[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 343

Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:27:45
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Kj8p7C4Ba

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Mỹ Thư kinh ngạc há to miệng: "Sao ?"

một đôi mắt , khi khác như thế, dù mở lời thì dường như chuyện kể hết qua ánh mắt .

Lương Thu Nhuận rửa tay xong, cảm thấy ngợm sạch sẽ đôi chút mới kéo cô : "Vì Giang Giang của vốn lòng thiện, khó để đoán ."

"Để đoán nhé, em đem tiền hoặc quà biếu ? Rồi tặng chị dâu hai? Sau đó còn cả bên bố đẻ của em nữa đúng ?"

Cái thật sự như con sâu trong bụng cô .

Giang Mỹ Thư rúc lòng ăn vạ: "Không đoán nữa, đoán nữa, chẳng thú vị gì cả, cái gì cũng đoán trúng hết."

Vẻ ăn vạ của Mỹ Thư cũng vô cùng đáng yêu.

Lương Thu Nhuận cô, khẽ , tiếng từ lồng n.g.ự.c rung động lan tỏa: "Tuy đoán trúng nhiều thứ, nhưng đoán món quà Giang Giang mua tặng là gì."

"Thật đấy."

Nghe câu , Mỹ Thư liền thẳng dậy.

"Đương nhiên là thật ." Lương Thu Nhuận suy nghĩ một chút, gương mặt thanh lãnh hiện lên vẻ ôn hòa, "Anh nghĩ chắc em sẽ may quần áo cho , tặng cà vạt? Hoặc là... đồng hồ?"

Vừa đến từ "đồng hồ", mặt Mỹ Thư xịu xuống ngay: "Chẳng vẫn đoán ?"

Lương Thu Nhuận ôm cô lòng lên đùi : "Tuy kết quả đoán trúng, nhưng quá trình suy luận cũng tốn sức lắm đấy."

"Giang Giang, em mua đồng hồ cho thật ?"

Mỹ Thư "ừm" một tiếng, lấy chiếc đồng hồ từ trong hộp , nắm lấy cổ tay Lương Thu Nhuận, cẩn thận đeo cho : "Hồi cưới, mua cho em tận hai chiếc đồng hồ mà chẳng mua cho cái nào, em bù đắp cho ."

Cô chọn một mẫu đồng hồ nam màu bạc, mặt lớn, dây đeo sáng bóng, đeo lên cổ tay thon dài mà mạnh mẽ của trông cực kỳ nam tính.

"Đẹp quá." "Mắt của em đúng là đỉnh thật." Cô chẳng hề tiếc lời khen ngợi dành cho "tác phẩm" chọn và cả đeo nó.

Lương Thu Nhuận ngắm cô, xuống chiếc đồng hồ, cố ý giơ tay lắc lắc mặt Mỹ Thư: "Quả thực ."

Trong lòng mềm nhũn vì cảm động: "Giang Giang, cảm ơn em." Giọng dịu dàng đến cực điểm.

Mỹ Thư ngượng ngùng , cứ thế rúc n.g.ự.c : "Lão Lương, mà? Người một nhà cảm ơn. Hơn nữa chiếc đồng hồ xứng đáng nhận, phi vụ thành công là nhờ bày mưu tính kế cho em."

Nói đoạn, cô nghiêng trong lòng , ngước đường xương hàm rõ rệt của chồng: "Anh đừng thấy em thiên vị là , em biếu chị dâu hai một nghìn đồng, mà chỉ mua cho cái đồng hồ hơn ba trăm đồng."

Thực tế cách tiền bạc khá lớn, nhưng Thẩm Minh Anh là cấp , là đối tác chiến lược mà cô cần duy trì quan hệ, đồng thời cũng là chị dâu. Còn Lương Thu Nhuận thì khác, nhất của cô.

Lương Thu Nhuận đưa tay chặn những lời còn của cô, trầm giọng: "Anh thấy thế nhất ."

"Giang Giang, đây là món quà quý giá nhất từng nhận , món thứ hai ." "Anh thích."

Thấy thích, Mỹ Thư thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu xòe ngón tay tính toán với : "Lão Lương, em kiếm nhiều tiền lắm đấy."

Lương Thu Nhuận mỉm , ánh mắt tràn đầy vẻ tự hào: "Ừ, Giang Giang của giỏi lắm."

Mỹ Thư : "Cũng bình thường thôi ạ, tại giúp em nhiều quá nên mới kiếm tiền. Lão Lương," cô quàng tay qua cổ , " em nuôi nhé?"

Cô cảm thấy giờ cần "lão Lương" nuôi nữa, cô đủ sức nuôi .

Lương Thu Nhuận nhướng mày, đột ngột nhấc bổng cô lên, để cô dạng chân , giọng khàn đặc: "Nuôi thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-343.html.]

Tư thế quá sức hổ. Mặt Mỹ Thư đỏ bừng lên như gấc chín, ấp úng hỏi: "Anh... nuôi kiểu gì??"

Lương Thu Nhuận nâng cằm cô lên, mổ nhẹ một cái lên môi cô: "Kiểu ?"

Mỹ Thư vốn đang ngượng ngùng c.h.ế.t, nhưng thấy ánh mắt trêu chọc của chồng, cô bỗng nổi m.á.u liều, chồm lên c.ắ.n nhẹ tai : "Còn thể kiểu nữa?"

Cô cố tình nhấp nhẹ xuống một chút: "Thế nữa ?"

Ngay lập tức, mặt Lương Thu Nhuận đỏ lựng lên, thở cũng trở nên nóng bỏng: "Giang Giang..." Giọng trầm xuống vài tông.

Thấy như , Mỹ Thư càng nghịch ngợm, móc tờ mười đồng, ném lòng Lương Thu Nhuận, thấy cầm còn cố tình nhét sâu n.g.ự.c áo . Sau đó, cô nâng cằm lên, gian tà: "Tiền đưa đấy, tối nay hầu hạ em cho nhé?"

Chương 136

"Hầu hạ" thì dĩ nhiên là hầu hạ, nhưng cuối cùng nào Mỹ Thư cũng bại trận t.h.ả.m hại, run rẩy xin tha: "Đừng... em chịu nổi nữa ."

Lương Thu Nhuận chẳng lấy một lời. Tính cách xưa nay vẫn thế, nhiều hơn . Trên giường cũng , luôn im lặng nhưng mãnh liệt, Mỹ Thư đỏ bừng mặt xin tha mới chịu dừng .

Tuy nhiên, trái ngược với sự hòa hợp nhà Mỹ Thư, thì tại nhà cũ họ Lương đang loạn cào cào.

Ông Lương – biệt tăm nửa tháng trời – đột ngột trở về. Ông điên cuồng lục lọi tủ đồ, đồ đạc rơi vãi tung tóe khiến bà Lương bực bội: "Ông tìm cái gì thế?"

Bà vốn đang mệt mỏi, chuyện cũng chẳng còn sức.

"Tiền!" Mắt ông Lương vằn đỏ, "Con 'Đại Tướng Quân' của thua , gỡ vốn, nuôi một con 'Đại Tướng Quân' mới." (Chú thích: Đại Tướng Quân là tên ông đặt cho con dế chọi). Nuôi dế chọi tốn kém vô cùng, chăm bẵm ăn uống, thuê huấn luyện, tất cả đều cần tiền.

Bà Lương càng thấy chướng mắt, bà quạt phành phạch: "Ông coi một con súc vật còn quan trọng hơn tất thảy thứ. Họ Lương , ông cứ đà thì mà sống với con súc vật đó luôn ."

Ông Lương cả đời ăn chơi lêu lổng, từ trẻ đến già việc chính sự thì lười mà việc bao đồng thì giỏi. Nghe bà mắng, ông lập tức biến sắc, xông đến mặt bà Lương: "Đại Tướng Quân là nửa đứa con trai của , Tần Uyển Như, bà thấy cha nào gọi con là súc vật ?"

Vẻ thanh cao thường ngày mặt bà Lương tan biến, đó là sự lạnh lùng: "Đại Tướng Quân của ông chỉ là một con côn trùng, ông coi nó là con là việc của ông, đừng kéo . Tần Uyển Như sinh hạng súc vật nhỏ bé thế ."

Vừa dứt lời, ông Lương như phát điên, lao lên bóp cổ bà: "Bà xem? Ai là súc vật? hỏi bà tiền ? Tiền ?"

Kẻ điên thật sự đáng sợ. Bà Lương bóp đến nghẹt thở, khó khăn rặn mấy chữ: "Ông... đồ súc vật." Bà từng thấy ai khốn nạn hơn ông .

"Bà dám nữa?" Ông Lương bóp chặt cổ bà, mắt trừng trừng như kẻ thù: "Bà mắng là súc vật ? Tần Uyển Như, mắng như thế từ lâu ? Giờ mượn chuyện con dế để chứ gì? Bà mắng là súc vật, bà tưởng bà là chắc? Bà với tay họ Lâm mờ ám bao nhiêu năm nay, cắm sừng lên đầu lão tử, lão t.ử mắng bà ? còn nhịn nhé! Giờ nuôi con dế mà bà mắng là súc vật, bà giỏi lắm."

Vẻ thê lương, gào thét của ông Lương giống như đang trả thù, khiến kinh hãi. Bà Lương đối thủ của ông , nhanh chóng lịm , trợn mắt trắng dã như con cá thớt.

Thấy bà như , ông Lương đột ngột buông tay: " đ.á.n.h bà? chỉ về lấy ít tiền mà bà mắng . Tần Uyển Như, là bà tự chuốc lấy, tại đ.á.n.h bà."

Dứt lời, ông vứt bà xuống, tiếp tục lục lọi và tìm thấy một phong bao lì xì ở tủ đầu giường. Mở thấy 20 tờ Đại Đoàn Kết (200 đồng), mắt ông sáng rực lên: "Còn bảo tiền? Đây là cái gì? thấy bà rõ ràng là đưa tiền cho , còn mắng Đại Tướng Quân của là súc vật. cho bà , mấy thằng con bà sinh mới là lũ súc vật, Đại Tướng Quân mới là con ruột của ."

Bà Lương tự do, bò bên mép giường thở dốc, thở mắng: "Họ Lương , đó là tiền Tiểu Giang biếu , ông mặt mũi nào mà cầm?"

Ông Lương tin. Ông nhét phong bao n.g.ự.c áo: "Tiểu Giang nào biếu bà? Nhà nó nghèo kiết xác , lấy tiền? Tần Uyển Như, bà tìm cớ thì cũng tìm cái gì cho nó xuôi tai chút."

Ông vội vã bỏ . Bà Lương bóng lưng ông , cảm thấy hôm nay thứ ở ông đều vô cùng bất thường. Bà cố nén cơn đau rát ở cổ, lớn tiếng mỉa mai để dò xét: "Họ Lương , thấy ông mua dế , mà là 'bố' nữa ?"

Bước chân ông Lương khựng . Ông đột ngột đầu, gương mặt vốn nho nhã giờ sự dữ tợn thế. Ông tiến gần bà, ánh mắt thâm độc: "Nói, bà những gì? Có cho theo dõi ?"

Chuyện giữa ông phụ nữ thể để lộ ngoài. Vì ông bao giờ hé môi, nhưng phản ứng của vợ lúc khiến ông hoảng sợ. Ông sợ sự thật bại lộ.

Tim bà Lương thắt . Bà ngờ chỉ thuận miệng mỉa mai một câu mà trúng ngay sự thật. Bà trừng mắt ông , quên cả đau đớn: "Họ Lương ? Ông năm nay ông bao nhiêu tuổi ? Từng tuổi còn ngoài 'vui mừng cha'? Ông định để mặt mũi của Thu Nhuận và mấy đứa khác ở ?"

Bốn đứa con trai của ông , con của đứa lớn nhất cũng sắp lập gia đình đến nơi . Vậy mà ông , ở cái tuổi , còn chuyện con ở bên ngoài!

Loading...