[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 347
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:41:38
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Kj8p7C4Ba
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàn thấy dáng vẻ hung tợn, tàn độc của ông mặt bà Lương đêm qua.
Nghe những lời , góa phụ họ Tiết càng thêm sợ hãi. Thị đang mặc một chiếc yếm đỏ rực, để lộ mảng lớn da thịt trắng ngần, lóc t.h.ả.m thiết: "Lương xưởng trưởng, ép buộc, thật sự ép buộc. theo ông , ông sẽ đ.á.n.h ."
Thị lưng để lộ tấm lưng trắng nõn, đó đầy những dấu vết do ông Lương để .
"Lương xưởng trưởng, cầu xin ngài tha cho ." Góa phụ họ Tiết ngẩng đầu, những giọt lệ lăn dài khuôn mặt xinh , trông vô cùng đáng thương, "Chỉ cần ngài tha cho , ngài bảo gì cũng !"
Thị góa chồng năm 21 tuổi, năm nay mới 29, đang độ tuổi mặn mà nhất, giống như một đóa hoa nở rộ, diễm lệ mà chín chắn. Đó là nét thanh xuân non nớt của những cô gái trẻ thể so sánh .
Cũng chính vì bộ dạng đáng thương, quyến rũ mà ông Lương mới mê mẩn đến mức con với thị. Phải rằng đây dù ông Lương chơi bời thế nào, ông cũng bao giờ để "giống" bên ngoài. Góa phụ họ Tiết là đầu tiên.
Lương Thu Nhuận vô cảm thị, đưa tay phía : "Đưa cho ."
Thư ký Trần lưng hiểu ý ngay, lập tức đưa bát t.h.u.ố.c trong tay qua: "Thuốc sắc sẵn mua từ tiệm t.h.u.ố.c đấy ạ." Anh cúi thấp đầu.
Lương Thu Nhuận đón lấy bát thuốc, định bước tới thì thư ký Trần đuổi theo: "Lãnh đạo, là để ." Dù đó cũng là một sinh mạng. Anh tay lãnh đạo của dính máu.
Lương Thu Nhuận hề đầu, giọng lạnh thấu xương: "Để ." Nghiệt duyên do cha gieo xuống, chính tay sẽ hủy bỏ!
Thư ký Trần liền lùi một bước nhường chỗ. Thấy Lương Thu Nhuận ngày càng tiến gần, góa phụ họ Tiết ngừng lùi , chân chà xát đất, một tay ôm bụng miệng ngừng van xin: "Đừng, Lương xưởng trưởng, xin ngài đừng."
"Đây là cốt nhục của ngài và cha ngài, là con trai của cha ngài, cũng là em trai của ngài mà." "Đó là em trai ruột của ngài, Lương xưởng trưởng, xin ngài, hãy để cho một chút niềm hy vọng."
Đây là quân bài để thị bước chân nhà họ Lương. Thị theo ông Lương bao lâu nay mới mang thai, nếu mất đứa trẻ , thị còn cơ hội gả cho ông nữa. Thị căn nhà tứ hợp viện , và cũng nữ chủ nhân trong đó già nua xí, sớm nên nhường chỗ cho một trẻ trung tươi mới như thị.
Thế nhưng, tâm tính của thị vạch trần sạch sấu. Lương Thu Nhuận từng bước ép sát, bóp chặt cằm thị, đổ thẳng bát t.h.u.ố.c phá t.h.a.i miệng thị.
Góa phụ họ Tiết cố sức nôn . , thư ký Trần dặn lấy liều lượng gấp ba . Dù nhà họ Lương, cũng hiểu đứa trẻ trong bụng thị tuyệt đối thể chào đời.
Thị nôn, nhưng cằm và cổ họng siết chặt, những ngụm t.h.u.ố.c đắng ngắt cứ thế trôi xuống thực quản, dày. Thị thể cảm nhận đứa con của đang cầu cứu.
Góa phụ họ Tiết nước mắt đầm đìa, ngừng nôn oẹ và cầu xin: "Lương xưởng trưởng, sẽ đưa con thật xa, sẽ phiền . Thật đấy, đứa trẻ cũng sẽ tranh giành tài sản gì với ngài cả. Cầu xin ngài tha cho con ."
Trái tim của Lương Thu Nhuận, kể từ khoảnh khắc thấy vết hằn đỏ cổ , từ lúc bế chạy đua với t.ử thần đến bệnh viện, sớm trở nên lạnh lẽo như băng giá tháng Chạp, cứng, nhọn, sắc lẹm. Đối với lời van xin của thị, coi như thấy, chỉ bình thản dùng sức đổ hết bát thuốc.
Sau đó, ném bát . Choang một tiếng.
Bát sứ vỡ tan tành, cũng giống như Lương Thu Nhuận, giống như cuộc hôn nhân của cha , vỡ nát sạch sành sanh.
Lương Thu Nhuận buông tay: "Xong , thôi."
Anh với thư ký Trần, từ đầu đến cuối hề góa phụ họ Tiết lấy một . Thị ngã gục xuống đất nôn mửa, tống t.h.u.ố.c nhưng thể. Thư ký Trần ngoái thị một cái vội vàng theo sát lưng Lương Thu Nhuận.
Lương Thu Nhuận bước nhưng rời ngay, hiên bầu trời âm u, mây đen giăng kín như sắp cơn mưa lớn. Ngõ Miêu Nhi cũng xập xệ, lộn xộn giống như ngõ Thủ Đăng.
Còn ông Lương vốn dĩ còn đang gào thét hung hăng trong nhà, giờ đạp ngã lăn lóc nền đất đầy than đá, cơ thể trần truồng dính đầy bụi than đen kịt. Nhếch nhác khôn cùng. Rõ ràng lúc Thu Nhuận vắng mặt, ông lĩnh giáo sự lợi hại của đội dân binh.
Đau đớn khắp nhưng ông màng, chỉ gào lên với con trai: "Nghịch tử, mày gì?" "Mày gì dì nhỏ của mày? Mày gì con trai tao ?"
Đứa trẻ thành hình lẽ mới chỉ là một giọt máu, nhưng trong miệng ông Lương, đó là một con trai vô cùng chân thực và quý giá.
Lương Thu Nhuận bậc thềm, những giọt mưa lớn đập khuôn mặt lạnh lùng của như một vị La Sát. Anh khẽ mỉm : "Ông còn đứa con hoang nào nữa ."
Cuộc hôn nhân của nên sự xuất hiện của bất kỳ đứa con hoang nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-347.html.]
Ông Lương thì mắt trừng rách khóe: "Lương Thu Nhuận, mày ! Sao mày thể tay với em trai ?" Ông c.h.ử.i rủa, dùng từ ngữ độc địa nhất gán lên con trai .
Lương Thu Nhuận nhắm mắt , nước mưa ướt lông mi. Khi mở mắt nữa, về phía Đội trưởng Dân binh họ Dư, đưa qua một bao t.h.u.ố.c ngay mặt ông Lương.
"Đội trưởng Dư, tội ngoại tình còn con riêng, hình phạt chắc nhỏ chứ?"
Đội trưởng Dư nhận thuốc, hiên trú mưa: " thế, trường hợp cực kỳ nghiêm trọng."
Lương Thu Nhuận "ừm" một tiếng, thản nhiên : " nhớ các mỏ than lậu ở tỉnh Thiểm Tây đang thiếu ?"
Đội trưởng Dư đang châm t.h.u.ố.c thì tay run bắn, điếu t.h.u.ố.c suýt rơi xuống đất, lắp bắp: "Phải."
"Vậy thì đưa đến mỏ than lậu ." Giọng Lương Thu Nhuận bình thản như đang chuyện thời tiết, "Đồng chí họ Lương cả đời ăn sung mặc sướng, sức vóc còn khỏe lắm, thích hợp để đào than."
Có .
Đội trưởng Dư đổ mồ hôi lạnh: "Vâng."
Lương Thu Nhuận lịch sự: "Vậy phiền Đội trưởng Dư , xin nhất định đưa ông đến tận nơi."
Ông Lương thấy thế thì bắt đầu c.h.ử.i bới điên cuồng. Lương Thu Nhuận chẳng quan tâm, sắp xếp xong xuôi liền rời khỏi ngõ Miêu Nhi.
Ngồi xe, lời nào. Bên ngoài mưa tầm tã, trời tối sầm , cả ẩn trong bóng tối như một thỏi mực thấm nước, toả khí lạnh hắc ám. Thư ký Trần ngập ngừng hồi lâu mới dám hỏi: "Lãnh đạo, giờ chúng ạ?"
"Phòng Dân chính."
Lương Thu Nhuận giải thích gì. Đến khi trở bệnh viện, trong tay cầm một tờ Chứng nhận ly hôn.
Không ai thao tác thế nào. Cả ông Lương và bà Lương đều mặt, nhưng tờ giấy đó vẫn trong tay . Sau thư ký Trần mới phát hiện , lãnh đạo của vốn luôn mang theo giấy đăng ký kết hôn và hộ khẩu của cha bên . Cộng thêm bằng chứng từ Đội dân binh và Hội phụ nữ, chuyến đến phòng Dân chính diễn vô cùng thuận lợi.
Khi Lương Thu Nhuận gặp , gương mặt La Sát lúc biến mất, chỉ còn sự ôn hòa như thường ngày. Anh bước bệnh viện, nước mưa ướt tóc, chảy dài theo ống quần trông chút nhếch nhác nhưng để tâm.
Dừng giường bệnh, lấy từ trong n.g.ự.c áo tờ chứng nhận ly hôn bảo vệ kỹ, đưa qua, giọng khàn đặc: "Mẹ, chúc mừng . Mẹ ly hôn ."
Không ... là "góa chồng" .
Chương 138
Căn phòng bệnh rơi tĩnh lặng. Bà Lương sững sờ tờ giấy mỏng manh - thứ mà bà khao khát suốt nửa đời . Bà run rẩy nhận lấy, nước mắt nhạt nhòa: "Làm con khiến bố con đồng ý ký tên ?"
Trước đây bà ly hôn thì ông chịu, ông nhân tình đuổi bà để rước góa phụ thì bà ly hôn vì danh dự.
Lương Thu Nhuận im lặng, nước từ lọn tóc nhỏ xuống sống mũi cao thẳng biến mất cổ áo. "Ông cần mặt. Con mở giấy chứng nhận vi phạm, đến phòng Dân chính là họ thủ tục cho thôi."
Một câu nhẹ bẫng nhưng ai cũng để tờ giấy , dùng đến bao nhiêu quyền thế và thủ đoạn.
Giang Mỹ Thư gì, cô đau lòng chồng, lẳng lặng dùng khăn khô lau tóc cho .
Bà Lương nhắm mắt : "Mẹ mong ly hôn từ năm 20 tuổi, ngờ đến năm 61 tuổi mới ."
Bốn mươi năm. Gần như cả một đời bà tiêu hao trong cuộc hôn nhân .
Lương Thu Nhuận cúi đầu, ánh mắt đầy áy náy: "Mẹ, con xin . Con can thiệp quá muộn." Nếu nhúng tay sớm hơn, lẽ thoát khỏi hố lửa từ lâu.
Bà Lương lắc đầu: "Không, Thu Nhuận, con gì cả. Người với là bố con." Bà ngập ngừng một lát vẫn hỏi: "Vậy... giờ ông thế nào ?"