[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 373

Cập nhật lúc: 2025-12-22 04:08:08
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cậu còn ở phòng bảo vệ ?”

“Còn chứ.” Đồng chí Hứa Lương Thu Nhuận hỏi thì hề thất vọng, ai bảo Tần Phong và Lương Thu Nhuận là em cùng từ một đơn vị bước cơ chứ. Năm đó khi còn ở nhà máy, hai họ cực kỳ thiết.

“Đội trưởng Tần sang bên Công đoàn , đợi chút, gọi về ngay đây!” Đồng chí Hứa gần như là chạy đôn chạy đáo tìm , bóng lưng , Lương Thu Nhuận khẽ nhếch môi .

“Anh và họ đều thiết quá nhỉ?” Giang Mỹ Thư bên cạnh tò mò hỏi một câu.

Lương Thu Nhuận gật đầu: “ , hồi mới tới đây, nhà máy thép còn nhỏ lắm, lúc đó hầu như ai cũng quen mặt hết. Sau nhà máy dần lớn mạnh, những gương mặt lạ mới nhiều lên.” Cộng thêm việc rời hai ba năm, giờ nhà máy thép đổi cũng rõ lắm.

Đang chuyện thì Tần Phong tới. Anh gần như chạy bộ , nhưng cố ý kìm tốc độ, bởi nếu bước quá nhanh, sẽ thấy rõ khuyết điểm của : chân thọt. , Tần Phong là một thọt mấy rõ ràng, nhưng đây là chuyện mà đều tế nhị bao giờ nhắc đến.

Tần Phong bước nhanh tới bên Lương Thu Nhuận, đ.ấ.m một cú vai : “Thu Nhuận, cứ tưởng sẽ bao giờ đây nữa.”

Cú đ.ấ.m khá nặng, cũng may bộ chân của Lương Thu Nhuận vững, nếu chắc đẩy lùi mấy bước. Lương Thu Nhuận : “Sao thể chứ?” Niềm vui gặp cũ khó mà diễn tả bằng lời, cũng đáp trả bằng một cú đ.ấ.m lớp áo bông dày của Tần Phong: “Dù đây cũng là quê hương thứ hai của .”

Nơi đây chính là nơi từ vị trí thấp bé đến đỉnh cao sự nghiệp. Nếu bản lý lịch rực rỡ tại nhà máy thép , thể điều chuyển về Nhà máy thịt Thủ đô.

Lời khiến nụ mặt Tần Phong rộng thêm vài phần: “Lần về là việc gì ?”

“Giới thiệu cho ông một việc, ?” Lương Thu Nhuận cảnh gia đình Tần Phong gian nan. Nhà già hơn 70 tuổi quanh năm đau ốm uống thuốc, bản chân cẳng thuận tiện, hễ trời mưa là đau nhức dữ dội. Dù việc ở phòng bảo vệ nhà máy thép, nhưng đồng lương đó chỉ đủ ăn, chữa bệnh để cuộc sống khấm khá hơn thì cực kỳ khó khăn.

Tần Phong nhướng mày, gương mặt cương nghị đầy vẻ thắc mắc: “Việc gì?”

Lương Thu Nhuận giấu giếm: “ một bạn cần hộ tống từ Cáp Nhĩ Tân về Thiểm Tây, thù lao thấp, ông ?”

Tần Phong lập tức đồng ý ngay: “Đi! Để xin nghỉ với đơn vị và giấy chứng nhận đường.” Với cấp bậc của , liên tỉnh dù quy định khắt khe nhưng vẫn cách giải quyết. Anh đồng ý một chút đắn đo, khiến Lương Thu Nhuận mỉm — đó chính là sự tin tưởng tuyệt đối giữa những đồng đội.

“Còn đây là...?” Tần Phong Giang Mỹ Thư đang cạnh Lương Thu Nhuận, tò mò hỏi.

Thực đồng chí Hứa lúc nãy cũng hỏi, nhưng vì cách chức vụ quá lớn nên sự kính sợ tự nhiên với Lương Thu Nhuận. Giờ Tần Phong hỏi , lập tức dỏng tai lên trộm.

Lương Thu Nhuận giấu giếm, đường hoàng giới thiệu: “Đây là vợ , Giang Mỹ Lan.”

Giang Mỹ Thư thấy cái tên "Mỹ Lan" thì nhíu mày một chút, nhưng nhanh chóng giãn : “Chào , cứ gọi là đồng chí Giang là .” Cô mỉm , vẻ mặt rạng rỡ, cử chỉ phóng khoáng.

Điều khiến Tần Phong ngạc nhiên: “Chào cô, là Tần Phong.” Anh chìa tay bắt, rõ ràng là hiểu Lương Thu Nhuận — Lương Thu Nhuận tính chiếm hữu cao với những gì thuộc về . “Thu Nhuận , kết hôn từ bao giờ thế, chẳng thấy động tĩnh gì cả.”

“Cuối năm ngoái kết hôn ở Thủ đô, dịp về Cáp Nhĩ Tân nên thông báo cho ông.” Dĩ nhiên, cũng để đồng đội nghèo tốn thêm tiền mừng cưới.

“Cậu thật nể mặt em, kết hôn mà một tiếng.” Tần Phong nghĩ theo hướng khác.

Lương Thu Nhuận gạt : “Chuyện đó tính , đồng chí Hà mà ông giúp hộ tống đang vội, ông thu xếp càng nhanh càng .”

Nghe , sự chú ý của Tần Phong lập tức chuyển hướng. Anh xem đồng hồ: “Chờ xin nghỉ một lát.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-373.html.]

Lương Thu Nhuận gật đầu chờ bên ngoài cùng Giang Mỹ Thư. Tần Phong do dự mời: “Hay hai trong một lát?”

Giang Mỹ Thư Lương Thu Nhuận, cô nhận ý định trong. Quả nhiên, giây : “Thôi, bọn đợi ngoài .” Cựu xưởng trưởng gặp xưởng trưởng đương nhiệm, dù cũng mấy thoải mái. Hiểu ý , Tần Phong ép, chạy thủ tục nhanh chóng, chỉ mười phút .

Trong lúc ở cổng, Lương Thu Nhuận các cấp cũ vây quanh hỏi han, đến mức Giang Mỹ Thư chỗ , cô đành xa một chút để họ thoải mái hàn huyên. Sự xuất hiện của Tần Phong giống như giải cứu Lương Thu Nhuận . Sau khi chào tạm biệt , lái xe chở Tần Phong đến nhà khách.

Ngay khi họ khỏi, một phụ nữ ngoài 40 tuổi hớt hải chạy tới, bước chân lảo đảo: “Lương Thu Nhuận tới đây ? Có tới ?” Cô gặp ai cũng hỏi. Nhìn cô như , đồng chí Hứa thấy đành lòng nên giải thích: “Xưởng trưởng Lương tới, nhưng .”

Người phụ nữ như vớ cọc cứu mạng: “Thế thấy... một thiếu niên cùng ? Thằng bé năm nay chắc 17 tuổi .” Cô thậm chí dám nhắc đến tên thiếu niên đó.

Đồng chí Hứa lắc đầu: “ thấy thiếu niên nào cả, chỉ thấy dẫn theo một phụ nữ, đó là vợ mới cưới.”

Vừa câu đó, gương mặt phụ nữ trung niên bỗng trở nên dữ tợn: “Nó kết hôn ? Nó dám kết hôn ?” Tiếng hét chói tai khiến nhức óc. Đồng chí Hứa ngoáy tai: “Chị hỏi lạ thật, Xưởng trưởng Lương ngoài ba mươi , đàn ông bình thường thì kết hôn là chuyện hiển nhiên chứ .”

Người phụ nữ lẩm bẩm: “Không bình thường. Nó hứa , đời sẽ kết hôn... Sao nó thể kết hôn ?” Tiếc là, chẳng ai trả lời câu hỏi đó của cô .

Phía bên , Lương Thu Nhuận lái xe đến nhà khách, chuyện phụ nữ đang phát điên. Tới nơi, dẫn Tần Phong xuống xe. Giang Mỹ Thư do dự nhỏ giọng: “Em nhé?” Một phòng đàn ông chắc chắn là "mùi" lắm. Lúc nãy đưa tiền là bất khả kháng, giờ thì cô chút nào.

Lương Thu Nhuận gật đầu: “Em cứ trong xe chờ, ngay.”

Giang Mỹ Thư yên lặng tuyết rơi bên ngoài, bỗng cảm thấy một sự bình yên đến lạ. Đây là sự tự tin do tiền bạc mang , và một phần lớn là nhờ Lương Thu Nhuận. Có ở đây, cô chẳng lo nghĩ gì, cứ thế mà lười biếng tận hưởng.

Lương Thu Nhuận nhanh, chỉ năm phút. Bên ngoài quá lạnh, sống mũi cao thẳng của đỏ ửng lên. Vừa chui xe, xoa xoa tay thì thầm với cô: “Xong xuôi cả .”

Giang Mỹ Thư định xoa tay sưởi ấm cho nhưng từ chối: “Tay lạnh lắm, để tự .” Nói đoạn, nổ máy cho xe lăn bánh.

Giang Mỹ Thư tò mò: “Họ bàn bạc thế nào ạ?”

Lương Thu Nhuận: “Chuyến đồng chí Hà trả cho Tần Phong 100 tệ.”

Giang Mỹ Thư hít một lạnh: “Không ngờ 'con gà sắt' như Hà cũng chịu nhả lông đấy.”

Lương Thu Nhuận bẻ lái, định đưa xe về trả cho Giám đốc Chu, từ tốn : “Đó là vì mấy tờ sổ tiết kiệm quá giá trị. Bỏ 100 tệ để thuê một vệ sĩ bảo vệ khối tài sản một triệu tệ, tính là một phi vụ quá hời.”

Giang Mỹ Thư gật gù: “Anh đừng về xưởng vội, ghé qua ngân hàng cho em một lát.” Cô giải thích thêm vì , dù lúc nãy từ đó .

Lương Thu Nhuận hỏi, lái xe thẳng đến ngân hàng và chờ ngoài cửa để Giang Mỹ Thư một . Cô đưa sổ tiết kiệm cho nhân viên: “Đồng chí, phiền chị gộp hai khoản cùng một sổ giúp .” Trước đó cô gửi riêng, giờ gộp cho gọn. Chỉ vài phút , nhân viên trả cuốn sổ mới với thái độ niềm nở vì dư quá lớn: “Đồng chí, ngân hàng chúng đang gói gửi định kỳ lãi suất 3.5%, chị gửi ?”

Giang Mỹ Thư lắc đầu: “Cảm ơn chị, cần.”

lặng trong ngân hàng một hồi lâu, cúi đầu đếm kỹ năm chữ sổ: 100.000. Số dư tài khoản của cô bây giờ là 10 vạn tệ. Không 10 vạn của thời hiện đại, mà là 10 vạn của những năm 70!

Nghĩ đến đây, tim Giang Mỹ Thư đập loạn nhịp. Cô thành phú bà thật ! Cô hít sâu một bước cửa. Lương Thu Nhuận thấy động tĩnh liền đầu , ánh mắt ấm áp: “Xong chứ?”

Giang Mỹ Thư gật đầu, ánh mặt trời, đôi mắt cô cong thành hình trăng khuyết, nụ rạng rỡ: “Anh Lương, để em nuôi nhé!”

Loading...