[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 377
Cập nhật lúc: 2025-12-22 04:10:31
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng gọi "" mới dứt khoát .
Giang Mỹ Thư : "Còn nữa, đừng vội mừng quá sớm."
Cô lục trong một chiếc túi khác: "Đây là sổ tay cho con và Lương Phong, bìa cứng màu đỏ, chúc hai đứa sang năm thi đỗ trường cấp ba ." Đó là kiểu sổ chỉ ở Cáp Nhĩ Tân mới , cực kỳ thời thượng, dù đặt ở Thủ đô cũng hề mốt.
Lương Nhuệ một cái là thích ngay, nó kìm gật đầu: "Đẹp quá."
Lương Phong cũng , ôm khư khư cuốn sổ buông tay: "Trước đây cháu hỏi ở cửa hàng bách hóa, loại sổ tận ba đồng bạc, thím ơi, thím mua hết bao nhiêu tiền thế?"
Hồi đó thấy đắt quá nên nỡ mua, ngờ một vòng, cuốn sổ về tay . Điều khiến Lương Phong một cảm giác kỳ diệu.
Giang Mỹ Thư mỉm , ánh mắt nhu hòa: "Tặng cho cháu mà, quan tâm bao nhiêu tiền gì, cái để dùng là . Thím mua ba cuốn, cháu, Lương Nhuệ và Nam Phương mỗi một cái." (Lương Thu Nhuận cũng mua quà, nhưng là phần riêng biệt khác).
Lương Phong hớn hở một tiếng.
"Được , quà của hai đứa chia xong , chỗ còn là của lớn, chơi ." Cô xua tay, nhưng Lương Nhuệ và Lương Phong nhất quyết , chúng thích cảm giác bất ngờ khi mở quà, dù của thì xem cho mở mang tầm mắt cũng .
Thấy chúng , Giang Mỹ Thư cũng đuổi, cô mở một chiếc túi khác, bên trong là quà cho bà nội Lương. Cô lấy hai lọ mỹ phẩm dưỡng da: "Mẹ, đây là của . Nghe là hàng nhập khẩu từ Liên Xô, ẩm và mịn, hợp để chúng bôi mùa đông, còn chống nẻ nữa."
Bà nội Lương cầm lọ mỹ phẩm, chút cảm động: "Con thật là lòng, xa thế còn mua thứ ."
Giang Mỹ Thư : "Đã xa thì chắc chắn thể tay về . Còn một phần là cho chị dâu hai nữa."
"Cho chị cái gì thế?" Thẩm Minh Anh ở nhà bên thấy tiếng vợ chồng Mỹ Thư về nên chạy sang chung vui. Giang Mỹ Thư tiện tay đưa phần mỹ phẩm qua: "Quà mang từ Cáp Nhĩ Tân về cho chị đây."
Thẩm Minh Anh bất ngờ: "Em thật là, đường xá xa xôi còn mang đồ về gì."
Giang Mỹ Thư ngắt lời: "Chị thích ?"
Thẩm Minh Anh bao bì sang trọng, vô thức gật đầu: "Thích chứ."
"Thế là đủ , uổng công em mua." Giang Mỹ Thư dứt khoát đáp.
Cô phân loại những thứ còn cất . Thấy một xâu xúc xích đỏ, cô hỏi Thẩm Minh Anh: "Chị dâu hai, xâu chị mang về nhà tối nay sang đây ăn cơm luôn?"
Thẩm Minh Anh xâu xúc xích: "Tối nay chị ở đây ăn. Chị mà mang về nhà, cuối cùng chị dâu cả tranh ăn, phiền phức lắm." Chẳng thà mang về còn hơn.
Giang Mỹ Thư: "Vậy tối nay chị cứ sang nhé, gọi cả hai với hai đứa nhỏ sang luôn, tối nay cả nhà cùng ăn một bữa." Thẩm Minh Anh dĩ nhiên là đồng ý ngay.
Tranh thủ lúc xem tivi, Giang Mỹ Thư thu dọn riêng đồ mang về nhà ngoại: một chiếc khăn quàng cho chị gái, một chiếc mũ len cho cháu gái và mỹ phẩm cho ruột. Hôm nay bận quá , đành để mai mới sang.
Ngoài , còn một tờ sổ tiết kiệm — thứ quý giá nhất của gia đình cô — cô trực tiếp cất riêng đáy rương khóa kỹ . Còn chi tiêu trong nhà cứ dùng mấy chục đồng lẻ thôi, Giang Mỹ Thư định động một xu tiền gửi ngân hàng chẵn.
Lúc cô bận rộn xong thì đồng chí Vương cũng đến nấu cơm. Giang Mỹ Thư còn đặc biệt bảo Lương Thu Nhuận đón chú Lâm qua. Tối đến, cả nhà quây quần bên . Sau bữa cơm, Lương Thu Nhuận định đưa chú Lâm về, nhưng Giang Mỹ Thư ý định khác.
"Để chú Lâm ở nhà ."
"Sắp Tết , bên chỗ chú Lâm lủi thủi một , chi bằng dọn qua đây ở chung cho nhộn nhịp. Vả —" Cô hạ thấp giọng, "Mẹ đang ở đây, nếu chú Lâm thể qua bạn, chẳng ?"
Lương Thu Nhuận nhíu mày: "Ý em là...?"
Giang Mỹ Thư gật đầu: "Em ý đó, còn các cụ ý đó thì tùy họ thôi. Anh Lương, em thấy cả đời gả cho bố , cuộc hôn nhân thật sự nát bét, là khổ cực cũng chẳng sai. Nếu thể nên duyên với chú Lâm, em thấy . Người chẳng bảo 'con chăm bằng bà hiền' đó , về già cần một bầu bạn. Huống hồ chú Lâm tính tình ôn hòa, chăm sóc khác, quan trọng nhất là chú Lâm ý với mà."
Giang Mỹ Thư thở dài: "Dù cũng ly hôn , cho họ một cơ hội . Nếu thành thì thôi, còn nếu thành thì là chuyện ." Phải là cô tạo cơ hội, còn kết quả thế nào xem duyên các cụ.
Có lẽ đàn ông và phụ nữ nghĩ khác , đây là điều Lương Thu Nhuận từng cân nhắc tới. Anh trầm ngâm: "Để suy nghĩ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-377.html.]
"Chú Lâm sắp về , còn nghĩ cái gì nữa?" Giang Mỹ Thư lườm một cái, "Kể cả tính đến chuyện thì cũng nên mời chú Lâm đến nhà ăn Tết chứ."
Chẳng đợi Lương Thu Nhuận đồng ý, Giang Mỹ Thư tự quyết định luôn, cô chạy gọi chú Lâm: "Chú Lâm, tối nay chú cứ ở nhà cháu nghỉ ngơi . Mai ban ngày hẵng tiệm may, sắp Tết , coi như tự cho nghỉ phép vài ngày."
Chú Lâm liền do dự, ông vô thức sang bà nội Lương. Thấy bà phản đối, nhưng cũng lên tiếng đồng ý. Ông nghĩ ngợi lắc đầu: "Thôi, sát Tết , tiệm may còn bao nhiêu quần áo xong, chú về tiệm tăng ca ." Ông chỉ cần thỉnh thoảng đến nhà họ Lương một là mãn nguyện lắm .
"Quần áo của cháu còn mà, còn của cháu, Lương và Lương Nhuệ nữa chú Lâm ơi." Giang Mỹ Thư dịu dàng, còn pha chút nũng nịu, "Hay là hai ngày chú cứ ở nhà cháu, quần áo cho nhà ?"
Thấu tình đạt lý, chú Lâm quả nhiên d.a.o động.
"Cứ quyết định thế !" Giang Mỹ Thư chốt hạ luôn, "Cháu bảo đồng chí Vương dọn căn phòng đây chú ở. Ngày mai nếu chú rảnh, chúng cùng chơi bài lá." Cô chẳng cho chú Lâm cơ hội từ chối, cứ thế tự sắp xếp xong xuôi.
Chú Lâm cứ sắc mặt bà nội Lương mãi, thấy bà phản đối cũng bài xích, ông mới thuận thế đồng ý: "Vậy chú phiền gia đình quá."
"Người một nhà cả, chú đừng lời khách sáo." Giang Mỹ Thư xua tay, câu cô cố ý cho bà nội Lương , khiến bà vỗ nhẹ tay cô một cái: "Chỉ con là khôn khéo."
Giang Mỹ Thư mỉm : "Con rửa mặt đây, mai con về nhà đẻ việc." Nói xong, cô phủi m.ô.n.g thẳng, khiến Lương Thu Nhuận và dở dở . Người bày việc là cô, mà chuồn lẹ nhất cũng là cô.
Sáng hôm .
Giang Mỹ Thư chuẩn đồ đạc từ sớm. Lương Thu Nhuận cô về nhà ngoại nên bảo: "Anh cũng lên cơ quan, để bảo thư ký Trần tiện đường chở em qua."
Giang Mỹ Thư một tiếng: "Vậy xách giúp em bình bia lên xe với." Họ mua bia vò lớn, về nhà chia các vò nhỏ, bình là mang về biếu nhà ngoại. Lương Thu Nhuận ừ một tiếng, khệ nệ bê thùng đồ xe.
Lúc họ thì thư ký Trần chờ sẵn. Vì là thêm buổi sáng, cộng thêm việc Lương Thu Nhuận đưa vợ về nhà ngoại nên lịch trình cũng đổi, mãi hơn tám giờ mới khỏi cửa. Điều khác hẳn với hình tượng "cuồng công việc" thường ngày của .
Đến ngõ Thủ Đăng, Lương Thu Nhuận xách đồ đưa Giang Mỹ Thư tận nhà, khiến Vương Lệ Mai giật thon thót.
"Con bé , về từ Cáp Nhĩ Tân lúc nào thế? Sao báo một tiếng?"
Giang Mỹ Thư láu lỉnh: "Thì con đang báo đây thê?"
Vương Lệ Mai phát cho cô một cái, định bụng nhà cửa bừa bộn sợ con rể chê, nhưng Giang Mỹ Thư để tâm xua tay: "Thôi , Lương chỉ đưa con về thôi, còn tăng ca." Chẳng đợi kịp mở lời, cô vẫy tay đuổi Lương Thu Nhuận: "Anh nhanh , ở đây cần lo ."
Lương Thu Nhuận ừ một tiếng, chào tạm biệt vợ rời . Mãi đến khi xa , Vương Lệ Mai mới hồn: "Cái con bé thật là, con rể đến nhà mà mời uống chén nước đuổi ?"
Giang Mỹ Thư thản nhiên: "Anh vội mà . Bố con , cả Nam Phương nữa?"
Sự chú ý của Vương Lệ Mai lập tức dời : "Bố con hết ca đêm, lát nữa mới về. Nam Phương vệ sinh ."
Vừa dứt lời, Giang Nam Phương mặc chiếc áo bông cũ sờn , tay cầm cuốn sách, , chẳng thèm đường chân. Giang Mỹ Thư chạy vỗ vai em một cái dọa cho nó một trận: "Còn nữa , lọt hố bây giờ!"
Giang Nam Phương bấy giờ mới ngẩng đầu, ánh mắt còn kịp định thần, nhưng khi thấy Giang Mỹ Thư, mắt lập tức sáng lên: "Chị! Chị về bao giờ thế?"
Giang Mỹ Thư: "Chiều qua." Cô đưa tay ướm thử lên đầu em, "Lại cao lên , áo bông ngắn hết ."
Vương Lệ Mai lập tức : "Nối thêm đoạn ống tay là mặc , con đừng kiếm phiếu vải cho nó nữa. Đến lúc Xưởng trưởng Lương bảo con suốt ngày vác đồ về nhà ngoại."
Giang Mỹ Thư phản xạ đáp ngay: "Anh chẳng gì ." Nghĩ một lát, cô bổ sung thêm: "Dù quần áo mới cũng gì ."
"Bảo con ngây thơ quả sai. Có mấy đàn ông cam tâm tình nguyện để vợ suốt ngày tuồn đồ về nhà đẻ chứ?" Vương Lệ Mai bắt đầu bài ca giáo huấn.
Giang Mỹ Thư , bịt tai : "Mẹ xem quà con mang về . Mỹ phẩm cho nhé, đây là xúc xích đỏ, xào lên cho cả nhà nếm thử, còn đây là bia, bố và Nam Phương đều thể uống thử một chút."
Cô do dự một lát, rút từ túi áo 50 đồng bạc đưa cho : "Tiền tiêu Tết ạ." So với tiền cô kiếm thì chẳng đáng là bao, nhưng cô hiểu rõ nhà , đưa một khoản tầm mới là hợp lý nhất.