[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 382
Cập nhật lúc: 2025-12-22 13:00:04
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9Kbg131uwE
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi đều ghi nhớ lời dặn đó lòng.
Lương Thu Nhuận ngờ, một phút ngẫu hứng tối qua của trở thành một vụ "kỳ án" lời giải trong nhà. Tất nhiên, cũng chẳng dại gì mà chủ động khai , dù thì cũng cần giữ thể diện. Một đàn ông ngoài ba mươi như , chỉ vì quá nhớ vợ mà đêm hôm trèo tường nhà để cô một cái, chuyện e là chẳng ai tin nổi.
Ngày 29 tháng Chạp, hàng Tết nhà họ Lương cơ bản chuẩn xong xuôi. Trong khi đó, Lương Thu Nhuận vẫn đang tăng ca tại cơ quan. Làm việc liên tục gần 48 tiếng đồng hồ, đến cả sắt như cũng bắt đầu thấy đuối.
Thư ký Trần mà sốt ruột: "Lãnh đạo, nghỉ ngơi một chút hãy tiếp." Từ lúc công tác về đến giờ, gần như lúc nào dừng tay.
Lương Thu Nhuận nhấp một ngụm đặc. Vị chát giúp đầu óc đang đau nhức vì thiếu ngủ dần tỉnh táo . Anh đống hồ sơ cao như núi bàn: "Không nghỉ , còn hai ngày cuối cùng thôi."
Ngày 29, đến 30. Qua đêm giao thừa là sang năm mới, những văn kiện đều cần xử lý xong Tết, nếu để dây dưa sang năm , nhiều bộ phận sẽ đình trệ. Thư ký Trần tính , và cũng những văn kiện qua bộ lọc của thì chỉ đích Lương Thu Nhuận mới giải quyết . Lúc , chẳng ai giúp cả.
Nghĩ , thư ký Trần lẳng lặng lui ngoài, định bụng tìm cách chăm lo cho bữa ăn của lãnh đạo. Anh xuống căng tin, nhưng cơm nước cũng chỉ bấy nhiêu món. Xưởng trưởng chế độ bồi dưỡng riêng, mỗi ngày hai quả trứng và một phần canh đặc biệt. Thư ký Trần lấy trứng, thấy canh sườn hầm khá ngon nên múc một bát nhỏ. những thứ ngày nào chẳng ăn, vẫn thấy hài lòng. Cuối năm hanh khô, rau xanh trở thành món hàng hiếm.
Vừa định xách cặp lồng khỏi căng tin, bác đầu bếp Trương gọi giật : "Thư ký Trần, món hiếm lắm, xem nên gửi cho Xưởng trưởng Lương ?"
Thư ký Trần dừng bước: "Món gì thế?"
Bác Trương bưng một chiếc bát nhỏ chạy : "Dâu tây. Là dâu tây đấy!" Giọng bác đầy vẻ phấn khích: "Sáng nay bà con nông dân mang đồ đến phát hiện một gốc dâu gần suối nước nóng nhà, kết ba quả. Nghĩ là của hiếm nên mang đến căng tin hỏi chúng lấy , thấy lạ nên giữ ngay."
Thư ký Trần , thấy ba quả dâu đỏ mọng đáy bát sứ trắng, trông cực kỳ bắt mắt. Anh mừng rỡ: "Bác Trương lắm, sẽ báo cáo với Xưởng trưởng, cuối năm sẽ bình xét tiên tiến cho bác!"
Những phục vụ như họ chỉ mong Lương Thu Nhuận bớt vất vả phần nào. Bác Trương cũng vui lây: "Giúp ích là . Xưởng trưởng thức trắng đêm tăng ca suốt, ở gần thì khuyên bảo một câu, sức khỏe là quan trọng nhất, đừng cậy trẻ mà chủ quan."
Thư ký Trần thở dài: "Khuyên nổi, công việc chất chồng, lãnh đạo thì ai ?"
Anh bưng bát dâu tây thẳng về văn phòng. Lương Thu Nhuận việc từ 6 giờ sáng đến tận 12 giờ trưa nghỉ. Nghe tiếng động, ngẩng lên thấy cặp lồng cơm liền bảo: "Để sang bên cạnh , xong sẽ ăn."
Thư ký Trần mỉm : "Lãnh đạo, xem tìm món quà gì ?" Anh đưa bát sứ trắng như dâng báu vật.
Lương Thu Nhuận ba quả dâu đỏ rực, ngẩn : "Dâu tây ?"
"Vâng, bác Trương bảo nông dân mang đến tặng. Bác là của hiếm nên để dành riêng cho đấy."
Giữa mùa đông khô hanh, công việc căng thẳng, ăn một quả dâu chua chua ngọt ngọt, thanh mát thế thì tinh thần sẽ sảng khoái hơn nhiều. Lương Thu Nhuận nuốt khan một cái, nhưng câu đầu tiên là: "Thư ký Trần, phiền đón đồng chí Giang qua đây giúp ."
Thư ký Trần sững , hiểu ngay ý sếp nhưng vẫn ngập ngừng: "Lãnh đạo, dạo vất vả quá..." Ý là món cấp bồi dưỡng cho chính .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-382.html.]
Lương Thu Nhuận : "Đàn ông con trai ham mấy thứ hoa quả , cứ đón cô qua , cô thích mấy món chua ngọt thế lắm." Anh gọi cô qua là vì dâu tây mang về nhà thì đủ chia, chi bằng để cô ăn một ở đây.
Chương 154
Giang Mỹ Thư thư ký Trần đón đến cơ quan mà lòng đầy thắc mắc. Dù cô hỏi thế nào, Trần cũng chỉ im lặng mỉm . Cô đành tự chạy thẳng phòng việc: "Anh Lương, Trần tìm em?"
Lương Thu Nhuận ngẩng đầu, đẩy đống tài liệu sang một bên đưa bát dâu qua. Ánh mắt mệt mỏi nhưng giọng vô cùng dịu dàng: "Được ba quả dâu tây, gọi em qua nếm thử cho vị."
Ba quả dâu vẫn còn nguyên vẹn trong bát sứ trắng. Giang Mỹ Thư màu đỏ mọng mà sống mũi bỗng thấy cay cay: "Anh Lương..."
(Nếu em lừa dối như , còn đối xử với em thế ?)
Thấy vẻ mặt xúc động và ánh mắt chứa chan tình cảm phức tạp của vợ, Lương Thu Nhuận rời bàn việc, bước gần cô: "Sao thế?" Một bận rộn như , lúc dành cho cô sự kiên nhẫn tuyệt đối.
Giang Mỹ Thư c.ắ.n môi, lời định đến cửa miệng nhưng thoáng thấy thư ký Trần vẫn còn ở đó, cô đành cúi đầu: "Không gì ạ. Chỉ là em cảm động quá thôi." Cô gượng để che giấu cảm xúc thật, dám ngẩng đầu lên vì sợ sẽ kìm mà khai hết sự thật.
một Lương thế , cô nỡ , dám đây?
Thấy tâm trạng cô vẻ chùng xuống, Lương Thu Nhuận nhón một quả dâu đưa lên môi cô: "Nếm thử xem nào?"
Vị dâu tây thanh mát, chua ngọt bùng nổ trong khoang miệng, xua tan phần nào những cảm xúc rối bời. Giang Mỹ Thư lúc bỗng một con đà điểu trốn tránh thực tại, cô chỉ yên lặng ăn dâu. Vì lơ đễnh, khi ăn cô vô tình ngậm đầu ngón tay của .
Cảm giác ấm nóng, ẩm ướt và mềm mại nơi đầu ngón tay khiến cả Lương Thu Nhuận cứng đờ . Mọi tế bào trong cơ thể như phóng đại cảm giác lên gấp bội. Giang Mỹ Thư cũng giật , vội vàng c.ắ.n miếng dâu buông tay , mặt đỏ bừng: "Em xin ." Cô chỉ định c.ắ.n dâu thôi, nhưng quả dâu nhỏ quá nên vô tình chạm tay .
Lương Thu Nhuận ngoài miệng "Không ", nhưng tay nhón tiếp quả thứ hai đưa gần. Có lẽ, còn ý đồ khác. Giang Mỹ Thư rút kinh nghiệm, cô cúi đầu, ngón tay thanh mảnh như ngọc của khéo léo ngậm lấy quả dâu mà hề chạm tay .
Điều Lương Thu Nhuận thoáng thất vọng, nhưng vốn là kiềm chế, để lộ mặt. Anh đưa nốt quả thứ ba — quả cuối cùng.
Giang Mỹ Thư còn nuốt hết miếng trong miệng, cô đón lấy quả dâu nhưng ăn mà nhét miệng Lương Thu Nhuận. Đôi mắt cô sáng lấp lánh : "Anh cũng nếm thử ."
Giữa mùa đông Thủ đô, dâu tây thực sự là món quà xa xỉ. Có thể tranh cướp ít thịt ở hợp tác xã, chứ dâu tây trái mùa thì cứ tiền là mua .
Lương Thu Nhuận quả dâu đỏ mọng những ngón tay búp măng trắng nõn của cô. Không hiểu , nhớ đến cảm giác lúc nãy khi cô ngậm lấy ngón tay . Ánh mắt tối sầm , cúi đầu c.ắ.n quả dâu, dường như chút cố ý vô tình lướt môi qua đầu ngón tay cô.
Giang Mỹ Thư khẽ rụt tay , dò xét. gương mặt Lương Thu Nhuận vẫn bình thản như mặt hồ, chẳng thấy chút biểu cảm gì khác lạ. Cô đành nghĩ đó chỉ là một sự tình cờ, giống như lúc nãy cô vô tình chạm .
Cô ngờ, một Lương Thu Nhuận nho nhã, cao khiết những tâm tư "ngầm" như thế.
Ăn dâu xong, Giang Mỹ Thư ngập ngừng hỏi: "Anh còn tăng ca tiếp ?" Lương Thu Nhuận gật đầu. "Vậy em ở đây với nhé. Đằng nào về nhà em cũng chẳng việc gì , em cứ cạnh thôi, cho em mượn tờ báo cuốn sách gì đó để g.i.ế.c thời gian là ."