[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 369
Cập nhật lúc: 2025-12-22 04:06:08
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỗ em liệu xem xét lấy thêm nữa ?”
Giang Mỹ Thư suy nghĩ một lát: “Còn về giá cả thì ạ? Đối phương lặn lội đường xá xa xôi tới đây, nếu giá cũng bằng trạm than địa phương thì họ chạy xuyên tỉnh thế chẳng còn lợi thế gì nữa.”
Giám đốc Chu cũng đau đầu về giá, ông thận trọng : “ tính theo giá thị trường, trạm than Cáp Nhĩ Tân là 15 đồng 5 hào một tấn. Như thế , tăng cho cô thêm 1 hào, là 15 đồng 6 hào một tấn, cô thấy thế nào?”
Giang Mỹ Thư: “...” Thật lòng, cô thấy vị giám đốc nào "keo kiệt" như thế .
Thấy cô im lặng, Giám đốc Chu vội vàng: “Thôi , tăng thêm 1 hào nữa! Đồng chí Giang, 15 đồng 7 hào là giới hạn cuối cùng của . Cao hơn nữa thì chỉ nhà máy dùng nổi, mà công nhân trong xưởng cũng chẳng mua nổi . Lương tháng của cũng chỉ chừng đó thôi. Đắt quá là họ thà chịu rét chứ chịu bỏ tiền mua .”
Giang Mỹ Thư đủ thì dừng, cô gật đầu: “Vậy thì 15 đồng 6 hào một tấn ạ.” Cô lấy mức 15 đồng 7, điều khiến Giám đốc Chu cảm kích thôi. Rõ ràng đòi tăng giá là cô, nhưng đến cuối cùng mang ơn là ông.
“Thật sự cảm ơn đồng chí Giang nhiều lắm.”
Giang Mỹ Thư lắc đầu: “Bây giờ cảm ơn vẫn sớm. Chúng cứ định giá , em mới thương lượng tiếp . 15 đồng 6 hào một tấn, lấy 5 tấn cơ sở, còn đàm phán thêm bao nhiêu thì em dám chắc, chỉ thể hứa là sẽ cố gắng hết sức.”
“Được!” Giám đốc Chu đồng ý dứt khoát.
Giang Mỹ Thư tranh thủ từng phút từng giây, cô cũng để mắt một chút, dùng điện thoại ở văn phòng Giám đốc Chu mà chọn chỗ gọi điện để liên lạc với Hà Thu Sinh.
Hà Thu Sinh đang bận xếp hàng lên xe, thấy gọi điện thoại, chạy thục mạng tới: “Đồng chí Giang ?” Ngoài đồng chí Giang chắc chẳng ai gọi cho tầm .
“Là đây.” Giang Mỹ Thư thẳng vấn đề: “Có thể tăng thêm hàng ?”
Hà Thu Sinh khó xử: “Chúng cũng hứa giao cho chỗ khác ít . Giờ công nhân tăng ca đào đêm cũng chẳng thêm bao nhiêu .” “Tối đa là thêm bao nhiêu?” Giang Mỹ Thư cũng nhận giờ dáng một thương nhân thực thụ, đàm phán sắc sảo, quả quyết, chút dây dưa.
Hà Thu Sinh tính toán một chút: “Tối đa thêm 2 tấn nữa thôi.” “Vậy là tổng cộng 7 tấn.” Giang Mỹ Thư nhẩm tính một con dứt khoát: “Cứ theo hàng đó mà giao, lúc đó sẽ ga đón .”
Hà Thu Sinh dĩ nhiên đồng ý ngay, nhưng khi gác máy hỏi thêm một câu: “Còn tiền hàng thì ?” “Vẫn theo cách cũ, lúc đó sẽ hóa đơn thu tiền cho .”
Chỉ là Giang Mỹ Thư đau đầu cái hóa đơn sẽ thế nào. Bởi giá nhập là 14 đồng 5 hào, mà cô bán cho Giám đốc Chu tận 15 đồng 6 hào, chênh lệch so với giá thị trường quá nhiều (so với giá thực tế cô nhập). Giám đốc Chu chị dâu hai Thẩm Minh Anh để thể giúp cô hai tờ hóa đơn khác .
Sau khi gác máy, Giang Mỹ Thư chút ưu tư. Cô đem chuyện với Lương Thu Nhuận, cũng thoáng ngạc nhiên: “Em giá nhập là bao nhiêu?” Giang Mỹ Thư lí nhí: “14 đồng 5 hào.”
Lương Thu Nhuận cô đăm đăm ba giây: “Giỏi lắm, Giang Giang, em thật sự giỏi lắm đấy.” Giang Mỹ Thư cứ ngỡ sẽ mắng cô lòng hiểm độc ăn chặn tiền chênh lệch, ngờ giây tiếp theo : “Phi vụ ăn em khá.”
Cô rón rén gần : “Anh mắng em ?” Cô cứ tưởng sẽ mắng là gian thương. Lương Thu Nhuận đưa tay xoa tóc cô: “Sao mắng? Trong lúc thị trường khan hiếm, em cung cấp ngần hàng cho Giám đốc Chu với giá chỉ cao hơn giá thị trường 1 hào, về lý về tình đều thể dùng từ gian thương để về em . Theo thấy, em là thương nhân thật thà thì đúng hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-369.html.]
Ban đầu còn lo vợ thật thà quá, chỉ lấy cao hơn giá thị trường 1 hào, ngờ giá nhập của cô thấp đến thế. Nghe , Giang Mỹ Thư nhăn mũi: “Em mà thật thà á?” Cô ngoài cửa xem ai lén mới thì thầm: “Em lãi hơn 1 đồng mỗi tấn đấy nhé.” Với chuyến hàng , cô sẽ kiếm bộn tiền.
“Được , là , ngoài . Em bán cho ông theo giá thị trường cũng là bản lĩnh của em. Chuyện hóa đơn cứ để lo.”
Không Lương Thu Nhuận thương lượng thế nào với Giám đốc Chu, cuối cùng mỗi bên nhường một bước. Giang Mỹ Thư bán theo giá thị trường (15 đồng 5 hào) cho Giám đốc Chu, nhưng phía ông Chu chịu trách nhiệm lo hậu cần và cung cấp thêm một tờ hóa đơn trắng chỉ dành riêng cho cô. Chấp nhận bớt lãi 5 xu mỗi tấn để đổi lấy sự an tuyệt đối, đây là mức Giang Mỹ Thư chấp nhận .
Phía bên , Hà Thu Sinh dẫn đội xe từ Thiểm Tây xuất phát. Ngày 10 tháng 12, đến Cáp Nhĩ Tân đúng hẹn. Giang Mỹ Thư kéo Lương Thu Nhuận cùng đón xe. Hai bên gặp tại ga.
7 tấn than chở 4 chiếc xe tải lớn, chiếc nào cũng chất cao như núi, bên ngoài bọc bạt chống thấm kỹ càng. Khi họ đến nơi là 7 giờ tối, trời tối đen như mực. Giang Mỹ Thư nép lòng Lương Thu Nhuận để che chắn gió lạnh cho .
Vòng tay của ấm áp đến lạ, khiến cả những cơn gió tuyết rít gào bên ngoài cũng trở nên dịu dàng hơn. Giang Mỹ Thư xa: “Anh Lương, bảo đồng chí Hà đến đúng giờ ?” Lương Thu Nhuận xem đồng hồ: “Hẹn là 7 giờ rưỡi, nhưng trời đang đổ tuyết, đoán chắc sẽ trễ một chút.”
Quả đúng như dự đoán, vì chở hàng quá nặng, mặt đường tuyết trơn trượt, để đảm bảo an , đội xe chủ động giảm tốc độ. Giang Mỹ Thư bịt tai : “Không mấy giờ họ mới tới? Lạnh thật đấy. nghĩ đến tiền sắp kiếm là em hết thấy lạnh ngay. Anh chuyến em lãi bao nhiêu ?”
Thực Lương Thu Nhuận rõ, nhưng đôi mắt long lanh của cô, giả vờ như : “Bao nhiêu?” “7 vạn đồng (70.000 tệ)!” Giang Mỹ Thư thốt lên, “Nếu vụ xong xuôi, em sẽ 7 vạn trong tay.”
Lương Thu Nhuận khựng một chút, dù là cũng thấy chấn động. “Giỏi lắm. Giang Giang của giỏi thật đấy.” Giang Mỹ Thư ngượng ngùng: “Đâu công em, còn nhờ , Giám đốc Chu tạo cơ hội, và cả đồng chí Hà nữa chứ.”
Vừa dứt lời, từ đằng xa thấy một đoàn xe đang tiến . Mắt Giang Mỹ Thư sáng rực, cô reo lên: “Đoàn xe tới !” Không, là "những xấp nhân dân tệ đang di động" tới !
Chương 148
Tiếng reo dứt, Lương Thu Nhuận theo hướng cô chỉ. Quả nhiên màn đêm của đại lộ Cáp Nhĩ Tân, một chuỗi xe tải đang chậm rãi tiến . Anh theo bản năng nắm lấy tay Giang Mỹ Thư, chắn cô ở phía .
Một lát , đoàn xe giảm tốc độ. Hà Thu Sinh thò đầu từ ghế phụ, thấy vợ chồng Lương Thu Nhuận đang đợi, mừng rỡ: “Đồng chí Giang, đồng chí Lương, giờ chúng thế nào đây?” Hàng đến, nhưng của thì đói lả hai ngày hai đêm chạy xe, đói, lạnh buồn ngủ.
Lương Thu Nhuận đáp: “Đi theo chúng , đưa hàng kho sẽ tiếp nhận bốc dỡ.” Hà Thu Sinh thì yên tâm hẳn, thò nửa cửa sổ vẫy tay với đoàn xe phía : “Theo sát !”
Lương Thu Nhuận và Giang Mỹ Thư dẫn đường phía , đội xe bám sát theo . Khi đến trang trại lợn, Lương Thu Nhuận báo với trưởng phòng bảo vệ. Cánh cổng lớn mở toang, đoàn xe rầm rộ tiến . Tuyết rơi tấm bạt, tan thấm than thành những dòng nước đen ngòm nhỏ giọt xuống mặt đường.
Trưởng phòng bảo vệ thấy dòng nước đen là ngay thứ gì: “Có than ! Có than !” Tin tức khiến cả phòng bảo vệ sôi sục, chỉ để một trông cổng, còn đều chạy theo đoàn xe.
Chuyện trang trại sắp hết than ai cũng . Ngay cả cơm nước ở nhà ăn cũng tệ từng ngày vì thiếu chất đốt. Hiện tại ưu tiên một là sưởi ấm cho lợn vì sắp đến Tết, lợn là nguồn cung quan trọng phép xảy sơ suất. Còn con thì đành khắc phục.
Tiếng hô của trưởng phòng bảo vệ khiến nhiều thấy, họ tò mò ló đầu . Thấy từng chiếc xe tải lớn kho, ai nấy đều giấu nổi vẻ xúc động.
Phía bên , Giám đốc Chu nhận tin cũng khoác vội chiếc áo bông đại, chạy từ văn phòng. Biết hôm nay than về, ông chẳng thèm về nhà mà ngủ luôn tại phòng việc để trực đón hàng. Khi ông đến nơi, Lương Thu Nhuận và Giang Mỹ Thư đang mời đồng chí Hà xuống xe.
Lương Thu Nhuận với ông: “Cử kiểm hàng , kiểm xong thì cho bốc dỡ kho luôn. Ngoài hơn mười em lái xe vẫn ăn gì, nhà ăn giờ còn cơm ?”