[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 366

Cập nhật lúc: 2025-12-22 04:03:43
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Diệp ngờ nhận câu trả lời như , chị cảm thán: "Em Giang , xưởng trưởng Lương lấy em đúng là phúc khí."

Rõ ràng cô thể cùng chị hùa , chê bai khác tham lam, nhưng qua miệng Giang Mỹ Thư, chuyện trở thành do cô lười biếng và lo toan. Nói chuyện với cô gái thật sự dễ chịu, khiến lòng thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Giang Mỹ Thư hiểu tại Tiêu Diệp đổi thái độ nhanh thế, cô chỉ mím môi gì, đợi đến khi hái lượm xong xuôi mới cùng xuống núi.

Đồ của Giang Mỹ Thư nhiều, măng bảy tám cân, nấm đông tầm ba bốn cân, tổng cộng chỉ hơn mười cân một chút. Vậy mà khi xách xuống núi, đôi tay cô mỏi nhừ. Nhìn sang Tiêu Diệp và chị Lỗ, giỏ đồ to oạch mà các chị vẫn rôm rả, cô chỉ thở dài tự nhận đúng là "gà mờ".

May mắn là khi xuống núi, Lương Thu Nhuận cũng xong việc. Anh đang định lên núi tìm cô thì thấy vợ về. Giang Mỹ Thư thấy chạy , nhưng vì xách nặng nên chạy nổi, chỉ gọi khẽ: "Anh Lương!"

Lương Thu Nhuận thấy gương mặt cô đỏ bừng vì mệt, dù khí vẫn lạnh nhưng trán cô lấm tấm mồ hôi, xót xa vô cùng. Anh hai lời, đón lấy túi đồ ngay lập tức: "Sao tự dưng chạy lên núi thế ? Lần thì gọi cùng."

Người đàn ông chỉ xót vợ mà còn luôn đưa giải pháp bảo vệ cô.

Giang Mỹ Thư đáp: "Chẳng đang bận ? Em với các chị là ." Có gánh giúp gánh nặng, cô nhẹ nhõm hẳn, tâm trạng cũng vui vẻ thêm vài phần.

"Anh Lương, vận may của em thế nào ." Cô thọc tay túi, lấy củ nhân sâm núi: "Nhìn , ! Em nhặt đấy, giỏi ?"

Nhìn thấy củ sâm, Lương Thu Nhuận cũng thoáng ngạc nhiên: "Nhặt núi ?"

"Vâng!" Giang Mỹ Thư hớn hở , "Chẳng hái măng ? Nó mọc ngay cạnh gốc măng, em nhổ một cái là luôn."

Nếu đuôi, chắc hẳn lúc đuôi cô vểnh lên tận trời . Lương Thu Nhuận dáng vẻ đắc ý nhỏ bé mà lòng tràn đầy yêu chiều: "Giỏi thật đấy." Anh chẳng tiếc lời khen ngợi vợ.

Đôi mắt Giang Mỹ Thư cong như vầng trăng khuyết: " , em cũng thấy may mắn cực kỳ. Lúc nãy chị Tiêu bảo nhiều năm chẳng ai gặp , thế mà em rừng thấy luôn."

So với măng nấm, rõ ràng củ nhân sâm giá trị hơn hẳn. Giám đốc Chu lúc cũng đón vợ, thấy củ sâm thì kinh ngạc: "Vợ may mắn thật đấy! Dân địa phương bọn lên núi bao nhiêu mà chẳng thấy, cô nơi khác đến mà một phát trúng luôn, đúng là tuyệt vời."

Giám đốc Chu càng củ sâm càng thích: "Đồng chí Giang, xưởng trưởng Lương, hai ý định bán củ sâm ? Hàng thế thị trường hiếm lắm."

Lương Thu Nhuận quyết định vợ mà sang cô. Giang Mỹ Thư lắc đầu theo bản năng: "Em bán , để dành nhà dùng thôi ạ." Sợ Giám đốc Chu nghĩ nhiều, cô giải thích thêm: "Nhà em già, giữ để phòng khi cần kíp."

Nghe đến đó, Giám đốc Chu tiện gì thêm. Chuyện ăn đời chẳng bao giờ lý lẽ ép mua ép bán.

Về đến khu tập thể, Giang Mỹ Thư nhà đôi ủng da lót lông của , lúc mới thấy đôi bàn chân ấm áp trở . Cô mang trả đôi giày ống cho chị Tiêu, khi về thì Lương Thu Nhuận đang dọn dẹp măng và nấm. Anh bóc lớp vỏ già của măng, hỏi: "Tối nay em ăn thế nào?"

Giang Mỹ Thư ít khi ăn măng nên hỏi : "Làm món gì thì ngon ạ?"

"Có thể nấu lẩu, măng ăn sẽ giòn và ngọt. Hoặc xào với thịt ba chỉ cũng thơm."

Giang Mỹ Thư nuốt nước miếng: "Em ăn cả hai ơi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-366.html.]

Lương Thu Nhuận bật : "Vậy thì một phần nấu lẩu, một phần để xào." Anh lấy tiền và phiếu đưa cho cô: "Em tiệm tạp hóa xem còn thịt , mua một ít về xào cho."

Giang Mỹ Thư cảm thấy giống hệt lúc nhỏ lớn dặn dò. Cô cầm tiền, thấy buồn thấy ngọt ngào. Anh Lương thực sự dùng hết khả năng của để chăm sóc cô, đến mức nhiều lúc mặt , cô cứ như một đứa trẻ chẳng bao giờ lớn. Cô cầm tiền ngẩn đó.

"Sao thế? Nếu đủ thì em cứ lấy thêm ở túi bên trái của ." Lương Thu Nhuận công tác dĩ nhiên mang theo tiền dự phòng.

Giang Mỹ Thư định trêu , cô thọc tay túi áo nhưng lấy tiền mà cách lớp vải gãi ngứa cho . Lương Thu Nhuận đang thái rau gãi bất ngờ, nhịn lớn, những nếp nhăn nơi khóe mắt nheo đầy vẻ dịu dàng.

"Giang Giang, đừng nghịch nữa nào." Giọng tràn đầy sự sủng ái.

Giang Mỹ Thư mím môi , thọc nốt tay gãi eo : "Anh Lương, ngoan, còn giấu quỹ đen nhé!" Nếu túi áo tiền?

Lương Thu Nhuận gãi đến vặn cả : "Thật sự là mà. Đây là tiền công tác phí thư ký Trần lĩnh từ phòng tài vụ cho đấy." Anh là xưởng trưởng công tác xa, cần tiền để tiếp khách, tạo mối quan hệ là chuyện đương nhiên.

Giang Mỹ Thư trách lầm nhưng đời nào cô chịu nhận sai. Cô rút tay ngay: "Được , , em ."

Lương Thu Nhuận định bỏ rau xuống để "tóm" lấy cô thì Giang Mỹ Thư chạy biến: "Anh Lương, em mua thịt đây, đợi em nhé!" Tiếng trong trẻo như chim sơn ca vang khắp hành lang, khiến hàng xóm xung quanh đều thấy.

Chị Tiêu Diệp đang nấm cũng thấy, chị thở dài với chồng: "Vợ xưởng trưởng Lương tiếng thật đấy. Người cũng nữa." là một phụ nữ thông minh, khéo léo.

Giám đốc Chu đang bóc lạc cho con, bảo: "Phải thì một sắt đá như xưởng trưởng Lương mới cũng mang vợ theo chứ. quen mười mấy năm , đầu thấy lo lắng cho ai đó như ."

Tiêu Diệp qua cửa sổ, thấy Lương Thu Nhuận đang bận rộn ở khu bếp chung, thái rau nấu cơm cực kỳ thành thạo mà khỏi ngưỡng mộ. Anh Chu nhà chị tuy cũng nhưng việc nhà chẳng bao giờ đụng tay, như xưởng trưởng Lương, hễ mặt ở nhà là chẳng để vợ động móng tay việc gì. Chỉ riêng điểm thôi, đàn ông cả khu tập thể chắc chẳng ai bì kịp.

Bên ngoài, Lương Thu Nhuận hề đang bàn tán gì về . Anh chuẩn xong măng, nấm và cả đậu phụ mua từ hôm . Giang Mỹ Thư may mắn mua một miếng thịt nạc và một bộ gan lợn. Thực cũng chẳng hẳn là may mắn, vì thời thích thịt mỡ hơn để rán lấy mỡ và tóp mỡ, còn thịt nạc thì chẳng ai thiết tha dù cùng giá.

Cô xách một cân thịt nạc và một cân gan về. Lương Thu Nhuận đống đồ mà đau đầu: "Em ăn lẩu kiểu gì đây?"

Giang Mỹ Thư: "Mình nấu canh gan thịt nạc ?" Cô nhớ kiếp miền Nam từng ăn món canh Tam Cập (gan, lòng, thịt nạc), vị thanh và tươi.

Lương Thu Nhuận suy nghĩ một lát gật đầu: "Được, nấu canh gan thịt nạc, cho cả măng với đậu phụ luôn."

Giang Mỹ Thư định giúp nhưng đẩy cô : "Đi chơi , một lát là xong thôi." Từng một nuôi lớn Lương Nhuệ nên nấu nướng với là chuyện nhỏ.

Giang Mỹ Thư thấy quả thật giúp gì, bèn ôm một gói lạc cạnh. Cô bóc lạc, một hạt, đút cho một hạt. Anh nấu cơm, cô chạy mà cứ ở bên cạnh bạn, lúc thì đút lạc, lúc thì đút hạt dưa, thậm chí còn gọt cả lê đông lạnh cho ăn. So với cảnh nấu cơm vội vàng, quát tháo ở những nhà xung quanh, việc nấu cơm nhà họ giống như một sự tận hưởng.

Khi nguyên liệu sẵn sàng, đặt nồi lên lò than, lửa to đun sôi đến nhúng đồ đến đó. Hai còn cầu kỳ bàn ghế như ở Thủ đô, bê thẳng lò than phòng khách, hai quây quần bên lò, nhúng ăn. Khói trắng bốc lên nghi ngút mờ gương mặt bận rộn của , Giang Mỹ Thư mà thấy lòng xao động: "Anh Lương, đừng gắp cho em nữa, cũng ăn ." Suốt bữa chỉ mải mê trần rau, trụng thịt cho cô.

Lương Thu Nhuận ừ một tiếng, bấy giờ mới bắt đầu ăn một cách ung dung.

Sự chăm sóc kéo dài cho đến tận lúc ngủ, ngay cả nước rửa chân cũng là bưng . Giang Mỹ Thư Lương Thu Nhuận đang bóp chân cho ánh đèn vàng dịu nhẹ, đàn ông vốn cao cao tại thượng ở cơ quan, lúc dịu dàng đến cực điểm.

Loading...