[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 317
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:10:18
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Họ lẽ còn sợ "Diêm Vương sống" Lương Thu Nhuận để ý đến ?
Mẹ Hà cái tát cho ngây , lập tức rú lên một tiếng: "Ông dám đ.á.n.h !" Mắt thấy hai chuẩn cãi ầm ĩ ngay tại văn phòng, thầy Lâm cắt ngang: "Đây là văn phòng chứ cái chợ, nếu các cãi thì về nhà mà cãi."
Lúc , lão xưởng trưởng Hà và vợ mới im bặt. Lương Thu Nhuận chẳng thèm liếc họ lấy một cái, sải bước thẳng về phía Giang Mỹ Thư và Lương Duệ.
Dù ở góc tường cửa hai đang , nhưng Lương Thu Nhuận chỉ lướt qua Lương Duệ, thấy thương tích gì nặng, liền dồn bộ sự chú ý lên Giang Mỹ Thư. Mỹ Thư cảm nhận ánh đó. Rõ ràng ban nãy khi giật tóc với Hà cô dũng mãnh lắm, nhưng hiểu , ngay khi Lương Thu Nhuận xuất hiện và cô bằng ánh mắt lo lắng, xót xa, cô bỗng thấy tủi vô cùng.
Vành mắt cô đỏ hoe, môi bĩu , uất ức để cho hết. "Lão Lương..." Ngay cả cô cũng nhận sự tin tưởng và nũng nịu trong tông giọng . "Lão Lương." Cô gọi liên tiếp hai tiếng, nhưng mỗi tiếng mang một sắc thái cảm xúc khác .
Vì mới đ.á.n.h xong, tóc tai cô xõa xượi, bên má một vết cào đỏ hỏn, thậm chí bắt đầu bầm tím. Da cô vốn trắng, nên chút dấu vết nào cũng hiện lên rõ mồn một, trông đáng thương. Nhất là khi cô đỏ hoe mắt, bày bộ dạng bắt nạt , trái tim Lương Thu Nhuận như một chiếc búa lớn nện .
Anh hít một sâu, giọng khàn đặc: "Có em?" Sự lo lắng thể che giấu nổi.
Giang Mỹ Thư lắc đầu gật đầu, nước mắt to bằng hạt đậu cứ thế lã chã rơi, thốt nên lời. Cô bao giờ ai chỉ thẳng mặt mắng là hồ ly tinh, cũng bao giờ nhục nhã đến thế.
Thấy cô như , nắm đ.ấ.m của Lương Thu Nhuận siết chặt hơn. Anh đột ngột Hà Trịnh Quốc và Hà, thậm chí ánh mắt còn quét qua cả thầy Lâm. " cần một lời giải thích thỏa đáng." "Nếu , chuyện sẽ xong ."
Dáng vẻ của Lương Duệ cũng chẳng khá hơn. Lúc đ.á.n.h , khi Mỹ Thư kịp xông giúp, Hà phát điên cào một nhát rách cả mặt.
Mọi chuyện trở nên căng thẳng. Thầy Lâm và lão xưởng trưởng kịp lên tiếng, Hà gào lên: "Không xong là xong thế nào? Giám đốc Lương, con trai đ.á.n.h thành thế , ông xong cũng để yên !"
Nghe thấy lời , sắc mặt lão xưởng trưởng Hà đại biến, ông lập tức xòa với Lương Thu Nhuận: "Giám đốc Lương, thật sự xin ..." "Mọi một câu!" Thầy Lâm hét lớn một tiếng.
Mọi dồn ánh mắt về phía thầy. Thầy Lâm hít sâu một , đây là lãnh đạo lớn trong xưởng, nhưng lúc thầy màng đến nữa. Thầy bình tĩnh tường thuật: "Khởi đầu của sự việc là do Hà Hồng Cường chủ động khiêu khích, nh.ụ.c m.ạ Lương Duệ. Sau đó Lương Duệ phản kháng, đè Hà Hồng Cường xuống đất đánh. Đồng chí Giang chạy can ngăn nhưng bà Hà xông tham chiến, đó biến thành một cuộc ẩu đả hỗn loạn, đồng chí Giang cũng tham gia ."
"Sau đó tất cả gọi văn phòng." "Diễn biến sự việc cơ bản là như . Giám đốc Lương, lão xưởng trưởng Hà, đây là trường học, cái chợ, càng nơi để lưu manh đ.á.n.h mỗi ngày. Nếu các còn tiếp tục thế , quyền đề nghị hiệu trưởng đuổi học con em các ." "Trường học giữ những 'con sâu rầu nồi canh'!"
Đây là đòn trừng phạt đ.á.n.h cả hai phía. Lão xưởng trưởng Hà thừa tính nết con trai . Hà Hồng Cường là đứa con muộn ông năm 45 tuổi nên chiều chuộng vô cùng, mới thành tính cách ngang ngược . Thực tế, đó Hà Hồng Cường chuyển trường mấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-317.html.]
Nghĩ đến đây, lão xưởng trưởng vốn cứng cỏi nay khom lưng xuống: "Thầy Lâm, thầy yên tâm, con sẽ về dạy dỗ . Chuyện chắc chắn sẽ phạt nặng để nó nhớ đời." Nói đoạn, ông quát Hà Hồng Cường: "Hồng Cường, còn mau đây xin bạn?"
Hà Hồng Cường đ.á.n.h khá thảm, mặt mũi sưng vù, m.á.u me bê bết. "Ba, con mới là đ.á.n.h mà." Hắn cũng như , thể tin nổi ba bắt xin Lương Duệ. "Nếu mày khơi mào mâu thuẫn, Lương Duệ tự dưng đ.á.n.h mày chắc?" Lão xưởng trưởng đắc tội Lương Thu Nhuận, ông sợ lật chuyện cũ thì ông tiêu đời. Vất vả lắm mới về hưu yên , ông xảy thêm chuyện gì nữa.
Nghĩ , lão xưởng trưởng xách tai con trai , dù xót con đứt ruột nhưng mặt vẫn hung dữ: "Xin ngay!" "Không xin , tao cắt tiền tiêu vặt của mày." Đánh trúng t.ử huyệt, Hà Hồng Cường đành bước tới mặt Lương Duệ: "Xin ."
Lương Duệ khoanh tay ngực: "Không nhận." "Tao chấp nhận lời xin của mày." Những lời quá bẩn thỉu, là những khía cạnh mà Lương Duệ bao giờ nghĩ tới.
Hà Hồng Cường cảm thấy nhục nhã, ngờ xuống nước mà Lương Duệ vẫn nhận, đành ba cầu cứu. Lão xưởng trưởng suy nghĩ một lát: "Thế , về chuẩn chút quà sẽ đích đến nhà xin ." Lương Thu Nhuận lạnh lùng: "Không cần." Loại đến nhà, còn thấy bẩn cửa. "Lão xưởng trưởng Hà, ông quản lý nhà cho , đừng để ngoài sủa bậy."
Mẹ Hà mấy định nhảy dựng lên nhưng đều chồng giữ chặt. Lão xưởng trưởng gật đầu: "Phải, , chắc chắn sẽ quản chặt, để chuyện xảy nữa." Mẹ Hà trợn mắt tức tối. Lương Thu Nhuận liếc bà : "Bà phục?" Giọng điệu hững hờ nhưng khiến Hà lập tức cúi gầm mặt xuống. Cơn giận và sự bất mãn ban nãy đột nhiên nguội lạnh cái của .
Bà hiểu tính chồng , ông Hà là cực kỳ thực tế. Ông còn thương con hơn cả bà, nhưng giờ con trai đ.á.n.h mà ông những đòi công bằng còn hạ xin , điều bất thường. Nhận điều đó, Hà toát mồ hôi lạnh: Chắc chắn ông Hà điểm yếu Lương Thu Nhuận nắm thóp.
"Bà phục vì con trai đ.á.n.h con trai bà mà xử lý, đúng ?" Lương Thu Nhuận thong thả bước đến mặt Hà, bình thản hỏi. Bà cúi đầu, dám , còn vẻ hung hãn lúc nãy. "Bà trả lời vì bà nhận , đúng ?" Lương Thu Nhuận hỏi tiếp, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng khiến Hà run sợ: "Giám đốc Lương, ông đang gì."
Lương Thu Nhuận gằn giọng: "Bà rõ mà. Bà leo lên vị trí bằng cách nào cũng . Bà vợ là hồ ly tinh, nhưng trong lòng bà và đều rõ, bà là cái hạng gì?" "Giám đốc Lương!" Lão xưởng trưởng Hà hét lên, cố ý cắt ngang lời Lương Thu Nhuận: "Chuyện chúng sẽ đến tận nhà xin , liệu thể dừng ở đây ?" Lời mang vài phần khẩn cầu.
Lương Thu Nhuận nheo mắt, ánh lạnh thấu xương: "Dừng ở đây?" "Lúc vợ ông nh.ụ.c m.ạ vợ là hồ ly tinh, cô phục vụ cả già lẫn trẻ, ông bảo dừng ?" Từng chữ từng chữ họ nh.ụ.c m.ạ cô, đều ghi tạc trong lòng. Giang Mỹ Thư phía thấy , vành mắt cay cay, cô cúi đầu lau nước mắt. Cô cảm động, còn lão xưởng trưởng Hà thì . Ông sững lời của Lương Thu Nhuận, sang tát vợ thêm cái nữa, quát lớn: "Còn xin mau!"
Mẹ Hà lúc cũng hiểu nhà thể đắc tội nổi Lương Thu Nhuận. Bà c.ắ.n răng: "Xin lỗ..." Chữ cuối cùng kịp thốt Lương Thu Nhuận ngắt lời: "Không nhận nổi." Bà lúng túng chồng. Lão xưởng trưởng quát: "Bà là lợn ? Ban nãy bà x.úc p.hạ.m ai thì mà xin đó!"
Mẹ Hà cam lòng xin Giang Mỹ Thư. Với bà , xin Lương Thu Nhuận là vì là quyền thế, còn xin Mỹ Thư thì lý lẽ gì ? vì chồng ép quá gắt, gân xanh trán ông nổi lên như nổ tung, bà mới nhận mức độ nghiêm trọng. Bà lề mề bước tới mặt Giang Mỹ Thư: "Xin cô."
Giang Mỹ Thư tránh sang một bên: " nhận." Không thể sỉ nhục một câu xin là xong. Nếu con họ những lời dơ bẩn đó, Lương Duệ và cô phát điên lên mà đ.á.n.h . Tình hình rơi bế tắc.
"Chuyện xin các về nhà mà ." Thầy Lâm cắt ngang: "Gây rối đ.á.n.h tập thể là chuyện cực kỳ nghiêm trọng. Bất kể là Hà Hồng Cường Lương Duệ, đều bản kiểm điểm một ngàn chữ! Nộp cho để kiểm tra từng chữ một, thiếu một chữ cũng xong." "Rõ ạ." Lương Duệ tuy nhưng vì Mỹ Thư kéo nhẹ tay áo nên vẫn lên tiếng đáp ứng. Phía bên Hà Hồng Cường cũng đành ngậm ngùi lời cái của ba.
Thầy Lâm hài lòng, đoạn thầy sang Lương Thu Nhuận và lão xưởng trưởng Hà: "Ngoài bọn trẻ đ.á.n.h , đồng chí Giang và đồng chí Hà với tư cách trưởng bối cũng tham gia ẩu đả, còn vỡ kính của trường, các là nhà cũng chịu phạt." Lão xưởng trưởng Hà theo bản năng hỏi: "Phạt cái gì ạ?"