[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 333
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:20:53
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trầm ngâm một lát, : "Có một ." "Ai thế ?" Mỹ Thư tò mò hỏi ngay. "Đó là một bạn cũ hồi còn xa, họ Ngô, phân công về nhà máy đồ hộp Liên Thị."
Mỹ Thư bật dậy: "Bây giờ đó vẫn còn ở đó chứ ?" "Vẫn còn." Sở dĩ Lương Thu Nhuận nhớ rõ vì đây từng hợp tác với . Hồi đó còn công tác ở tỉnh Hắc Long Giang, đến cuối năm cần thu mua quà tết phúc lợi cho công nhân, liên lạc với lão Ngô. Nói một cách khách quan, nhà máy đồ hộp Liên Thị bề dày phát triển lâu đời hơn cả nhà máy ở thủ đô. Bởi vùng đó trái cây trù phú, ở ven biển, dù là nguồn hàng tại chỗ vận chuyển từ vùng lân cận về đều thừa sức duy trì quy mô nhà máy.
Mỹ Thư đầy mong đợi: "Vậy giới thiệu cho em quen ? Lão Lương, em giấu gì , em phi vụ đồ hộp , nhưng tạm thời chỉ là mua đứt bán đoạn một thôi."
Theo cách chị gái chỉ, đây chính là "đầu cơ". Cô chớp thời cơ thực hiện phi vụ , giống như vụ buôn than và cải trắng hồi .
Ánh mắt Lương Thu Nhuận trầm xuống: "Làm ăn luôn rủi ro, nhất là dạo các đơn vị đang siết chặt việc cá nhân đầu cơ trục lợi."
Mỹ Thư lắc đầu, mím môi lôi tờ giấy : "Không cá nhân đầu cơ nhé. Anh xem, đây là giấy chứng nhận thu mua của Bách hóa Đại lầu đấy. Em sai quy định, em đang mượn danh nghĩa nhà nước để việc mà."
Thời đại như cô hiếm, nếu thì tại trong cái thời buổi nghèo khó , nhà vẫn cơm trắng đủ bữa, nhà thắt lưng buộc bụng?
Lương Thu Nhuận cầm tờ giấy, kỹ một hồi, đồng t.ử co : "Chị dâu hai... đưa cả thứ cho em ? Thế chẳng là bừa ?"
Với con mắt nghề nghiệp, thừa hiểu tờ giấy khác biệt thế nào. Một tờ giấy chứng nhận bỏ trống mà đóng dấu sẵn, điều đó đại diện cho cái gì? Lương Thu Nhuận hiểu quá rõ. Nếu trưởng phòng thu mua ở nhà máy thịt của mà dám phát giấy khống đóng dấu sẵn ngoài, nhất định sẽ đuổi việc ngay lập tức! Loại "sâu mọt" thể giữ .
chuyện trong phạm vi quản lý của , hơn nữa là chị dâu hai, thái độ của tự nhiên cũng khác hẳn. Anh cân nhắc hỏi: "Sao chị dâu đưa thứ cho em?"
Nghe câu hỏi, Mỹ Thư trợn mắt: "Sao chị thể đưa cho em? Em chạy vất vả giúp chị kéo doanh , chị đưa cho em thì đưa cho ai?" Cô vốn đôi mắt to, lúc như trông càng to hơn, tròng đen trắng rõ ràng, đến nao lòng.
Lương Thu Nhuận ho nhẹ một tiếng: "Ý là thứ vốn dĩ nên để lọt ngoài." Mỹ Thư đắc ý: " chị dâu chỉ đưa cho mỗi em thôi. Chị tin tưởng em, và cũng chỉ tin tưởng em. Loại giấy khống chị chỉ dám giao cho em thôi."
Nói đoạn, cô ngẩng đầu nghiêm túc: "Lão Lương, em sẽ dùng thứ để hại chị dâu , cũng sẽ phụ sự tin tưởng của chị . Em cầm tờ giấy ," cô vẫy vẫy mặt , "là để giúp chị kéo doanh , kiếm tiền để chị thăng chức tăng lương. Đây là sự hỗ trợ lẫn giữa em và chị dâu, hiểu ." Cô liếc xéo một cái.
Lương Thu Nhuận tranh cãi thêm: "Vậy em liên lạc với đồng chí Ngô ?" "Muốn chứ!" là lợi thì chẳng dậy sớm.
Tốc độ của Lương Thu Nhuận nhanh, chỉ một cuộc điện thoại gọi thẳng đến nhà máy đồ hộp Liên Thị. Sau khi gác máy, một địa chỉ giấy: "Đến địa chỉ tìm ." Đưa giấy xong mới sực nhận : "Em định Liên Thị ?" Mỹ Thư đáp: "Em Liên Thị thì ăn?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-333.html.]
Lương Thu Nhuận tán thành chút nào. Chuyện nguy hiểm vẫn còn rành rành đó. Mỹ Thư ôm eo nũng nịu: "Lão Lương, giúp em nắm bắt định hướng lớn , em chỉ chạy chân thôi mà. Nếu việc nhỏ nhặt cũng xong thì em vô dụng quá." Cô thừa nhận quá tài giỏi tham vọng, cô cần thúc đẩy, dù là chị gái chồng đều là đẩy cô tiến về phía .
Lương Thu Nhuận vẫn yên tâm. "Em sẽ bảo Lương Duệ cùng." Nghe càng yên tâm hơn! Anh nhíu mày: "Giang Giang, tỉnh ngoài nguy hiểm hơn em tưởng nhiều. Nào là móc túi tàu, nào là mìn bắt cóc, cũng đầy rẫy hiểm họa. Ở nhà ?"
Anh nắm tay cô, sâu mắt: "Tiền lương của đủ cho cả nhà sống sung sướng . Em cần vất vả như ." Đây là lời thật lòng, lương hàng tháng của thuộc hàng top 10% ở thủ đô, vướng bận gia đình cũ, nuôi vợ con dư sức.
Mỹ Thư rút tay : "Em vất vả mà. Lão Lương, em cần sự nghiệp riêng, vả , ai mà chê tiền nhiều bao giờ?" Cô lầm bầm: "Giờ em kiếm nhiều một chút, mới tiền mua nhà chứ."
Cô đang tích lũy tư bản mà. Cô tiết kiệm mấy trăm nghìn đồng để khi ngành bất động sản mở cửa, cô sẽ gom cả trăm căn nhà, nửa đời chỉ việc thu tiền trọ. Ngộ nhỡ già , cô và con, nếu chung sống hợp thì nhiều tiền, nhiều nhà trong tay chẳng là đường lui nhất ? Tiếc là mấy lời cô tuyệt đối thể với .
Nghe nửa câu đầu của cô, chỉ nhíu mày: "Vậy để bảo thư ký Trần đưa em ?" Đây là đầu tiên ý định dùng đặc quyền, cho của cơ quan giúp vợ việc riêng.
Mỹ Thư xua tay: "Không cần, cần , em với Lương Duệ là đủ ." Lương Thu Nhuận định thêm, Mỹ Thư kiễng chân, lấy tay bịt miệng , khẽ : "Lão Lương, mỗi tăng ca công tác sự nghiệp, em bao giờ quản ?" Câu tiếp theo cô , nhưng hiểu: Vậy nên, xin cũng đừng quản em ? Đôi bên hỗ trợ nhưng cũng cho tự do.
Người vốn dĩ cứng rắn như Lương Thu Nhuận đầu tiên chịu thua Mỹ Thư: "Anh ." Giọng khàn. Thấy truy cứu nữa, Mỹ Thư bắt đầu suy nghĩ m.ô.n.g lung, cảm thấy quá đáng ? cô thật sự quản thúc quá chặt. Cô ngoài bươn chải một chút cho cuộc sống bớt tẻ nhạt.
Nghĩ , Mỹ Thư bắt đầu vẽ một tương lai tươi sáng: "Lão Lương, đợi đấy, em phát tài em nuôi !" Cô rõ nhà máy thịt chỉ thịnh vượng đến những năm 90 thôi, lúc đó lão Lương thế nào cũng tinh giảm biên chế. Một ông chú thất nghiệp chắc nhờ vợ nuôi .
Lương Thu Nhuận tất nhiên chẳng tin mấy lời đó, chỉ nghĩ cô đang dỗ dành để ngăn cản việc ăn của cô thôi. thấu mà phá, chỉ "ừm" một tiếng, ánh mắt hiện lên ý nhạt: "Được, đợi em nuôi."
Sau khi chuyện chốt, Mỹ Thư bắt đầu bận rộn. Có giấy thông hành của Bách hóa, thủ tục đều suôn sẻ. Trước khi mua vé tàu Liên Thị, cô và Lương Duệ qua nhà máy đồ hộp thủ đô một chuyến. Thời nhà máy vẫn mở cửa tự do, thoải mái. Họ dạo một vòng nhưng chẳng thấy dấu hiệu gì của hỏa hoạn cả.
Lương Duệ hạ thấp giọng: "Dì chắc chắn chỗ sẽ cháy chứ?" Mỹ Thư lắc đầu: "Dì chắc." Thấy công nhân tan ca, cô kéo một bà chị , nhét tay hai viên kẹo: "Chị ơi, cho em hỏi nhà máy sản xuất những loại đồ hộp nào thế ạ?"
Bà chị vốn đang mệt mỏi chẳng tiếp chuyện, nhưng thấy ba viên kẹo sữa Thỏ Trắng trong lòng bàn tay, lập tức tươi tỉnh hẳn lên: "Nhà máy nhiều loại lắm, chủ yếu nhất là đồ hộp quýt và đào vàng. Ngoài còn ít đồ hộp táo và lê nữa. Cơ bản là bốn loại đó thôi. Sao, em mua ?"
Mỹ Thư gật đầu bẽn lẽn: "Dạ, tại ngoài hợp tác xã với Bách hóa bán đắt quá, em định qua đây hỏi xem loại nào rẻ hơn ." Đối phương mấy bất ngờ, xua tay: "Đừng mơ, giá niêm yết hết . Có hàng sắp hết hạn thì trong nhà máy chia sạch, chẳng đến lượt ngoài . Muốn mua thì cứ Bách hóa thôi."
Sau khi cảm ơn và tiễn bà chị , Lương Duệ kinh ngạc: "Đây là lý do hôm nay dì mặc rách rưới thế đến đây ?" Mỹ Thư đáp: "Chứ còn nữa? Xong , thám thính đủ , sang nhà chị dì lấy tiền thôi."
Đi Liên Thị chắc chắn mang theo nhiều tiền, và chỉ thể thừa chứ thiếu. Lương Duệ bây giờ như cái đuôi nhỏ của Mỹ Thư, cô . Đến nhà họ Thẩm, gác ở cửa như vệ sĩ, rời nửa bước.