[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 342
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:27:16
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LD03oLXrL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhắc đến ông Lương, sắc mặt bà Lương lập tức lộ vẻ chán ghét: "Đừng nhắc đến ông , cũng đừng gọi ông là bố, ông xứng."
"Tiểu Giang, ngày vui thế , chúng đừng nhắc đến cái thứ xa đó nữa."
Giang Mỹ Thư xảy chuyện gì, nhưng thấy phản ứng lớn như của chồng, cô đoán chắc chắn là chuyện chẳng lành. bà , cô cũng tiện hỏi thêm.
Thế là cô chuyển chủ đề: "Mẹ mua sắm ? Chẳng là con mới kiếm ít tiền và phiếu, trong túi đang dư dả vài đồng, ngoài sắm sửa chút đồ." Cô kéo cánh tay bà Lương, nũng nịu: "Hay là cùng con nhé?"
Nếu là ngày thường, bà Lương chắc chắn sẽ đồng ý, nhưng mấy ngày nay bà thực sự tâm trạng nên xua tay: "Để vài ngày nữa thư thả , nhất định sẽ với con."
Mỹ Thư bấy giờ mới buông tay, nhưng trong lòng thầm nhủ: bộ dạng của chồng, e là chuyện đại sự .
đối phương chịu , cô cũng chẳng cách nào, chỉ đành bồi chuyện bà một hồi lâu mới rời . Cô ở nhà đợi Lương Thu Nhuận về, nhưng chồng thấy thì chị dâu hai Thẩm Minh Anh hớn hở bước , gương mặt rạng rỡ đầy tự hào. Rõ ràng phi vụ đồ hộp giúp chị tỏa sáng rực rỡ tại Bách hóa Đại lầu.
"Chị dâu hai." Mỹ Thư nhớ đến món quà chuẩn , vẫy tay: "Chị đây một chút."
Thẩm Minh Anh thấy thế liền vỗ vai Lương Thu Tùng đang dắt xe đạp bên cạnh: "Anh dừng , em sang chỗ Tiểu Giang một lát."
Chị là phụ nữ mạnh mẽ trong công việc, còn Lương Thu Tùng thì đóng vai trò hậu phương hỗ trợ vợ. Anh một công việc định, nhẹ nhàng và cũng chẳng mưu cầu thăng tiến, chỉ dốc lòng giúp đỡ vợ . Như việc mỗi ngày của Minh Anh đều là do Thu Tùng đưa đón.
Lương Thu Tùng chống chân xuống đất, dừng xe ngay cửa nhà họ Lương: "Thế em nhanh về nhé." Anh cô em dâu thứ tư giúp đỡ vợ nhiều trong công việc.
Thẩm Minh Anh suy nghĩ một chút: "Anh cứ về , đừng đợi em."
Lương Thu Tùng chút tủi , nhưng lay chuyển tâm ý của vợ, đành lủi thủi như "nàng dâu bắt nạt", dắt xe về nhà.
Bên , Thẩm Minh Anh phòng Mỹ Thư: "Tiểu Giang, chuyện gì thế?"
Mỹ Thư gọi chị , đóng cửa đưa món quà chuẩn : "Chị dâu, quà của chị đây." Rất tự nhiên.
Thẩm Minh Anh nhận hộp kem Nhã Sương, bộ chắc cũng gần hai mươi đồng. Chị thì thầm: "Phát tài thật hả?"
Mỹ Thư gật đầu, thấy chị do dự nhận liền chủ động nhét túi quà tay chị: "Nhanh lên chị, đừng để hai đợi ngoài lâu quá."
Thẩm Minh Anh lúc mới nhận lấy. khi về nhà mở túi quà , chị giật thảng thốt: "Tiểu Giang... thím nhét nhiều tiền thế ?"
Lương Thu Tùng thấy cũng ghé mắt qua: "Bao nhiêu?"
Minh Anh dốc cái túi , một xấp tiền "Đại đoàn kết" dày cộp đập mắt hai . Thu Tùng nhặt lên đếm, lẩm bẩm: "Một trăm tờ, tròn một nghìn đồng."
"Cô tư đúng là điều, qua đấy."
"Không ." Thẩm Minh Anh theo phản xạ bật dậy, thu tiền: "Em trả cho thím ."
Hộp mỹ phẩm thì chị thể nhận, nhưng một nghìn đồng thì tuyệt đối thể. Bởi vì trong phi vụ chị cũng lợi nhiều. Nhờ sự giúp đỡ của Mỹ Thư, chị chỉ nổi danh tại Bách hóa Đại lầu mà còn lọt mắt xanh của các lãnh đạo cấp cao. Việc bổ nhiệm chính thức thành Trưởng phòng Thu mua coi như chắc chắn như đinh đóng cột.
Chưa kể, cuối năm chị còn khả năng nhận danh hiệu "Thập đại công nhân ưu tú" của thủ đô, đây là niềm vinh dự cực lớn. Có danh tiếng , chị coi như chỗ vững chắc trong giới. Tất cả đều nhờ Mỹ Thư.
"Đừng trả." Thẩm Minh Anh kịp thì Lương Thu Tùng giữ chị : "Minh Anh, nếu em trả tiền , e là cô tư sẽ tìm em ăn nữa ."
Thẩm Minh Anh khựng , xuống: "Ý là ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-342.html.]
"Ừ." Lương Thu Tùng giải thích: "Nếu đoán nhầm, phong bao thím đưa cho em là lớn nhất, chính là đôi bên còn tiếp tục hợp tác. Nếu em trả , thím sẽ nghĩ rằng vụ ăn đến đây là kết thúc. Em nhận ơn của thím , đồng nghĩa với việc em cũng sẽ tạo thuận lợi cho thím nữa."
Thẩm Minh Anh buột miệng: "Em ý đó. Em chỉ nghĩ nhà với thì nên tính toán lợi ích quá."
"Không, đây là lợi ích đơn thuần." Lương Thu Tùng nhận rõ ràng: "Đây là ơn, là sẻ chia tài lộc. Nếu lầm, chắc chắn thím cũng biếu tiền cho cả nữa."
Thẩm Minh Anh vẫn tin lắm.
"Không tin hả? Để dẫn em hỏi ." Lương Thu Tùng nắm tay vợ dắt tìm . Hai dù tứ tuần nhưng ở nhà vẫn nắm tay tình cảm như , chỉ là để ngoài thấy.
Hai dắt tay tìm đến phòng bà Lương. Bà đang gà gật ngủ, tiếng động mới mở mắt: "Hai đứa sang đây gì?"
Lương Thu Tùng kể chuyện hỏi: "Mẹ, cô tư cũng biếu tiền ?"
Bà Lương cảnh giác: "Sao ?" Đây là tiền con dâu út hiếu kính bà, bà chia cho mấy đứa con trai "nghịch tử" .
"Mẹ nghĩ thế? Con hỏi xin tiền ? Có xin thì con xin vợ con chứ, vợ?" Anh một cách tỉnh bơ khiến Thẩm Minh Anh đỏ mặt, cấu tay chồng một cái: "Nói chuyện chính sự ."
Thu Tùng hắng giọng: "Mẹ, cô tư đưa cho Minh Anh một phong bao lớn, nhà con dám nhận nên sang hỏi xem nhận ."
Bà Lương bấy giờ mới hiểu, bà gật đầu: "Có, nó biếu ." Rồi bà sang dặn Minh Anh: "Nếu Tiểu Giang biếu thì con cứ nhận , đó là tấm lòng của nó."
Nghe , Minh Anh vẫn còn băn khoăn: "Mẹ, Tiểu Giang là em dâu thiết, con lấy tiền của thím thì thể thống gì?"
"Đừng là chị em dâu, đến em ruột còn tính toán rõ ràng cơ mà. Tiền con nên nhận."
"Tiền gì thế?" Trần Hồng Kiều mua sắm về, thấy nhắc đến tiền là mắt sáng rỡ: "Mẹ, đang chia tiền hả? Có phần của con ?"
Sắc mặt bà Lương lập tức sa sầm: " tiền. Tiền của là do Tiểu Giang hiếu kính, còn đang định hỏi xem phận dâu như chị tiền hiếu kính đây?"
Trần Hồng Kiều mắng thì nghẹn họng, một lúc mới lầm bầm: "Nhà con Thu Chương bản lĩnh như chú út, đào tiền, nhờ trợ cấp thôi."
Bà Lương liếc bà cả, chán chẳng buồn tiếp chuyện: "Thôi buồn ngủ , các chị về việc của ."
Trần Hồng Kiều còn hỏi thêm nhưng thấy vợ chồng Thu Tùng , bà liền chạy theo: "Thím hai, chia tiền cho nhà thím đấy ?" Bà chằm chằm túi đồ, thấy xấp tiền dày cộp, đoán chừng cả nghìn đồng. Mẹ cho nhiều thế ?
Thẩm Minh Anh liếc bà cả một cái: "Chị thấy cho chúng nhiều tiền thế bao giờ ? Từ lúc , chúng hứa với là hỏi xin tiền bà nữa , chị quên ?"
Bà cả tin, nhưng Thẩm Minh Anh bỏ mất. Bà hậm hực dậm chân: " là về muộn quá mà!" Bà nghĩ thầm nếu về sớm chắc chắn chia phần. Bà tuyệt đối tin tiền đó là của Mỹ Thư cho, vì "ai mà ngu thế, tự nhiên đem tiền túi của dâng cho khác".
Trần Hồng Kiều rằng Mỹ Thư chính là kiểu như . Cô kiếm tiền thì xung quanh cô cũng no đủ. Đặc biệt là Thẩm Minh Anh - kết nối các mối ăn - Mỹ Thư càng chăm sóc chu đáo như một "vị thần tài". Chỉ khi cô hào phóng thì mới những ăn .
Tuy nhiên, với bố đẻ, cô chỉ biếu 200 đồng, một bộ Nhã Sương kèm thêm một bao gạo, một bao mì. Đây là món quà thực tế nhất mà nhà họ Giang đang cần.
Còn về phần quà cho Lương Thu Nhuận, Mỹ Thư suy nghĩ lâu. Cuối cùng, cô chạy đến cửa hàng Hoa Kiều, mua tặng một chiếc đồng hồ nam mẫu mới nhất. Chiếc đồng hồ hiệu Titoni mẫu mới nhất giá hơn 300 đồng, cô gom góp tiền lẻ ( động tiền gửi tiết kiệm) để mua bằng .
Đến tối khi Lương Thu Nhuận về, Mỹ Thư như đang khoe bảo vật, đưa hộp quà : "Anh đoán xem đây là cái gì?"
Lương Thu Nhuận một ngày việc mệt mỏi, thấy nụ rạng rỡ của vợ, bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến, ánh mắt trở nên dịu dàng: "Quà cho ?"
"Sao cần đoán mà ngay thế?" Mỹ Thư phụng phịu, "Em cứ tưởng đoán lâu lắm chứ."
"Không khó đoán ." Lương Thu Nhuận cởi áo khoác treo lên giá, chậm rãi đến bên cô, khẽ : "Giang Giang của phát tài , chắc chắn sẽ nghĩ đến tất cả xung quanh đầu tiên."