[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 394
Cập nhật lúc: 2025-12-22 14:39:50
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói cho cùng, trong mắt Giang Mỹ Lan, em gái mới là nhà nhất, kế đến là cha , mới tới Giang Nam Phương và cả Giang Đại Lực.
Trong lúc Giang Mỹ Lan còn đang suy nghĩ m.ô.n.g lung, Giang Mỹ Thư chạy ngoài gọi Lương Nhuệ, Lương Phong và Giang Nam Phương về. Cô cũng thẳng thắn:
"Có mối ăn kiếm tiền đây, các con ?"
Lời dứt, mắt Lương Nhuệ sáng rực lên: "Chuyện gì thế ạ?" Hắn bây giờ cực kỳ hứng thú với việc kiếm tiền.
Giang Mỹ Thư giấu giếm, khẽ: "Bán pháo."
Cái ——
Lương Nhuệ đồng ý ngay lập tức: "Làm thế nào ạ?"
Lương Phong cũng hăng hái thử. Chỉ Giang Nam Phương là do dự: "Đây là đầu cơ trục lợi, nếu phát hiện thì e là xong đời mất." Cậu vốn tính cẩn thận, nhát gan từ bé.
Câu của Giang Nam Phương lập tức nhận về cái lườm cháy mặt từ Lương Nhuệ: "Muốn kiếm tiền mà chịu rủi ro?" "Trên đời gì chuyện thế hả?"
Giang Nam Phương ngẫm nghĩ: "Nếu rủi ro quá lớn, tỉ lệ chi phí và lợi nhuận sẽ kinh tế." Cậu bắt đầu lải nhải phân tích như hòa thượng tụng kinh.
Giang Mỹ Lan liếc Giang Mỹ Thư một cái như bảo: Thấy , đúng như chị nhé, rủ Nam Phương . Tính cách em trai vốn dĩ là thế, bảo thủ cẩn thận, bước nào chắc bước nấy. Cậu sinh chỉ để sách, học tập, thậm chí hợp để nghiên cứu khoa học.
Giang Mỹ Thư nghĩ ngợi bảo: "Nam Phương, nếu em thì cứ ở nhà trông nhà cũng ." "Mấy tụi chị là đủ , nhưng tiền đề là em giữ bí mật. Kế đến, em sẽ bỏ lỡ cơ hội ." Sắc mặt Giang Mỹ Lan cũng nghiêm túc hơn: "Nam Phương, khuyết điểm trong tính cách của em là quá bảo thủ, ít , cách giao tiếp với khác. Đây là một cơ hội rèn luyện , nếu em bỏ lỡ thì sẽ còn ."
Cơ hội là do Giang Mỹ Thư cố gắng tranh thủ từ chỗ chị cả cho em út. Nếu từ bỏ, cô chắc chắn rằng những cơ hội tương tự, chị cả tuyệt đối sẽ chọn dắt theo Giang Nam Phương nữa.
Giang Nam Phương thoáng chút đấu tranh. Lương Nhuệ vỗ bộp một nhát vai : "Còn do dự gì nữa hả? Nam Phương, mà là ông thì đồng ý ngay. Cơ hội kiếm tiền dâng tận miệng mà nắm lấy, thế nào? Ông tính lên cấp ba, lên đại học vẫn cứ ngửa tay xin tiền nhà ?" "Ông nghĩ xem bố ông còn mấy năm nữa?"
Câu khiến mặt Giang Nam Phương trắng bệch . Cậu luôn là gánh nặng của gia đình, cả kết hôn, hai chị cũng xuất giá, giờ chi tiêu lớn nhất trong nhà đều đổ dồn . Cậu là thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn, lúc nào cũng thấy đói, nhưng phiếu lương thực mỗi tháng chỉ bấy nhiêu, đây nhịn đói đến cồn cào cả ruột gan.
Sau cả ở riêng, các chị lấy chồng, lương thực trong nhà mới dư dả đôi chút nhưng vẫn đủ. May mà khi hai chị lấy chồng, cuộc sống đều khấm khá lên, nhất là chị hai Giang Mỹ Thư, tháng nào cũng gửi thêm lương thực, phiếu và tiền về. Thú thực, cũng nhờ mà Nam Phương mới bắt đầu ăn no, còn cảnh đang trong lớp mà hoa mắt chóng mặt vì đói nữa.
Nghĩ thông suốt , Giang Nam Phương còn do dự: "Em cũng ." Cậu trả lời dứt khoát: "Em cũng kiếm tiền."
Cậu ngẩng đầu Giang Mỹ Thư, dù gì nhưng cô hiểu ý : Như chị hai thể bớt trợ cấp cho nhà . Nam Phương luôn lo chị hai cứ bù đắp cho nhà đẻ mãi thì cuộc sống ở nhà chồng sẽ . Giờ cơ hội kiếm tiền, nắm lấy thì đúng là quá tệ bạc.
Thấy đồng ý, Giang Mỹ Thư khẽ thở phào. Cô thực quan tâm chuyện trợ cấp, với tài sản của cô hiện giờ, mỗi cho nhà ba năm mươi đồng chẳng thấm tháp gì, tiền lãi ngân hàng mỗi năm cô tiêu còn chẳng hết, đúng chuẩn một phú bà thực thụ.
"Đã đồng ý thì sắp xếp thôi."
Giang Mỹ Thư và Giang Mỹ Lan trao đổi ánh mắt, Giang Mỹ Lan mới lên tiếng: "Vốn ban đầu mỗi là năm mươi đồng."
Lương Nhuệ buột miệng: "Ít thế á? Thế thì ăn nhỏ quá." Trước đây phi vụ bốn chữ cơ mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-394.html.]
Giang Mỹ Lan : "Giá nhập một xu rưỡi, bán một hào. Năm mươi đồng đủ cho nhập hai bao tải hàng . Mà bán hết hai bao đó, nghĩa là lợi nhuận ít nhất tăng gấp năm . Tức là thu về ít nhất năm trăm đồng."
Nghe đến đây, Lương Nhuệ nuốt nước bọt cái ực, dám chê đây là ăn nhỏ nữa. Làm ăn nhỏ nhưng ăn tiền to!
Thấy im re, Giang Mỹ Lan tâm phục khẩu phục: "Lát nữa chúng đạp xe , đến xưởng pháo nhập hàng mới đến các điểm bán. Chia hai một nhóm, một canh chừng, một buôn bán. Phải nhanh nhẹn , thấy tình hình là vác hàng lên xe chạy ngay."
Đây rõ ràng là kinh nghiệm xương m.á.u của Giang Mỹ Lan. Đám Lương Nhuệ gật đầu lia lịa, ghi nhớ mấy địa điểm cô .
"Những chỗ đông trẻ con ạ?" Lương Phong thận trọng hỏi thêm. Loại pháo chỉ trẻ con mới dám mua, chứ phụ mấy ai nỡ bỏ tiền .
Giang Mỹ Lan gật đầu: "Cứ đến đầu ngõ và khu Vương Phủ Tỉnh, chỗ nào đông trẻ con, nhất là con trai thì nhào tới. Đến đó chẳng cần gì nhiều, cứ mang pháo đốt mặt chúng nó cho tiếng nổ. Con trai tự nhiên là mê mấy thứ , cứ ném một cái đùng xuống đất là kiểu gì cũng một đám bu quanh ngay."
Nghe , chỉ Lương Phong mà cả Lương Nhuệ cũng sáng mắt lên, tròng mắt xoay chuyển liên tục, huých khuỷu tay Giang Mỹ Thư: "Chị em dì đúng là ăn thật đấy." Mấy chiêu nghĩ cũng , nhưng qua lời Giang Mỹ Lan thì thứ trơn tru như đúng .
Giang Mỹ Thư đầy tự hào: "Chị là kinh doanh bẩm sinh mà." Thậm chí hơn phân nửa tiền cô kiếm cũng là nhờ ý tưởng của chị gái. Nếu chị, cô nghi là trở thành một con "cá mặn" chỉ ăn chờ c.h.ế.t.
Lương Nhuệ thấy bộ dạng cô thì lầm bầm: " khen chị gái dì, dì tự hào cái gì chứ?" Giang Mỹ Thư lườm : " thích đấy, ?"
Giang Mỹ Lan cách họ trêu chọc mà thầm cảm thán: May là tính tình em gái , chứ nếu là cô, cô vốn ưa thắng và nóng tính, Lương Nhuệ mà giọng đó là cô lật mặt ngay từ đầu . Thế nên tính cách con đúng là kỳ diệu. Từ khi đổi cuộc hôn nhân, đời hai chị em đều rẽ sang hướng khác hẳn. Như cũng .
"Được , giờ mượn xe đạp." Giang Mỹ Lan mỉm : "Hai một nhóm một xe, thanh ngang phía để hàng, ghế chở . Người bán và canh chừng tách biệt . Người canh chừng tuyệt đối giúp, chỉ tập trung để ý xung quanh thôi. Có biến là đạp xe tới hốt bán ngay, đừng do dự. Hàng đang lỡ tay bán dở, tiền thu về cũng kệ, quan trọng hơn. Còn là còn của. Chỉ cần mấy đeo băng đỏ bắt là còn cơ hội gỡ ."
Đây là kinh nghiệm lăn lộn vỉa hè suốt hai năm qua của Giang Mỹ Lan. Cô bắt là nhờ cảnh giác, chạy nhanh và quan hệ với những bán hàng xung quanh để báo tin cho . Cả đám xong đều suy ngẫm.
"Chia nhóm thế nào, các em tính xong ?"
Mấy , Giang Mỹ Thư bảo: "Em dẫn Nam Phương, Lương Nhuệ dẫn Lương Phong."
Lương Nhuệ phản đối ngay: "Không." " cùng nhóm với dì, để Lương Phong dẫn Nam Phương." (Truyện gốc nhầm tên Nam Phương thành Lương Nhuệ ở đoạn ).
Thấy Giang Mỹ Thư định từ chối, Lương Nhuệ : "Dì đừng coi thường Lương Phong, hai vụ ăn cuối năm ngoái đều là dắt nó đấy, nó thạo việc nhanh lắm."
Giang Mỹ Thư nhíu mày, Lương Nhuệ bồi thêm một câu với giọng điệu nũng nịu: " chỉ cùng nhóm với dì thôi."
Giang Mỹ Thư trả lời, cô sang hỏi Lương Phong: "Nam Phương va chạm kinh doanh bao giờ, em cùng nó ?" Cô sợ hai đứa mọt sách dắt rắc rối.
Lương Phong do dự: "Em , nhưng thể thử ạ."
"Đừng thử nữa." Giang Mỹ Thư chốt hạ: "Thế , địa điểm đầu tiên dì sẽ dắt Nam Phương." Lương Nhuệ định cãi, cô ngắt lời ngay: "Hết đợt một Nam Phương và Lương Phong kinh nghiệm thì chúng đổi , dì với Lương Nhuệ một nhóm, Nam Phương với Lương Phong một nhóm, thế ?"
Lần Lương Nhuệ phản đối nữa. Lương Phong và Nam Phương cũng gật đầu đồng ý.
Giang Mỹ Lan nhướn mày: "Vậy mượn xe , một tiếng tập hợp cửa xưởng pháo phía Nam thành phố."
Giang Mỹ Lan và Thẩm Chiến Liệt giờ tiền nên mua hẳn hai chiếc xe đạp cho tiện. Cô cho Giang Mỹ Thư mượn một chiếc, chiếc còn cô dùng với chồng. Còn Lương Nhuệ và Lương Phong thì dắt cái xe "phượng hoàng" cũ nát từ thời tám hoánh của bố Giang , lên là kêu cọc cạch cọc cạch.