[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 326
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:16:32
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ thì cô hối hận , nhưng quá muộn.
Giang Mỹ Thư chỉ thấy đúng là "gậy ông đập lưng ông", mà cái gậy đập xuống còn đau điếng . Cô vội vàng cầu hòa: "Lương Thu Nhuận, em đùa với thôi mà."
Lương Thu Nhuận mím môi, cô bằng ánh mắt thâm trầm đầy ám : "Thật xin , coi là thật." Anh chẳng cho Mỹ Thư bất kỳ cơ hội từ chối nào, lập tức áp sát tới. (Kéo rèm!)
Đến cuối cùng, Giang Mỹ Thư đến khản cả cổ, đuôi mắt đỏ hoe, thút thít nhỏ nhẹ: "Lương Thu Nhuận!" "Em nữa!"
Kháng nghị quyết liệt, nhưng âm thanh phát khàn đặc như tiếng muỗi kêu, hét nửa ngày cũng chẳng thành tiếng. Lương Thu Nhuận khựng , lồng n.g.ự.c tinh tráng để trần, cúi đầu cô chằm chằm: "Gì cơ? Em vẫn nữa ?"
Nếu kỹ sẽ thấy trong mắt lấp lánh ý trêu chọc, dịu dàng thâm tình. Rõ ràng là cố ý trêu cô, nhưng lúc Mỹ Thư đang đầu óc cuồng, chẳng hề nhận . Cô cứ tưởng thấy, liền cố sức bám cánh tay và lồng n.g.ự.c , ghé sát tai thì thầm nức nở: "Em là nữa." "Không nữa mà."
Ngay cả lời từ chối cũng mang tông giọng mềm mỏng, như móc câu đoạt hồn . Lương Thu Nhuận làn da trắng ngần mịn màng như đậu phụ của cô lộ ánh đèn khi cô đột nhiên dậy, ánh mắt càng lúc càng tối sầm .
Giang Mỹ Thư cảm thấy gì đó , cúi đầu thì thấy đang hớ hênh giữa trung. Cô hoảng loạn vớ lấy chăn che chắn ngực: "Lương Thu Nhuận!" Cô nghiến răng nghiến lợi, trông giống hệt một con mèo nhỏ bắt nạt.
Lương Thu Nhuận khẽ , kéo luôn cả cô lẫn chăn lòng ôm chặt: "Ta ." "Nếu nữa..." "Vậy để xoa vai, bóp cái lưng đau cho em nhé?" Gương mặt thanh tú, phong thái nho nhã chính trực, dáng vẻ cuồng dã cô lúc nãy.
Mỹ Thư bán tín bán nghi: "Thật ?" Lương Thu Nhuận khẽ "ừm" một tiếng, giọng dịu dàng: "Giang Giang, lừa em bao giờ ?" Hình như là thật. Giang Mỹ Thư ngây nghĩ, Lương Thu Nhuận thực sự từng lừa cô, dù chỉ một . Cô gật đầu.
"Vậy thì xuống." Anh bế cô xoay , để cô sấp xuống, để lộ tấm lưng trần mảnh khảnh trắng muốt và đôi hõm lưng (lúm đồng tiền ở lưng) cực kỳ quyến rũ. Lương Thu Nhuận đặt bàn tay to thô ráp lên hõm lưng cô: "Mỏi ở đây ?"
Anh ấn thì thôi, ấn một phát Mỹ Thư nắc nẻ: "Đủ đủ , lão Lương, đừng ấn nữa, nhột quá, nhột c.h.ế.t mất!" Hõm lưng là nơi cực kỳ nhạy cảm, ấn thế khác gì thọc lét lòng bàn chân .
Lực tay Lương Thu Nhuận nhẹ vài phần: "Hết mỏi ?" Mỹ Thư ngoái đầu , chiếc cổ trắng ngần xinh lộ mắt : "Em thà mỏi còn hơn là nhột." Lương Thu Nhuận thu tay , vẻ mặt ôn nhuận như ngọc lộ vài phần dò hỏi: "Nghĩa là... em vẫn còn sức?"
Câu Mỹ Thư trả lời cho ? Rõ ràng là đang giăng bẫy cô mà. "Anh định gì?" Cô lập tức lật , cảnh giác . Lương Thu Nhuận gì, nhưng Mỹ Thư ánh mắt là hiểu ngay. "Đừng mơ!"
Cô cao giọng, nhưng Lương Thu Nhuận chỉ im lặng cô. Anh mới xong việc, bán bất lộ y, để lộ cơ n.g.ự.c săn chắc, cơ bụng sáu múi và vòng eo mạnh mẽ. Kết hợp với gương mặt tuấn tú, thanh khiết như ngọc, quả thực là một vẻ ngoài quá đỗi ưu việt. Mỹ Thư từ xuống , thực sự tìm thấy một khuyết điểm nào.
Trong khoảnh khắc đó, Mỹ Thư thậm chí còn mất tập trung, thầm nghĩ: "Mình 'ăn' ngon thật đấy." Lương Thu Nhuận thì gầy, nhưng thực chất đầy sức mạnh, nhất là vòng eo và "chỗ đó" đều cừ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-326.html.]
Nhận đang nghĩ linh tinh, Mỹ Thư liền "phỉ phui": "Anh cởi sạch cũng thèm ý kiến gì ." Lương Thu Nhuận trầm thấp, giọng dịu dàng: "Giang Giang, cứu Lương Duệ ?"
Mỹ Thư vô thức gật đầu. Cô và Lương Thu Nhuận ở đây hưởng lạc, còn Lương Duệ vẫn đang quỳ bài vị. Nghĩ đến đây cô thấy với thằng bé. Cùng một việc mà con chịu phạt, còn thì hưởng thụ "nam sắc". Phỉ phui, cô là đang "bán cầu vinh" cứu con mà!
Cô cảnh giác : "Ý là ?" "Ba , sẽ thả Lương Duệ ." Mỹ Thư trợn tròn mắt: "Cái gì? Ba ?" "Nhiều quá, !" Cái kiểu của Lương Thu Nhuận một hiệp 40 phút đến một tiếng, ba hiệp mà tính dạo đầu thì chắc chắn cô sẽ thức trắng đêm mất.
Thấy cô đồng ý, Lương Thu Nhuận cũng chẳng vội, thong thả mặc quần áo. Những ngón tay dài thuôn mượt như ngọc của cài từng cúc áo cực kỳ nho nhã, quý phái. "Nếu em đồng ý thì thôi, cứ để Lương Duệ quỳ tiếp ." Cài xong áo, chỉnh cổ áo, mặt như tranh: "Có điều, căn phòng đặt bài vị đó nóng bí, nhiều muỗi, đất đến cái đệm cũng . Lương Duệ quỳ cả đêm như , e là sáng mai chân nhấc lên nổi ."
Mỹ Thư thì thắt lòng: "Lão Lương, đừng thế mà, thằng bé sai, phạt nặng ?" Mặc đồ xong xuôi, Lương Thu Nhuận trông như một con hổ ăn no nê, vẻ mặt thỏa mãn pha chút gian tà: "Nó sai ." Anh ngước mắt cô, cách giữa hai chỉ bằng một nắm tay: "Nó sai ở chỗ dám dẫn em đ.á.n.h ."
"Đó là của nó, nên khi đưa hình phạt, nó một lời mà đồng ý ngay. Giang Giang," giọng ôn hòa nhưng đanh thép, "Lương Duệ đ.á.n.h bao giờ phạt thế , đây là đầu bắt nó quỳ bài vị vì nó phạm lớn. Nếu em đồng ý, cứ để nó quỳ tiếp."
Mỹ Thư hỏi: "Quỳ bao lâu?" Cô ngờ Lương Duệ phạt là vì cô. "Ít nhất là đến sáng mai." Giang Mỹ Thư nghiến răng: "Em đồng ý." Lương Thu Nhuận bước đến mặt cô, áo sơ mi trắng tinh khôi, khí chất thư sinh nho nhã: "Đồng ý cái gì?"
Mỹ Thư đỏ mặt tía tai: "Đồng ý... ba ." Lương Thu Nhuận lắc đầu. "Anh ý gì đây?" Anh sâu mắt cô, gương mặt vẫn còn vương chút ửng hồng cuộc vận động mãnh liệt: "Ba là giá lúc nãy, giờ cứu nó thì... tăng giá ."
Mỹ Thư: "??" Cô trợn mắt quát: "Lão Lương, quá đáng lắm!" Người mà kỳ cục, còn tăng giá giữa chừng. Lương Thu Nhuận hiền từ, trông vô hại như một thiên sứ: "Vậy em cứu nó ?" Bây giờ quyền chủ động trong tay .
Mỹ Thư c.ắ.n môi: "Tất nhiên là . nếu giá cao quá em trả nổi ." Lương Thu Nhuận: "Không , thương nhân gian ác. Cái giá em chắc chắn trả nổi."
"Giá thế nào?" "Một tiếng đổi một ." Mỹ Thư hiểu: "Ý là ?" "Lương Duệ phạt quỳ từ 5 giờ chiều." Anh liếc đồng hồ cổ tay, "Bây giờ là 7 giờ rưỡi. Đến 7 giờ rưỡi sáng mai là tròn 12 tiếng nữa. Nếu em cứu nó, cứ một hiệp sẽ giảm cho nó một tiếng."
Mỹ Thư bấm đốt ngón tay tính toán: "Vậy chẳng em ít nhất 12 mới cứu nó ?" Lương Thu Nhuận: "Về lý thuyết là ." Mỹ Thư sốc nặng: "Lương Thu Nhuận, tâm địa thật đen tối! Lúc nãy 3 là xong, giờ thành 12 , tư bản bóc lột cũng đen bằng !" Chỉ trong vài phút mà giá tăng gấp bốn .
Lương Thu Nhuận dịu dàng cài nốt chiếc cúc áo cuối cùng cho cô, giọng điệu bình thản: "Em quyền từ chối mà. Dù đối với , vẫn Lương Duệ chịu phạt, vì nếu hình phạt đủ nặng, nó sẽ nhớ đời, mà nhớ đời thì tái phạm."
Việc Lương Duệ đưa Mỹ Thư đ.á.n.h thực sự chạm lằn ranh cuối cùng của Lương Thu Nhuận. Con trai đ.á.n.h thì cùng lắm là thương ngoài da, vả võ nghệ của Lương Duệ là do một tay huấn luyện nên bao giờ lo thằng bé chịu thiệt. đưa Mỹ Thư theo thì rủi ro quá lớn. Trong biên bản thẩm vấn ghi rõ Hà Hồng Cường định khi xử xong Lương Duệ sẽ cho đám lưu manh "nếm mùi" vợ xưởng trưởng.
Khi đến dòng đó, Lương Thu Nhuận nổi da gà vì giận. Mỹ Thư là của , ai cũng điều đó. Anh bảo vệ cô tuyệt đối, còn hành động của bọn Hà Hồng Cường chẳng khác nào nhảy múa bãi mìn của .
Vì , giọng dịu dàng quyết liệt: "Giang Giang, Lương Duệ đưa em đ.á.n.h mà bảo vệ nổi em, chỉ riêng điểm thôi, nó phạt là hề oan."