng, nó xót c.h.ế.t nhưng vẫn giữ lời, đưa tiền xong liền nhắm mắt : "Từ nay về con tuyệt đối đ.á.n.h cược với nữa!"