[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 388

Cập nhật lúc: 2025-12-22 13:12:21
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Mỹ Thư bất ngờ hỏi một câu như .

Câu hỏi khiến Chu Tiểu Cúc cách nào trả lời nổi. Liệu bà đến ? Dĩ nhiên là . Nếu lòng, bà đến từ mười sáu năm . Bà đến, nghĩa là sớm quẳng đứa con trai đầu. Người chồng xuống, bà vội vã cải giá, sinh thêm tận ba đứa con với chồng .

Chẳng qua dạo đời sống khó khăn quá, bà mới nảy ý định tìm đến cậy nhờ đứa con trai cả. Bất kể là bao nhiêu, chỉ cần đối phương đưa một ít, hoặc giả thể khiến đứa con cả nhận , thì cuộc sống của bà và mấy đứa nhỏ sẽ bớt phần chật vật.

Chu Tiểu Cúc im lặng, coi như ngầm thừa nhận.

Điều khiến Lương Nhuệ cảm thấy lạnh lòng. Dù ngay từ đầu chẳng ôm mộng tưởng gì về , nhưng khi sự thật bày mắt, vẫn thấy xót xa. Thực sự đau lòng. Bởi vì sống , nên mới tìm đến để "hút máu", để nuôi dưỡng những đứa em cùng khác cha .

Nghĩ đến đây, huyết quản Lương Nhuệ như chảy ngược. Anh lao tới như một con hổ dữ đang cơn thịnh nộ, đẩy Chu Tiểu Cúc ngoài.

"Bà đừng hòng!" "Bà đừng hòng!" "Đến cả cũng chỉ là một kẻ đáng thương vẫy đuôi trông chờ cha nuôi sống, mà bà còn nuôi bà, nuôi cả mấy đứa con bà sinh ?" "Dựa cái gì?" "Dựa cái gì chứ?"

Chu Tiểu Cúc đẩy đến loạng choạng, bà cố thanh minh: "Đó cũng là em ruột thịt cùng một sinh với con mà."

"Không !" Lương Nhuệ lạnh, " em nào cả, Chu Tiểu Cúc, cũng chẳng chị em gì hết. theo cha , cha yêu thương, chiều chuộng . Cha và kế vì mà thà sinh con, chỉ sợ cảm thấy hụt hẫng, sợ các em sẽ tranh giành tình thương của họ dành cho ."

"Chu Tiểu Cúc." Đến nước , Lương Nhuệ chẳng buồn gọi một tiếng nữa, "Bà dựa cái gì? Bà lấy tư cách gì mà bắt lo cho lũ khốn lạ hoắc đó?"

Giây phút , Lương Nhuệ nhận thức rõ ràng hơn bao giờ hết: Mẹ ruột của từng yêu , dù chỉ là một phút một giây.

Chu Tiểu Cúc ngờ Lương Nhuệ phản ứng dữ dội đến , bà sững sờ hồi lâu: "Đứa nhỏ thật sự chiều hư . Thiên hạ chuyện cho cha sinh em? Đó là cốt nhục, là em m.á.u mủ của con đấy."

nhắc thì thôi, càng nhắc Lương Nhuệ càng phẫn nộ: " cần! cần! Cút! Bà cút !"

Hắn gầm thét với Chu Tiểu Cúc, mắt thấy cảm xúc của Lương Nhuệ sắp thể khống chế nổi, Giang Mỹ Thư cau mày. Cô giữ chặt Lương Nhuệ, nháy mắt hiệu cho Lương Thu Nhuận: "Mang ."

Nếu để Chu Tiểu Cúc ở đây, e là Lương Nhuệ sẽ kích động đến phát điên mất.

Lương Thu Nhuận "ừ" một tiếng, bảo đồng chí Vương và chú Lâm đây đưa Chu Tiểu Cúc rời .

Chu Tiểu Cúc chịu . Lương Thu Nhuận trầm giọng lạnh lùng: "Chị đến đây với danh nghĩa phần t.ử lang thang. Thủ đô đang truy quét gắt gao thành phần , nếu chị tù, những đứa con sinh của chị mất , thì khuyên chị nên sớm về ."

"Đồng chí Chu Tiểu Cúc, nể mặt Đại Đầu, dùng vũ lực với chị. Chị nhận tiền trợ cấp liệt sĩ của Đại Đầu để lấy đàn ông khác, dùng tiền đó để nuôi con của kẻ khác. Kể từ khoảnh khắc đó, chị và Lương Nhuệ còn quan hệ gì nữa ."

Lương Nhuệ từng tiêu một xu tiền trợ cấp liệt sĩ của cha ruột, tất cả tiền đó đều tay Chu Tiểu Cúc.

Chu Tiểu Cúc ngẩn : "Lương Thu Nhuận..." Bà gào lên như phát dại, "Anh thể tuyệt đường sống của như thế , chồng c.h.ế.t là vì cứu mà!"

Lương Thu Nhuận phát điên, giống hệt như năm đó. Chu Tiểu Cúc mất chồng chẳng bao lâu vội vã tìm hạnh phúc mới. Thật , Lương Thu Nhuận luôn rõ chuyện .

Anh bình tĩnh đáp: "Chu Tiểu Cúc, chị tự hỏi lòng xem, tuyệt đường sống của chị bao giờ ? Đại Đầu hy sinh, chị bỏ mặc Lương Nhuệ để cải giá, từng chị với thằng bé nửa lời. Lần duy nhất nó thấy chị là khi nó ròng rã suốt một tháng trời, mủi lòng dắt nó chị từ đằng xa. lúc đó, bên cạnh chị thêm hai đứa trẻ khác . Điều đó nghĩa là khi cải giá, ba năm chị đẻ hai đứa."

"Lúc đó, xương cốt Đại Đầu còn lạnh." Tốc độ của Lương Thu Nhuận nhanh dần, " nghĩ chị mất chồng, phận đàn bà con gái thể tự bám trụ , cải giá là chuyện thường tình. , thậm chí là tất cả trong đơn vị đều ngăn cản chị. Sau khi chị lấy chồng, cầm tiền trợ cấp của Đại Đầu nuôi con khác, cũng từng lên đơn vị tố cáo chị, để mặc chị cầm tiền đó mà sống cuộc đời hiện tại. Bởi vì thấy nợ chị, Đại Đầu nợ chị. Nếu , chị sống cảnh . , điều ngờ tới chính là lòng vốn đáy."

Giọng Lương Thu Nhuận đầy vẻ thất vọng: "Chu Tiểu Cúc, Lương Nhuệ quên chị , cuộc sống của nó quỹ đạo, tại chị vì chút tiền bạc mà đến phá vỡ cuộc đời nó? Chị luôn miệng gặp con, gặp , bảo chị chị ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-388.html.]

Chu Tiểu Cúc hàng loạt câu hỏi dồn chân tường, bà đờ . Đứng chôn chân tại chỗ, thấy giả nghèo giả khổ đ.á.n.h tình cảm xong, bà bắt đầu giở quẻ ăn vạ: " ! Con trai sống , tại ?"

Lương Thu Nhuận cho bà cơ hội, đáng tiếc bà trân trọng. Anh sang với chú Lâm: "Chú Lâm, phiền chú báo với Ủy ban đường phố, bảo họ liên lạc với trang trại chăn nuôi ở Cáp Nhĩ Tân, yêu cầu chồng hiện tại của bà đến đây lãnh về."

Vừa dứt lời, chú Lâm ngay.

Chu Tiểu Cúc gào thét đến khản cả giọng: "Lương Thu Nhuận, con , ! Anh thật tuyệt tình, chồng c.h.ế.t vì cứu , đối xử với thế ? Anh sợ suối vàng hiện về tìm ?"

Ánh mắt Lương Thu Nhuận lặng ngắt: "Đại Đầu tìm , cũng sợ. nuôi nấng cốt nhục của trưởng thành, Lương Nhuệ nuôi dạy . Chỉ riêng điểm , mặt mũi để . Còn chị? Chị dám ?"

Chu Tiểu Cúc dám ? Đương nhiên là .

Lương Thu Nhuận thèm nữa, với chú Lâm: "Để của Ủy ban đến tạm giữ bà , ngoài , mời cả Giám đốc Chu của trang trại chăn nuôi qua đây. Cả chồng bà nữa."

Chu Tiểu Cúc , nếu Giám đốc Chu mà đến thì cả bà và chồng đều xong đời. Chồng bà cậy thế là của trang trại, dùng củ cải khắc một cái con dấu giả để giấy thông hành . Một khi chuyện bại lộ, bà thì , nhưng chồng bà sẽ mất việc, mà bà còn tận ba đứa con nuôi.

Nghĩ đến đây, Chu Tiểu Cúc hoảng loạn thực sự, bà túm lấy cánh tay Lương Thu Nhuận: "Lương Thu Nhuận, , ngay đây. tự , sẽ bao giờ đến nữa. Anh đừng gọi Giám đốc trang trại đến, xin ."

thấp giọng cầu khẩn. Lương Thu Nhuận nhắm nghiền mắt . Người phụ nữ mà từng gọi là chị dâu , giờ đây rốt cuộc biến thành một kẻ khác. Anh sắt đá lệnh: "Chú Lâm tìm . Đồng chí Vương, trông chừng bà ."

Sau loạt mệnh lệnh đanh thép, Chu Tiểu Cúc còn cơ hội phản kháng, áp giải . Bà mang theo mưu đồ mà đến, tìm kiếm lợi lộc mà đến, cũng ý thăm con, nhưng lợi lộc nặng hơn tình thâm.

Đến lúc , bà mới thật sự sợ. Chu Tiểu Cúc nước mắt nước mũi đầm đìa: "Lương Thu Nhuận, nên tìm Lương Nhuệ, tha cho . sẽ bao giờ tìm nó nữa, yên tâm , thật đấy, cầu xin ."

Lương Thu Nhuận lời bà , chỉ im lặng đáp, lẳng lặng chờ đợi. Thấy cầu xin xong, Chu Tiểu Cúc bắt đầu sang c.h.ử.i bới thậm tệ. Gương mặt thanh tú giờ đây trở nên vặn vẹo hung tợn: "Lương Thu Nhuận, ! Anh đối xử với gia đình liệt sĩ thế , sẽ báo ứng! Anh sẽ quả báo thôi!"

Lương Thu Nhuận , gương mặt lạnh lùng: " đáng báo ứng thật, ngay từ đầu nên giấu giếm, để chị cầm tiền trợ cấp của Đại Đầu nuôi con đàn ông khác. Chu Tiểu Cúc, báo ứng của thì nhiều vô kể, nhưng báo ứng của chị sẽ đến đấy."

Xưa nay Lương Thu Nhuận vốn tính ôn hòa, đây là đầu tiên nổi trận lôi đình như thế: "Tiền trợ cấp của Đại Đầu ngay từ đầu nên rơi tay chị, đó là của Lương Nhuệ!"

Chu Tiểu Cúc sững , giọng rít lên chói tai: "Anh thế là ý gì?"

Lương Thu Nhuận nhấn mạnh từng chữ: "Ý mặt chữ đấy. Tiền Đại Đầu hy sinh đổi lấy, tiêu cốt nhục duy nhất của ."

Chu Tiểu Cúc bỗng chốc nhảy dựng lên: "Lương Thu Nhuận, thế!"

" đấy." Giọng Lương Thu Nhuận lạnh như băng, giống như thanh kiếm sắc tuốt khỏi bao, "Chu Tiểu Cúc, ngay từ đầu nên mủi lòng."

Chu Tiểu Cúc thật sự run sợ. Trang trại đang tinh giản biên chế, chồng bà thể trong danh sách đó. Họ còn ba đứa con nuôi, nếu cũng chẳng dại gì mà tìm đến Lương Nhuệ. giờ đây, những chẳng xơ múi gì, mà còn nguy cơ nôn hết tất cả lợi ích cũ . Với Chu Tiểu Cúc, điều chẳng khác nào trời sập.

"Đó là tiền của ! Là tiền trợ cấp đơn vị cho khi chồng c.h.ế.t! Đó là tiền của ! Lương Thu Nhuận, thể như !"

Lương Thu Nhuận chẳng buồn đôi co, chỉ lạnh lùng quan sát cho đến khi thấy chú Lâm . Lương Thu Nhuận rảo bước tới, hỏi chú Lâm ngay mặt Chu Tiểu Cúc: "Chú Lâm, liên lạc với phía Cáp Nhĩ Tân ?"

Chú Lâm gật đầu: "Liên lạc . Ủy ban đường phố coi trọng thành phần lang thang, họ bảo sẽ qua bắt ngay. Còn phía trang trại chăn nuôi Cáp Nhĩ Tân, Giám đốc Chu ông sẽ đích dẫn Trần Thạch - kẻ giả con dấu và giấy tờ đến đây. Về phần Chu Tiểu Cúc, ông bảo chúng cứ giữ , đừng để bà chạy mất."

Vừa xong, Chu Tiểu Cúc đổ sụp xuống đất. Xong , thế là bà xong đời thật .

Loading...