[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 348

Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:42:51
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là thứ hai bà hỏi, vì đầu tiên con trai bà trả lời trực diện.

Khi bà Lương dứt lời, cả Giang Mỹ Thư, Thẩm Minh Anh và Lương Thu Tùng đều đồng loạt sang, họ cũng tò mò kém.

Lương Thu Nhuận mím môi, vắt bớt nước ống tay áo, bình thản : "Con tố cáo ông . Hội phụ nữ, Công đoàn và Đội dân binh đưa ông vì tội quan hệ nam nữ bất chính. Con lấy giấy xác nhận từ các đơn vị đó mới đến phòng Dân chính thủ tục."

Anh tung một tin chấn động với thái độ như thể đang kể một chuyện vụn vặt thường ngày.

"Bố bắt ?" Lương Thu Tùng buột miệng theo bản năng, "Thế ông ... xử t.ử ?" Thực chẳng ấn tượng sâu đậm gì với bố, nhưng dẫu ông vẫn mang cái danh nghĩa đó.

Lương Thu Nhuận: "Không . cả đời chắc chắn ông sẽ về nữa."

Điều tống ông Lương mỏ than lậu; chuyện nếu e là sẽ khiến kinh hãi. Anh cũng sợ Giang Giang sẽ thấy quá tàn nhẫn khi tay với chính cha ruột.

Lương Thu Tùng thoáng ngẩn , nhưng kịp Thẩm Minh Anh kéo tay . Chị mỉm : "Em thấy Thu Nhuận thế là đúng. Ông bao giờ về nữa, cũng bớt phiền lòng."

Chị thực sự chút thiện cảm nào với ông bố chồng . Có thể , cái thói sợ khổ ham chơi của chồng chị đều là di truyền từ ông . May mà chồng chị đến nỗi vô dụng , ít nhất vẫn thừa hưởng lòng nhân hậu và sự điều từ , đó là lý do hôn nhân của chị vẫn duy trì .

Lương Thu Tùng thấy "nóc nhà" lên tiếng liền vội vàng gật đầu: "Vợ , Thu Nhuận, chú lắm."

Giang Mỹ Thư tuy gì nhưng trao cho Lương Thu Nhuận một ánh mắt đầy vẻ ủng hộ. Điều khiến tảng đá cuối cùng trong lòng trút bỏ. Anh sang nhân vật chính là bà Lương.

Bà Lương thẫn thờ: "Ông ... về nữa ?"

Chỉ một đêm, tóc bạc đầu bà dường như nhiều hơn hẳn, trông già mấy tuổi. Đặc biệt là giữa đôi lông mày luôn phảng phất nỗi sầu muộn khó tả. ngay khoảnh khắc , nỗi sầu dường như đang dần tan biến.

Bà đột nhiên lớn, còn giữ vẻ thanh cao thường ngày mà là kiểu sảng khoái, đến mức nước mắt chảy dài: "Không về nữa ? Không về nữa thì , lắm..."

Bà mong chờ cả đời. Bà ly hôn, bà chỉ "góa chồng". Việc bà , con trai giúp bà thực hiện.

Nhìn dáng vẻ như điên dại của bà Lương, đều lo lắng. Bộ quần áo sũng nước của Lương Thu Nhuận Giang Mỹ Thư lau sơ qua, cô lo âu gọi khẽ: "Mẹ."

Bà Lương ngừng , khóe mắt vẫn còn vương lệ. Bà vốn sống sung sướng nửa đời , dù tuổi vẫn giữ làn da trắng trẻo, chỉ là nếp nhăn nơi khóe mắt giờ hằn sâu hơn.

"Mẹ ." Bà nặn một nụ pha lẫn vị đắng và sự nhẹ nhõm, "Cuối cùng cũng đến bước , cuối cùng cũng ly hôn ."

Câu khiến Mỹ Thư và Thẩm Minh Anh đều cảm thấy chạnh lòng. Họ đều là phụ nữ, là phận dâu, thử đặt cảnh của bà Lương, liệu họ chịu giam cầm trong cuộc hôn nhân như thế cả đời ? Câu trả lời là . Cả Mỹ Thư và Thẩm Minh Anh đều thể chấp nhận một chồng phong lưu, vô trách nhiệm; loại hôn nhân đó chỉ ở thêm một ngày cũng thấy ghê tởm. Vậy mà bà Lương nhẫn nhục hơn nửa đời .

"Kiểm tra phòng!" Tiếng bác sĩ vang lên từ bên ngoài. "Kiểm tra cổ họng cho đồng chí Tần, ngoài đo huyết áp, đường huyết, kiểm tra bộ một lượt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-348.html.]

Đó là vị bác sĩ lúc , dẫn theo các thực tập sinh . Đám Mỹ Thư lập tức im lặng, lùi sang một bên. Sau khi bác sĩ kiểm tra xong, họ vội hỏi: "Bác sĩ, thế nào ?"

"Cổ họng vẫn còn thương tổn, trông nghiêm trọng hơn lúc thế ? Bà cụ, bà vẫn cứ mở miệng chuyện ?"

Bác sĩ hỏi, bà Lương gật đầu, giọng khàn đặc: "Trong nhà chuyện, xử lý ."

"Chuyện lớn bằng trời thì bà cũng ngậm miệng , nữa! Người nhà trông chừng bà cụ, xương thanh quản tổn thương, nếu cứ kiêng dè thế thì lành, giọng cũng hỏng hẳn đấy."

Mỹ Thư và liền rùng : "Vậy bác sĩ, huyết áp của ?"

"Vẫn còn cao, đường huyết cũng thế. các chị hỏi chuyện xuất viện, nhưng với tình trạng , bà cụ nguy cơ ngất xỉu vì cao huyết áp bất cứ lúc nào. Ở theo dõi thêm hai ngày, ít nhất chờ huyết áp định . Ngoài , đừng đem chuyện phiền lòng trong nhà kể cho bà nữa, định để bà hồi phục chậm ?"

Người già kiêng nhất là tức giận và lo nghĩ. Nghe bác sĩ khiển trách, cả nhà đều nghiêm túc tiếp thu. Sau khi bác sĩ , y tá truyền dịch cho bà.

"Được , cũng ..." Bà Lương định nhưng Mỹ Thư ngăn : "Mẹ, đừng nữa."

Bà Lương "ừm" một tiếng, thần sắc phần mệt mỏi, nhưng dù khó chịu đến , tờ chứng nhận ly hôn trong tay bà vẫn hề buông rời. Đây là thứ bà khao khát nửa đời .

"Bố các con về nữa, thì ngôi nhà đó còn ai tranh giành nữa đúng ?" Bà đột nhiên hỏi, lòng vẫn luôn lo sợ ông Lương sẽ chiếm nhà khiến con bà đường. Thời nhà cửa phép mua bán tự do nên đó là vấn đề lớn.

Lương Thu Nhuận đáp lời, giọng điệu bình : "Ông sẽ về nữa ." Ai cũng hiểu "ông " ở đây là ai.

Bà Lương yên tâm, thêm nữa. Bà chỉ bộ quần áo ướt của Thu Nhuận chỉ cửa, hiệu cho hai vợ chồng về . Mỹ Thư do dự: "Mẹ, để Thu Nhuận về đồ thôi, con ở đây với ."

Bà Lương lắc đầu, hiệu Mỹ Thư cùng chồng, chỉ Thẩm Minh Anh và Lương Thu Tùng ý bảo ở đây chị hai lo. Mỹ Thư suy nghĩ một lát: "Chị dâu, hai, tụi em về , đến chiều tối cơm mang qua ca cho chị. Đêm nay vợ chồng em sẽ ở trực đêm."

Họ rời , thư ký Trần chờ sẵn bên ngoài, ghế xe sũng nước lúc nãy lau dọn sạch sẽ. Thư ký Trần quả hổ danh là cánh tay của Lương Thu Nhuận, sự chu đáo của ai cũng . Anh che ô đón hai : "Lãnh đạo, chị Giang, giờ đưa hai về nhà nhé?"

Mới hơn 4 giờ chiều mà trời tối sầm, mây đen vần vũ, mưa như trút nước. Chỉ ngoài một lát mà ống quần Mỹ Thư ướt sũng. Thu Nhuận ôm vai vợ, nghiêng hẳn ô về phía cô, đưa cô xe mới bước . Bộ đồ của bắt đầu nhỏ nước tòng tọc.

"Về nhà," Thu Nhuận dặn. Chiếc xe lao trong màn mưa trắng xóa. Về đến nơi, Thu Nhuận dặn thư ký Trần: "Lát nữa mang ô cho . Tối nay vẫn bệnh viện." Ý là thư ký Trần vẫn tiếp tục việc.

Thư ký Trần gật đầu: "Lãnh đạo, ở trong xe chờ là , xuống ." Thu Nhuận ép, chỉ dặn: "Lúc nào cơm chín gọi ăn." Trước mặt thư ký Trần, Lương Thu Nhuận vẻ gần gũi và đời thường hơn hẳn.

Giang Mỹ Thư lẳng lặng lắng . Cơn mưa quá lớn khiến cô dù chồng che chở vẫn ướt một nửa khi đến nhà. Lương Duệ nhà, chỉ đồng chí Vương vẫn đang túc trực trong bếp. Mỹ Thư bảo Thu Nhuận tắm , bàn với đồng chí Vương: "Mẹ chồng cháu thương ở cổ đang viện, bác xem món gì bổ dưỡng để lát nữa cháu mang qua cho bà. Làm nhiều một chút cho cả chị hai nữa ạ."

Đồng chí Vương chuyện nhà họ Lương, bà đầy vẻ phẫn nộ: "Đồng chí Tần chứ?"

Mỹ Thư thở dài, gương mặt thoáng chút u sầu: "Vẫn viện ạ, thương đến xương thanh quản, bao giờ mới ."

Đồng chí Vương xót xa: "Bị thương ở cổ thì ăn đồ cứng . Sáng nay bác còn nồi canh gà, để bác dùng nước canh đó nấu cháo gà xé cho bà. Tiện thể thêm ít bánh cuốn, chăm bệnh ăn cũng chắc bụng."

Loading...