[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 322

Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:14:04
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Công an Trần thấy cô vội vàng đỡ lấy: "Đã xảy chuyện gì thế ?" "Người báo án là cô ?"

Giang Mỹ Thư thở hổn hển : " nhờ đứa trẻ báo án đấy ạ... phía một đám đang đ.á.n.h con trai . còn cách nào khác, bảo đứa trẻ báo cảnh sát, cứu con."

Cô mở miệng là gọi một tiếng "con trai", nhưng cạnh Lương Duệ thì chẳng lớn hơn là bao. Công an Trần khẽ nhíu mày định hỏi thêm, thì phía Lưu Hổ và Hà Hồng Cường đuổi tới nơi.

"Chạy , chạy nữa !" Vì đây là góc khuất hẻm nên Hà Hồng Cường chỉ thấy Giang Mỹ Thư mà thấy nhóm công an đang ngay góc rẽ. Hắn nở nụ gằn với Mỹ Thư và Lương Duệ: "Xem hôm nay tao đ.á.n.h gãy chân tụi bây !"

Ban đầu chỉ định đ.á.n.h gãy chân Lương Duệ, nhưng giờ quyết định "xử" luôn cả Giang Mỹ Thư vì dám trêu đùa . Lại còn xinh thế nữa chứ. Hắn thầm nghĩ lão Giám đốc mới nhậm chức thật , cưới cô vợ xinh như mộng.

thì chứ? Hà Hồng Cường lạnh. Sự xuất hiện của Lương Thu Nhuận phá vỡ thế cục cũ của nhà máy thịt, đám bạn bè nối khố của giờ kẻ tán. Ngay cả ba cũng vì Lương Thu Nhuận mà về hưu. Hắn động Lương Thu Nhuận, chẳng lẽ động vợ con lão ?

Nghĩ đến đây, Hà Hồng Cường càng thêm phấn khích, vẫy tay lệnh cho Lưu Hổ phía : "Xông lên cho tao, đ.á.n.h c.h.ế.t tao chịu trách nhiệm!!!"

"Mày đ.á.n.h c.h.ế.t ai?" Công an Trần vạn ngờ mặt tại hiện trường mà đám lưu manh vẫn ngang ngược đến thế, dám thốt lời đòi đ.á.n.h c.h.ế.t ngay mặt .

Hà Hồng Cường thể ngờ nổi đối diện Mỹ Thư và Lương Duệ , mà còn là công an mặc sắc phục. Hắn phanh gấp tại chỗ, mặt mày cắt còn giọt máu: "Ông... ông... ông..." Các ở đây? Cuối cùng cũng thốt nổi câu hỏi đó.

Lưu Hổ phía cũng chẳng khá hơn, thậm chí còn sợ hãi hơn cả Hà Hồng Cường. Đã lăn lộn phố thì mặt "cớm" cho . Hắn nhận ngay đây là Công an Trần - khắc tinh một của giới lưu manh trong khu vực. Hắn cẩn thận né tránh bao năm, ngờ đ.â.m đầu rọ một cách mỹ.

Công an Trần nhướng mày: "Mày tao?" Lưu Hổ khổ mà nên lời. Công an Trần hừ lạnh, mặt sắt đen sì: "Biết tao là . Giải !"

Dứt lời, ông liếc qua mặt Mỹ Thư và Lương Duệ. Lương Duệ thì là gương mặt "quen quen", còn Mỹ Thư thì xa lạ. Ông thầm đoán phận của cô nhưng để lộ mặt. Thấy hai vẫn ngẩn , ông nhắc nhở: "Còn theo?"

Giang Mỹ Thư lúc mới phản ứng , cô lo sợ nhưng vẫn chắn mặt Lương Duệ: "Đồng chí công an, chúng hại, cũng về đồn ?" Cô cả hai kiếp bao giờ việc với công an cả!

Công an Trần vẻ mặt cô, nén gật đầu nghiêm túc: "Tất nhiên. Về lấy lời khai. Ngoài , gọi cả phụ hai bên đến."

Mỹ Thư thì "A" lên một tiếng, Lương Duệ lí nhí: "Đồng chí công an, chính là phụ của Lương Duệ đây ạ. Một ?" Cô thật sự lão Lương đến đồn công an bảo lãnh cho cả hai , hổ c.h.ế.t mất!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-322.html.]

"Không ." Công an Trần từ chối dứt khoát: "Tụi bây tụ tập đ.á.n.h gây rối, tên nào tính tên đó, tất cả gọi lớn trong nhà đến lãnh về."

Mọi xong mặt mày méo xệch, Mỹ Thư cũng . Cô lén nhỏ với Lương Duệ: "Lại gọi phụ , là đừng gọi ba con đến ?" Nghĩ đến cảnh lão Lương chuộc nữa, cô thấy kinh khủng quá.

Lương Duệ dù mặt mũi bầm dập, mũi vẫn còn rướm m.á.u nhưng càng thêm vẻ ngang tàng: "Không gọi ba thì gọi ai?" Mỹ Thư trầm tư: "Hay gọi , hoặc là chồng ?" Công an Trần phía lườm: "Đến đồn , giữ trật tự!"

Mỹ Thư lườm thì da đầu tê dại, cảm giác như đang chuyện riêng trong lớp giáo viên chủ nhiệm gọi tên. Cô lập tức ngay ngắn, ngoan ngoãn như học sinh tiểu học suốt quãng đường về đồn.

Tại đồn công an, cả nhóm tách . Mỹ Thư và Lương Duệ đưa hai phòng lấy lời khai riêng biệt. Căn phòng thẩm vấn nhỏ xíu, tường cao ngất, chỉ một ô cửa sổ nhỏ tít cao tỏa xuống ánh sáng lạnh lẽo. Mỹ Thư sợ đến mức suýt .

"Đồng chí công an, là dân lành mà, dân lành thứ thiệt luôn!" Cô sụt sịt, "Thật đấy, từ nhỏ tới lớn còn nỡ giẫm c.h.ế.t một con kiến. Chuyện thất đức duy nhất từng là trộm ba đồng tiền giấu trong đế giày của ba thôi... thề đấy! À, còn vụ đ.á.n.h hôm nay nữa... thể trách chúng !"

Cô tuôn hết chuyện ánh đèn sợi đốt chói mắt, kể cả chuyện Hà Hồng Cường định tung tin đồn bỉ ổi về cô và Lương Duệ. "Hắn định đồn là và Lương Duệ quan hệ bất chính... Không , miệng nổi, hổ quá!"

Anh công an trẻ lấy lời khai cho cô cố nhịn để giữ sự chuyên nghiệp. Trong khi đó, ở văn phòng bên cạnh, Công an Trần qua lỗ quan sát tường, nhịn mà bật thành tiếng. "Lão Lương ơi là lão Lương, vợ nhỏ của ông thú vị thật đấy!" Đến chuyện trộm ba đồng của ba cũng khai .

Bên , Mỹ Thư vẫn đang hăng hái "thẩm vấn" ngược công an: "Đồng chí, nếu kẻ đồn đồng chí quan hệ bất chính với , đồng chí đ.á.n.h nó ?" Cậu công an trẻ tên Tiểu Từ vô thức gật đầu: "Đánh chứ, đ.á.n.h cho vỡ đầu luôn chứ!" Mỹ Thư lập tức đắc thắng: " , đúng ! Phận con ai nh.ụ.c m.ạ mà chịu nổi. Nên Lương Duệ nhà đ.á.n.h cũng là chuyện thường tình mà!"

Công an Trần ở phòng bên thấy thì khẽ : "Cũng thông minh đấy." Ông bàn việc, nhấc máy gọi đến văn phòng Giám đốc nhà máy thịt. Sau một hồi lâu, đầu dây bên mới bắt máy. "Ai đấy?" Giọng Lương Thu Nhuận trầm vang lên. Công an Trần thẳng vấn đề: "Lão Lương , vợ nhỏ của ông bắt về đồn , mau mang đến chuộc !"

Lương Thu Nhuận: "?"

Chương 127

Lương Thu Nhuận sững , siết chặt ống : "Ông cái gì cơ?" Công an Trần lặp : "Vợ và con trai ông đang thẩm vấn ở đồn đây, mau đến mà lãnh ."

Ống thời cách âm , thư ký Trần đang dọn dẹp bàn việc bên cạnh thấy thế thì giật b.ắ.n , suýt rơi đồ đạc. Anh lén quan sát, thấy sắc mặt lãnh đạo từ đỏ chuyển sang xanh mét đen kịt .

Giây tiếp theo, Lương Thu Nhuận dập mạnh máy. Thư ký Trần run rẩy hỏi: "Lãnh đạo...?" Lương Thu Nhuận day day thái dương: "Đưa đến đồn công an." "Dạ... đồn nào ạ?" "Khu đường Tứ Minh."

Thư ký Trần vội vàng chuẩn , nhưng khi thứ sẵn sàng, mới lí nhí hỏi: "Vậy còn cuộc họp lúc một rưỡi chiều nay thì ạ?"

Loading...