[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 385
Cập nhật lúc: 2025-12-22 13:08:51
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ điều, khi cánh cửa lớn sơn son mở , cô lập tức thấy bên ngoài là một phụ nữ tầm hơn bốn mươi tuổi, đầu quấn khăn, ngũ quan thanh tú. Tuy nhiên, bà vẻ chịu nhiều sương gió, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Giang Mỹ Thư đang quan sát đối phương.
Chu Tiểu Cúc cũng đang Giang Mỹ Thư, mặt bà thoáng hiện vẻ kinh nghi bất định, nhưng khi thấy gương mặt quá đỗi quen thuộc của Giang Mỹ Thư, bà sực nhớ điều gì đó.
Trước đây khi ở Cáp Nhĩ Tân, bà từng gặp cô một . Dù chỉ là lướt qua từ xa, nhưng bà vẫn ghi nhớ sâu sắc gương mặt . Bởi lẽ Giang Mỹ Thư quá , dù đang mặc bộ quần áo bông dày cộm cũng che giấu vóc dáng mảnh mai, gương mặt trắng trẻo, lông mày như vẽ, chiếc khăn quàng cổ cũng giấu nổi vẻ linh động thoát tục.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Chu Tiểu Cúc lập tức lộ rõ vẻ thù địch: "Cô là...?"
Câu hỏi thật nực , mà sự thù địch trong giọng điệu càng chẳng thèm che đậy.
Giang Mỹ Thư đút hai tay ống tay áo, khẽ nhướn mí mắt: "Bà lặn lội đến tận đây tìm Lương Thu Nhuận mà là ai ?"
"Thế bà đến đây tìm gì?"
Cô chút khách khí mà đáp trả ngay lập tức. Nếu chỉ một , cô lẽ sẽ sắc sảo đến thế, nhưng lưng cô còn Lương Nhuệ. Cô chống lưng cho Lương Nhuệ. Tiếng " nhỏ", tiếng "trưởng bối" của để gọi cho vui.
Chu Tiểu Cúc ngờ phụ nữ trông vẻ hiền lành, hòa nhã như Giang Mỹ Thư khi mở miệng gắt đến . Nhuệ khí ban đầu của bà lập tức xì : " tìm Lương Thu Nhuận, ."
Giang Mỹ Thư chắn cửa như một vị môn thần: "Bà rõ là ai thì thể cho bà ."
Chu Tiểu Cúc chút tức giận: "Khách đến nhà là khách, ngờ vợ của Lương Thu Nhuận khắt khe đến thế đấy."
"Có quên mất năm đó hứa với những gì ?"
Lời thật dễ khiến liên tưởng xa xôi.
Đến cả Lương Nhuệ phía cũng nổi nữa: "Hứa cái gì mà hứa? Bà bớt bốc phét , bố bao giờ hứa hẹn gì với phụ nữ khác nhé."
Nói xong, sang giải thích ngay với Giang Mỹ Thư: "Mẹ nhỏ, dì đừng bà bậy. Bố cháu đời chỉ hứa với một dì thôi, tuyệt đối phụ nữ nào khác ."
Cái lý do "đào mỏ" của ngày càng cao tay, nhưng cũng thật buồn nôn quá mất.
Nghe Lương Nhuệ cứ một câu "bố cháu", hai câu " nhỏ", Chu Tiểu Cúc run b.ắ.n cả . Bà chằm chằm Lương Nhuệ với vẻ thể tin nổi, mãi, mãi, đôi mắt bỗng nhòa lệ. Đó là một nỗi nhớ thương vô hạn.
Thấy bà như , Lương Nhuệ nổi hết cả da gà: "Thôi đừng, bà cái gì? bắt nạt bà ? Thật sự là năm nay chiêu trò xin xỏ cao cấp đến mức ?"
Hắn cách bà xa thế cơ mà, bà lóc cái gì chứ? Hắn đụng chạm gì tới bà .
Chu Tiểu Cúc đến mức gần như nên lời, bà run rẩy chỉ tay về phía Lương Nhuệ: "Con... con là... con là Tiểu Nhuệ ?"
Tiếng "Tiểu Nhuệ" Lương Nhuệ giật nẩy như khỉ, nhảy lùi mấy bước: "Bà đừng gọi bừa nhé! Tiểu Nhuệ cái gì mà Tiểu Nhuệ, bà tưởng bà là ai chứ? Muốn xin xỏ thì cứ đại , đừng mà nhận vơ quan hệ."
Thái độ kháng cự và ghét bỏ của khiến Chu Tiểu Cúc đau lòng khôn xiết. Nước mắt bà rơi lã chã, bà bước tới hai bước định nắm lấy tay Lương Nhuệ. Đáng tiếc, Lương Nhuệ né tránh, khiến Chu Tiểu Cúc vồ hụt hư , trái tim bà cũng theo đó mà rơi xuống vực thẳm.
"Tiểu Nhuệ, đây, là của con đây mà!" Chu Tiểu Cúc gào lên trong tiếng .
Lương Nhuệ lập tức nhíu mày, phản bác: "Bà bớt ăn vạ , mất sớm ."
" , ở đây cơ mà." Hắn kéo Giang Mỹ Thư chắn mặt , "Thấy , đây mới là ! chẳng quen bà là ai cả, cái nỗi gì? Bà đào mỏ thì cũng tìm cái cớ nào hơn một chút chứ?"
Nghe bà tự xưng là , Lương Nhuệ càng dây dưa. Tự nhiên ở lòi một phụ nữ lạ hoắc bảo là , ai mà chấp nhận cho nổi.
Chu Tiểu Cúc con trai ruột kháng cự như , lòng bà như d.a.o cắt: "Mẹ thật sự là của con, ruột của con đây, Chu Tiểu Cúc."
Lời dứt, gian cửa lớn bỗng chốc lặng ngắt như tờ.
Vẻ mặt chán ghét của Lương Nhuệ bỗng khựng , như nhấn nút tạm dừng, ngây đối phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-385.html.]
Giang Mỹ Thư cũng nhận điều gì đó : "Cháu bà ?"
Linh hồn của Lương Nhuệ như câu hỏi của Giang Mỹ Thư kéo trở , quan sát kỹ gương mặt của Chu Tiểu Cúc, cố gắng tìm kiếm một nét quen nào đó từ quá khứ.
. Từ đầu đến cuối, thấy bất kỳ nét quen thuộc nào gương mặt bà cả.
Lương Nhuệ cúi đầu, trầm giọng : "Không quen." nắm đ.ấ.m siết chặt bán tâm trạng của lúc .
Giang Mỹ Thư nheo mắt, Chu Tiểu Cúc với ánh mắt dò xét và phức tạp: "Chúng thể xác định phận của bà, cứ nhà , gọi Lương Thu Nhuận về."
Nghe câu , Chu Tiểu Cúc mới thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, bà mang lòng thù địch với Giang Mỹ Thư. Chẳng nào đời tình nguyện đứa con mang nặng đẻ đau gọi phụ nữ khác là cả. Chu Tiểu Cúc cũng ngoại lệ.
Bà ngập ngừng bước theo Giang Mỹ Thư và Lương Nhuệ, bước qua bậu cửa cao ngất. Đây cũng là đầu tiên bà đến Thủ đô, bước chân một ngôi nhà tứ hợp viện. Bà đầu tiên rằng, hóa cửa nhà thể cao đến thế, như gạt bỏ những phận sự bên ngoài .
Chẳng hạn như bà . Chỉ riêng việc bước qua bậu cửa đó thôi cần nhiều dũng khí .
Càng bên trong, ngôi nhà càng rộng lớn. Tứ hợp viện kiểu "lưỡng tiến" chia sân và sân . Gian chính để tiếp khách của nhà họ ở sân . Giang Mỹ Thư dẫn Chu Tiểu Cúc phòng khách. Dưới ánh mắt khó hiểu của Lương và chú Lâm, cô lắc đầu: "Con ngoài gọi điện thoại bảo Thu Nhuận về ngay."
Mẹ Lương nhíu mày, đầu Chu Tiểu Cúc một cái mới theo chân Giang Mỹ Thư cửa, hạ thấp giọng hỏi: "Bà là ai?"
Vào ngày ba mươi Tết dẫn một đàn bà lạ mặt về nhà, đối với Lương mà , đây chẳng điềm lành gì. Bởi vì nhiều năm bà từng nếm trải cảm giác — chồng ăn chơi trác táng của bà để bao "nợ phong lưu" bên ngoài. Bà chỉ đám đàn bà lẳng lơ tìm đến tận cửa ngày ba mươi Tết, mà cả mùng một, ngày rằm bà đều gặp qua. Ban đầu còn đ.á.n.h ghen náo loạn, thấu thì cũng thấy bình thường, chẳng buồn quan tâm nữa.
Số nhiều lên, con cũng mệt mỏi.
Trong khoảnh khắc ban nãy, Lương thực sự nghi ngờ phận của phụ nữ . nghĩ , tư thái và diện mạo thật sự kiểu mà đứa con trai "mắt cao hơn đỉnh đầu" của bà thể trúng.
mà — đàn ông thì ai chẳng thích nếm của lạ. Biết thằng con Lương Thu Nhuận của bà ăn hoa thơm trong nhà chán , ngoài tìm " trẻ" thì ?
Nghĩ đến đây, Lương thấy buồn nôn vô cùng. Nếu thật sự là , bà thà nhận đứa con nữa cho đỡ mất mặt. là "giống cha"!
Thấy sắc mặt Lương ngày càng kỳ quái, Giang Mỹ Thư lập tức cắt ngang dòng suy nghĩ của bà: "Mẹ, đừng nghĩ vẩn vơ nữa. Người đó bà là ruột của Lương Nhuệ, bà đến tìm nó đấy."
Mẹ Lương xong liền thở phào một cái, nhưng thở còn kịp thoát lập tức nghẹn ở cổ họng: "Con bảo bà là ai?"
"Mẹ ruột của Lương Nhuệ?" Cơn giận của Lương lập tức bùng lên: "Bà tìm đến cửa lúc là ý gì? Thấy Lương Nhuệ nhà họ Lương chúng nuôi nấng trưởng thành nên định thế nào? Muốn đòi con về chắc?"
"Con bảo bà , bà đừng mà mơ!"
Thấy giọng bà bắt đầu cao vút lên, Giang Mỹ Thư vội vàng trấn an: "Mẹ, còn cụ thể tình hình thế nào. Để con gọi Thu Nhuận về nhận mặt , xem đúng là ruột Lương Nhuệ mới tính bước tiếp theo."
Mẹ Lương cũng là nặng nhẹ, bà "ừ" một tiếng: "Con cứ tìm nó , để tiền sảnh hội kiến bà xem bà là loại yêu ma quỷ quái phương nào!"
Có chồng "trấn giữ trận địa", Giang Mỹ Thư yên tâm phía gọi điện thoại.
Mẹ Lương bước chân cửa ngược trở trong nhà. Chu Tiểu Cúc đang Lương Nhuệ với đôi mắt đẫm lệ, còn Lương Nhuệ thì ở vị trí xa bà nhất, cúi đầu lời nào. Hắn thậm chí còn chạm mắt với Chu Tiểu Cúc.
Mẹ Lương thấy cảnh thì trong lòng rõ mười mươi. Với tư cách là chủ nhà, bà xuống vị trí trang trọng nhất phía . Đoạn, bà nheo mắt đ.á.n.h giá Chu Tiểu Cúc. Tuy bà là ngại giao tiếp, thích tiếp xúc với lạ, nhưng mặt lạ, mà là kẻ ngoại lai cướp Lương Nhuệ , là kẻ phá hoại tình cảm của con trai và con dâu bà.
Nghĩ đến đây, Lương nén sự khó chịu trong lòng, khi dò xét Chu Tiểu Cúc một hồi mới trầm giọng hỏi: "Bà bà là ai?"
Chu Tiểu Cúc liếc gương mặt Lương. Tóc bà điểm bạc nhưng khí chất ung dung phú quý, ngũ quan còn vài phần quen thuộc. Nếu kỹ, thể thấy Lương Thu Nhuận nét giống , cứ như đúc từ một khuôn .
Chu Tiểu Cúc lập tức đoán phận của Lương, bà lau nước mắt, gượng : "Bác chắc là của Lương Thu Nhuận đúng ạ?"
Mẹ Lương trả lời mà lạnh nhạt : "Là hỏi bà ."
Dáng vẻ của bà mang theo vài phần uy áp, khiến Chu Tiểu Cúc giật , trông như một con thỏ đang hoảng loạn. Tất nhiên, Chu Tiểu Cúc cũng cái vốn liếng của , dù tuổi nhưng bà vẫn giữ nét thanh nhã và phong tình của một phụ nữ trưởng thành.
Nhìn thấy một Chu Tiểu Cúc như , lòng Lương càng chùng xuống. Bà đối phó với đám "tiểu tam, tiểu tứ" của chồng cả đời , bà quá hiểu loại phụ nữ như thế sức công phá đối với đàn ông lớn đến mức nào. Dù tuổi nhưng vẫn toát thở nữ tính nồng đậm, thanh nhã dịu dàng, hiểu thấu lòng . Dù chỉ mặc bộ quần áo thô sơ cũng thể che giấu hết .