[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 312
Cập nhật lúc: 2025-12-22 03:03:42
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô "văn vở" lừa cho mấy .
"Không." Cô từ chối một cách dứt khoát. "Lão Lương, chúng giao kèo , một tháng một thôi."
Đây là lời hẹn của Lương Thu Nhuận với cô. Mà thực , chính mới là đặt cái quy tắc đó. Anh bảo nhiều quá sợ hại , hại thể của Mỹ Thư, và tất nhiên cũng hại cả nữa. Anh đang cố hết sức để tiết chế và cấm dục.
khổ nỗi, là một chuyện, kế hoạch là một chuyện, mà thực tế là chuyện khác. Thực tế là Lương Thu Nhuận lật lọng . Anh đang sức đàm phán. Tiếc là Mỹ Thư quá rành chiêu trò của : "Không cho." Cô cuộn tròn chăn, gói như một cái kén.
Lương Thu Nhuận cái kén chăn đó, đầu tiên nếm trải cảm giác gậy ông đập lưng ông. Ngay khi định đưa tay "khêu" cái kén thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
"Ba ơi, đồng chí Giang ngủ ạ?"
Lương Thu Nhuận: "..." Đột nhiên thấy cái nhà thêm một thật là phiền phức quá mất. Anh trả lời Lương Duệ, nhưng khổ nỗi Giang Mỹ Thư tự cuộn trong chăn nhảy lò cò chạy như một con sâu tằm tẩu thoát: "Chưa ngủ , Đại Duệ Tử, đến đây!"
Cô ngay con trai ngoan Lương Duệ nhất định sẽ giải cứu cô khỏi dầu sôi lửa bỏng mà. Nhìn vợ con trai dắt mất, Lương Thu Nhuận day day thái dương, thậm chí bắt đầu nghĩ đến việc dọn ngoài ở riêng để tận hưởng thế giới hai với Giang Giang cho .
Sáng hôm . Giang Mỹ Thư ăn sáng xong liền xách theo đồ đạc chuẩn , chuẩn về nhà ngoại ăn tiệc đầy tháng. Cô nhờ chú Lâm cho ba bộ quần áo cho cháu gái. Ngoài , cô còn dùng phiếu đặc cung và phiếu sữa bột mua ở cửa hàng Hoa Kiều hai hộp sữa bột, cộng thêm hai miếng cao A Giao và một túi đường đỏ mà Lương đưa cho. Đối với phụ nữ mới sinh xong, đây là những món bổ phẩm nhất.
Chuẩn lỉnh kỉnh cả một túi đồ, cô xách túi nilon lưới bắt xe buýt đến khu đại tạp viện nhà họ Thẩm. Lúc cô đến, nơi khách khứa. Vì nhà họ Thẩm tiệc đầy tháng nên ở sân chung bày năm sáu cái bàn. Các đầu bếp đang bận rộn bên bếp lửa.
Mỹ Thư đám bận rộn, thấy Thẩm đang sắp xếp bên trong, bốn mắt , cô gật đầu chào. Mẹ Thẩm thấy là Mỹ Thư thì đon đả đón tiếp: "Đến thăm Mỹ Lan ? Nó đang nghỉ trong phòng đấy, con ."
Mỹ Thư "" một tiếng xách đồ căn phòng mà vợ chồng Mỹ Lan thuê . Cô khuất, hàng xóm bên cạnh liền cảm thán với Thẩm: "Dâu nhà bà cô em gái lấy chồng giàu giúp đỡ đúng là sướng thật đấy." " thấy cô xách cả sữa bột kìa." " đấy, sữa bột với mấy thứ khác qua là rẻ ."
Mẹ Thẩm mỉm : "Là Mỹ Thư nó thương chị nó thôi." Bà khéo léo đáp một câu cho qua chuyện.
Bên trong phòng. Bước Mỹ Thư mới phát hiện căn phòng cô từng xem qua nay đại biến dạng. Lúc cô tới đây đầu, phòng trống huếch trống hoác chỉ mỗi cái giường, giờ thì khác hẳn. Cạnh giường lớn kê thêm một cái giường ghép, trải ga giường màu hoa cà mới. Ô cửa sổ trọc lốc giờ treo rèm họa tiết hoa cúc nhỏ trang nhã. Thậm chí cái bóng đèn giữa phòng cũng bọc bằng vải đỏ để tránh chói mắt trẻ con.
Chỉ cần qua, Mỹ Thư căn phòng chăm chút kỹ lưỡng. Tâm trạng cô cũng hơn hẳn, cô đặt đồ lên bàn tiến về phía đầu giường: "Xem Thẩm Chiến Liệt cũng quan tâm đấy chứ." Cái lán rách hôm nọ từ bệnh viện về đúng là gây kích động mạnh cho Mỹ Thư.
Giang Mỹ Lan vỗ vỗ lên giường: "Anh nghĩ đằng nào tiền thuê phòng cũng bỏ , nên tiếc mấy thứ nữa. Lên đây em."
Mỹ Thư lắc đầu: "Quần áo em xe buýt bụi, lên giường , kẻo bẩn chỗ cháu ." Giang Mỹ Lan bảo: "Chị để ý ." Chị bao giờ chê em gái cả. " em để ý." Mỹ Thư ghé sát bé con trong lòng chị: "Cháu ngủ ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-312.html.]
Vừa hết tháng, các nét mặt bé con rõ hơn, da dẻ hồng hào, căng mịn, trông cứ như một món đồ ngọt lịm c.ắ.n một miếng . Mỹ Lan mở một góc tã lót để Mỹ Thư rõ hơn. "Cháu b.ú xong, đang ngủ giấc sáng, ban nãy thức sớm."
Mỹ Thư gật đầu, thấy chị trán quấn khăn, tóc tai rối, áo ngủ còn vệt sữa loang . Cô lặng một chút, vì cô chị vốn là ưa sạch sẽ và trọng thể diện nhất, nhưng giờ hình ảnh chút xuề xòa.
"Em thấy chị đổi nhiều quá đúng ?" Mỹ Lan sờ mặt , thoáng chút ngẩn ngơ. Mỹ Thư lắc đầu, cô thật mà mỉm dỗ dành: "Đâu , em thấy chị , mặt tỏa hào quang mẫu t.ử dịu dàng lắm."
Câu Mỹ Lan bật , chị cúi xuống con: "Chị cũng chẳng nữa, mỗi thấy mệt mỏi gục ngã, cứ thấy con bé là chị thấy mãn nguyện vô cùng." Mỹ Thư , đó là tình mẫu tử, và cũng là ảnh hưởng của nội tiết tố nữa. Cô theo ánh mắt chị: "Cháu đặt tên chị?"
Mỹ Lan đáp: "Đặt , tên khai sinh là Thẩm Hạ Vãn, tên ở nhà là Vãn Vãn." Đứa bé đến muộn, đến muộn màng nên gọi là Vãn Vãn. Mỹ Thư tên xong liền đưa tay chạm nhẹ mặt bé: "Vãn Vãn, Vãn Vãn, tên cháu quá."
Không Vãn Vãn hiểu mà khi đang ngủ, khóe miệng bé bỗng thoáng hiện một nụ . Mỹ Thư kinh ngạc: "Cháu kìa! Bé tí thế ?" Mỹ Lan đầy tự hào: "Chị phát hiện con bé từ sớm , mỗi ngủ say là lén một đấy." Cứ thấy con là chị cũng vô thức theo.
"Đáng yêu quá mất." Mỹ Thư sờ sờ bé. Thẩm Chiến Liệt lúc bưng bát nước đường trứng gà , thấy Mỹ Thư ở đó, khựng : "Chị cũng tới ạ? Để bảo đầu bếp thêm một bát nước đường nhé."
Mỹ Thư lắc đầu: "Không cần , sáng em ăn ." Cô nghĩ một chút lấy miếng cao A Giao từ trong túi : "Lần tới nấu nước đường trứng gà thì cho thêm miếng ." Ở cái thời buổi cơm còn chẳng đủ ăn, mà dùng A Giao tẩm bổ thì đúng là xa xỉ. Thẩm Chiến Liệt nhận ngay mà Mỹ Lan. Anh giờ còn là trai nghèo khổ , khi cùng Mỹ Lan ăn, tầm mắt mở mang nhiều. Anh nhận hai miếng A Giao chắc bằng nửa tháng lương của .
Mỹ Lan cũng ngạc nhiên: "Em lấy thứ quý giá ?" Mỹ Thư cũng giấu: "Mẹ chồng em đưa đấy, bà bảo chị hết tháng nên gửi chút quà mừng, coi như bù đắp việc bà tới thăm chị ."
Điều khiến lòng Mỹ Lan chút phức tạp. Đây là đầu tiên trong cả hai kiếp , chị nhận quà từ chồng hụt . Chị im lặng . Mỹ Thư khuyên: "Chị cứ nhận , giờ chị cần nó hơn bọn em, sinh xong đại bổ, thứ là hợp nhất ." Mỹ Lan thần sắc phức tạp, nhưng cuối cùng cũng nhận lấy: "Cho chị gửi lời cảm ơn tới chồng em nhé." Mỹ Thư xua tay hiệu gì.
Hai chị em chuyện thầm thì, Thẩm Chiến Liệt ngoài. Mỹ Thư thấy dáng của chút tự nhiên, liền hỏi Mỹ Lan: "Anh thắt ống dẫn tinh ?" Cô giờ cũng là từng trải nên qua là đoán . Mỹ Lan gật đầu: "Về một tuần, lúc chị thể xuống giường là luôn."
Mỹ Thư lặng một chút: "Cũng đấy, chị ạ, chị lầm ." Có thể Thẩm Chiến Liệt hảo, cần uốn nắn, dạy bảo dần dần, nhưng như thế hơn đại đa đàn ông khác nhiều . Mỹ Lan mỉm : "Không hảo, nhưng tạm thời vẫn còn lời chị." Chị cữ chăm sóc nên sắc mặt hồng hào, cũng đầy đặn hẳn lên, bắt đầu cằm đôi .
"Xem chị sống khá ." Mỹ Thư cảm thán. "Cũng em ạ." Mỹ Lan hỏi : "Còn em thì ?" Vừa hỏi một câu, Mỹ Thư đỏ bừng mặt: "Chị, em và lão Lương... viên phòng ."
Dứt lời, Mỹ Lan bật dậy thẳng lưng: "Cái gì? Em và Lương Thu Nhuận viên phòng á? Chẳng bất lực ?"
Mỹ Thư mập mờ: "Anh chữa khỏi , uống t.h.u.ố.c nửa năm, châm cứu nửa năm là dần khỏe thôi." Thực chữa bất lực mà là chữa chứng sợ tiếp xúc, nhưng bản chất cũng như cả. Chữa sợ tiếp xúc thì "chuyện đó" cũng tự nhiên thôi.
Mỹ Lan ngơ ngác Mỹ Thư, cực kỳ chấn động: "Thật sự ngờ tới... Không ngờ tới luôn đấy. Lương Thu Nhuận mà cũng ngày bình thường trở ." Cả hai kiếp chị đều ngờ tới chuyện .
Thấy chị kinh ngạc, Mỹ Thư giải thích thêm, chỉ cúi đầu xoa đôi má hồng hồng của Vãn Vãn. Da trẻ con thích thật, mềm như thạch, sờ chẳng rời tay. Nhìn em gái thích trẻ con đến , Mỹ Lan đột nhiên hỏi một câu: "Thế em và Lương Thu Nhuận định sinh con ?"