[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 364

Cập nhật lúc: 2025-12-22 04:02:27
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lương Thu Nhuận ngạc nhiên: "Em đang cất gì thế?"

Giang Mỹ Thư cũng giấu : "Lúc gửi thư, em thấy mấy con tem quá nên mua một ít về định tập tành sưu tầm."

Đây hẳn là lời dối, thực tế thì những lời thật (nhưng hết) mới là thứ khó thấu nhất.

Lương Thu Nhuận chỉ coi đó là sở thích cá nhân của vợ, liếc một cái thu hồi ánh mắt: "Nếu em thích, mua cho em một cuốn sổ chuyên dụng để sưu tầm tem, lúc đó em bỏ trong sổ cho khỏi ẩm, chứ ở đây độ ẩm lớn, đừng để chúng hỏng."

Anh luôn tôn trọng và ủng hộ sở thích của cô.

Điều Giang Mỹ Thư ngẩn một lúc, cô nhào thẳng lòng , dụi dụi đầu nũng nịu: "Anh Lương, thật quá ."

Thứ nhất là mắng cô tiêu hoang chuyện , thứ hai là còn ủng hộ cô hết . Giang Mỹ Thư thầm nghĩ, tìm một chồng như Lương nhà cơ chứ? Sự t.ử tế của đúng là độc nhất vô nhị đời.

Lương Thu Nhuận nũng đến bật : "Được , . Mấy ngày tới bận, nếu em chơi thì thể rủ chị Tiêu láng giềng cùng."

"Cơm thì mua sẵn ở nhà ăn mang về , mau ăn ."

Giang Mỹ Thư "" một tiếng. Lương Thu Nhuận chỉ tạt qua nhà để đưa cơm, khi , cô mới thong thả ăn. Ăn xong, cô đang định gọt một quả lê đông lạnh thì chị Tiêu Diệp xách giỏ ngang qua gọi:

"Đồng chí Giang ơi, bọn chị định lên núi hái ít nấm đông và măng mùa đông, em ?"

Chị coi Giang Mỹ Thư như nhà nên mới rủ. Giang Mỹ Thư thì ngạc nhiên: "Chị ơi, mùa đông ở vùng Đông Bắc núi vẫn đồ hái ạ?" Cô cứ ngỡ mùa đông ở đây núi non chỉ tuyết trắng xóa.

Nghe cô lạ lẫm, Tiêu Diệp che miệng : " vùng khác tới khác. Ở vùng Đông Bắc của tụi chị, mùa đông núi nhiều thứ lắm. Như bây giờ mới cuối tháng 11 đầu tháng 12, nấm đông với măng mùa đông mọc lên từng đợt. Nếu may mắn còn nhặt ít hạt phỉ dại, mấy thứ đó thì bắt mắt chứ mang về rang lên, lũ trẻ thích ăn lắm."

Lời chị khiến Giang Mỹ Thư lập tức động lòng. Cả hai kiếp cô bao giờ lên núi hái lượm cả. Cô vội vàng chuẩn : "Chị ơi đợi em một chút!"

Cô lập tức giày, mặc thêm áo bông đại. Vì giỏ, cô tìm một cái bao tải dứa, gấp gọn nhét túi áo.

Đợi cô ngoài, Tiêu Diệp một lượt lắc đầu theo bản năng: "Em Giang , đừng trách chị thẳng, chứ em mặc bộ để việc . Tuy tuyết ngừng và tan gần hết , nhưng đất núi vẫn còn ẩm lắm, đôi giày da bê của em mà dính bùn đen dẻo quánh là nổi đường ."

Giang Mỹ Thư sững , cúi đầu chân: "Thế giày gì ạ?"

"Em size bao nhiêu?" "Size 36 ạ." "Thế thì bằng chân con gái lớn nhà chị. Nếu em chê thì để chị lấy giày của nó qua cho em thử?"

Giang Mỹ Thư reo lên: "Vâng, thế thì phiền chị quá."

Tiêu Diệp là xốc vác, thêm chồng chị - Giám đốc Chu dặn dò kỹ là quan tâm Giang Mỹ Thư, nên chị để tâm. Tiêu Diệp là Đông Bắc chính gốc, tính tình sảng khoái, bụng. Thấy Giang Mỹ Thư đồng ý, chị liền chạy về lấy giày ngay.

Đó là một đôi giày ống màu hồng. Giang Mỹ Thư bất ngờ, lúc xỏ cô khẽ : "Chị ơi, con gái chị chắc hạnh phúc lắm."

Nên đây là những năm 70, cha nào cũng để ý đến sở thích màu sắc của con cái như . Thời , một đôi giày ống màu hồng hề dễ mua.

Nghe , Tiêu Diệp vang: "Con bé nhà chị cũng thế. Đôi là bố nó công tác Thủ đô, chạy qua mấy cửa hàng bách hóa mới mua đấy. năm nay nó mới chín tuổi, vẫn rộng nên lót hai lớp lót giày. Em thử xem cần bỏ bớt một lớp ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-364.html.]

Giang Mỹ Thư thử, quả nhiên bỏ bớt một lớp mới . Cô dậm chân xuống đất: "Vừa chị ạ. mà..." Cô chợt nhớ : "Chị lấy giày của bé Thiếu Lan cho em , bé giận chị?" Cô nuôi con nhỏ nên giờ mới sực nhớ để hỏi.

Tiêu Diệp gật đầu: "Em tưởng chị chủ con bé chắc? Chính nó bảo là cho 'cô xinh ' mượn giày đấy, chứ đổi khác thì đừng hòng chạm giày của nó."

Con gái chị chỉ "mê cái " mà còn vì ăn kẹo của Giang Mỹ Thư cho nên trả ơn. Giang Mỹ Thư ngượng ngùng mỉm . Thấy Thiếu Lan đang nấp cửa , cô lấy hai quả lê đông lạnh đưa cho bé: "Con cho cô mượn giày, cô mời con ăn lê nhé."

Thiếu Lan dạy bảo , bé nhận ngay mà . Thấy Tiêu Diệp gật đầu đồng ý, bé mới nhận lấy. Giang Mỹ Thư hỏi thêm: "Khoảng bao giờ thì về ạ?"

Tiêu Diệp: "Cái khó , tùy xem hôm nay gặp 'hàng ngon' . Nếu gặp thì về muộn, thì về sớm."

Giang Mỹ Thư sợ Lương Thu Nhuận về thấy nên để một mẩu giấy nhắn. Tiêu Diệp thấy thì nhướng mày: "Em Giang , tình cảm của em với Lương xưởng trưởng thật đấy."

Như chị với Chu, chị vắng cả tuần chắc cũng chẳng nhận , gì đến chuyện để lời nhắn tỉ mỉ thế . Để giấy nhắn á? Cả đời Chu chắc chẳng bao giờ thế.

Giang Mỹ Thư hổ, mím môi . Cô là Thủ đô, cao 1m67, vốn dĩ cũng là khá cao ráo, nhưng cạnh Tiêu Diệp thì bỗng trở nên nhỏ bé. Tiêu Diệp cao tận 1m74, cao hơn cô hẳn một cái đầu. Nhìn Giang Mỹ Thư , chị Tiêu Diệp bỗng ôm ngực: "Chị hiểu vì Lương xưởng trưởng mê em thế . Đừng là đàn ông, đến chị là phụ nữ em còn thấy rụng rời nữa là."

Giang Mỹ Thư , làn da trắng như sứ mịn màng, đôi mắt to long lanh, đồng t.ử đen láy như nước mùa thu. Khi , đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, trông ngọt ngào vô cùng.

Bị khen dồn dập, Giang Mỹ Thư vội đeo bịt tai : "Chị đừng trêu em, chị cũng lắm mà." Tiêu Diệp chỉ nhướng mày, coi đó là lời khách sáo.

Ra khỏi khu tập thể, mặt trời lên cao. Sau mấy ngày tuyết rơi mỏng, hôm nay trời nắng nên tuyết tan nhanh, mặt đường bắt đầu khô ráo. Khu trang trại lợn ở vùng hẻo lánh, phía là núi lớn, chân núi hồ nước. Giang Mỹ Thư thấy băng hồ tan gần hết.

Tiêu Diệp thấp giọng : "Nếu băng kết dày, chị dẫn em đục băng bắt cá . Tiếc là băng tan, bờ hồ trơn, xuống đó dễ ngã lắm, nên hôm nay lên núi là nhất."

Giang Mỹ Thư gật đầu, nhất tâm theo Tiêu Diệp leo núi. Trên núi đất khô hơn nhưng vẫn chỗ ẩm ướt, cô bám những cành cây khô để leo lên. Trên đường , họ gặp khá nhiều nhà của công nhân trang trại.

lân la hỏi: "Tiêu Diệp, đây là vợ Lương xưởng trưởng ?" Hôm nọ họ chỉ thấy Lương Thu Nhuận ôm , rõ mặt.

Tiêu Diệp gật đầu: " ." Chị hề vẻ kiêu kỳ của phu nhân giám đốc, trái hòa đồng: "Em Giang đầu hái lượm với tụi , các chị chỗ nào ? Chỉ cho em mở mang tầm mắt với."

Người Cáp Nhĩ Tân điểm là trượng nghĩa và nhiệt tình. Nghe thấy , họ chẳng hề giấu giếm mà chỉ ngay chỗ của : "Đi thêm hai mươi phút nữa, đằng mấy cái cây già sét đánh, mọc nhiều nấm đông lắm. Hái một giỏ về nấu lẩu thì tươi ngọt hết sảy."

Ở Cáp Nhĩ Tân mùa đông thiếu rau xanh, ăn nấm đông là cả một sự cải thiện đời sống. Tiêu Diệp quyết định: "Đi, chúng theo chị Lỗ. Chị là 'thổ địa' vùng , chỗ nào ngon chị đều hết."

Giang Mỹ Thư lễ phép: "Em cảm ơn chị Lỗ ạ."

Mồm mép đỡ chân tay, tiếng "chị Lỗ" ngọt xớt khiến chị Lỗ cũng trở nên nhiệt tình hơn hẳn. "Em vùng nên đấy thôi, cứ cái tiết trời tuyết tan nắng lên thế ngoài là tuyệt nhất. Không chỉ nấm đông, măng mùa đông mọc lên, mà hạt phỉ cây cũng rụng xuống nữa. May mắn còn bắt gà rừng, thỏ rừng chứ. Động vật cũng như thôi, tuyết ngừng là ngoài kiếm ăn."

"Hôm nay thu hoạch bao nhiêu là tùy thuộc bản lĩnh của chị em đấy!"

Phải vùng Đông Bắc sản vật thật phong phú, chỉ cần chăm chỉ là lo c.h.ế.t đói. Giang Mỹ Thư mà thấy phấn chấn hẳn lên. Cô thèm thịt cho , nhưng Lương Thu Nhuận là thích ăn thịt. Đến đây ăn uống bằng Thủ đô, bận rộn, trông gầy rõ rệt, đường nét khuôn mặt cũng sắc cạnh hơn. Anh gầy quá , da thịt một chút mới .

Giang Mỹ Thư hỏi nhỏ: "Gà rừng với thỏ rừng dễ bắt chị?"

"Cái khó lắm, vận may thì thỏ rừng tự đ.â.m đầu chân , vận thì nó chạy nhanh như cắt, đuổi đứt cũng chẳng kịp. Đó là thịt mà, ai chẳng thèm, nhưng đều nhờ trời cả. Chi bằng cứ hái măng với nấm, mấy thứ đó im một chỗ, hái thì khác hái, chạy ."

Loading...