[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 306
Cập nhật lúc: 2025-12-21 14:19:32
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LD03oLXrL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Thẩm Chiến Liệt rời .
Lương Thu Nhuận khẽ hỏi cô: "Em định xem đứa bé ?"
Giang Mỹ Thư vẫn chằm chằm cửa phòng phẫu thuật, cô lắc đầu, nhỏ giọng : "Em xem. Một chút cũng ." Nếu vì cái sinh linh nhỏ bé , chị cô chịu nỗi khổ lớn đến thế .
Lương Thu Nhuận dường như hiểu tâm tư của cô.
"Không xem thì xem nữa." Suy cho cùng, nếu như Giang Giang vì sinh con mà chịu nỗi đau , lẽ cũng chẳng mặt đứa trẻ đó.
Giang Mỹ Thư thấy ấm lòng vì Lương Thu Nhuận thể thấu hiểu . Thế nhưng, phần lớn tâm trí cô vẫn đặt cả cánh cửa đối diện .
Nửa tiếng .
Giang Mỹ Lan đẩy ngoài, mặt chị trắng bệch, cả run rẩy ngừng: "Lạnh... lạnh quá." Răng chị va cầm cập. Rõ ràng là tiết trời tháng năm mặc áo cộc tay, mà chị lạnh đến mức run b.ắ.n lên.
Giang Mỹ Thư y tá, y tá giải thích: "Sản phụ dùng t.h.u.ố.c gây mê, đây là phản ứng hậu phẫu bình thường. Đưa cô về phòng bệnh , lát nữa y tá sẽ qua tiêm và... ấn bụng."
Giang Mỹ Thư mà da đầu tê dại. Cô dám tưởng tượng nổi. Vừa mới mổ một nhát bụng, m.á.u vẫn còn đang chảy, mà ấn bụng . Thế chẳng là đau đến c.h.ế.t sống ?
Giang Mỹ Thư hỏi: "Có thể ấn muộn một chút ? Chị mới phẫu thuật xong mà."
"Không , nếu ấn để đẩy sản dịch và m.á.u bầm ngoài, sản phụ sẽ gặp biến chứng nguy hiểm hơn."
Mặt Giang Mỹ Thư lập tức tái mét, tay cô đẩy xe cũng run rẩy. Cô Giang Mỹ Lan giường bệnh. Bên trống , chỉ che nửa , đôi chân còn dính vết m.á.u lộ ngoài. Giống như một con thú còn chút tôn nghiêm nào. Vào khoảnh khắc , chị giống một con , mà giống như một con vật bàn mổ, chẳng còn chút riêng tư thể diện nào cả.
Giang Mỹ Thư lẳng lặng kéo chăn che kín hai chân cho chị, mới đẩy chị . Suốt quãng đường, mắt cô đỏ hoe: "Chị chịu khổ , chịu khổ nhiều ." Chị của cô, từ nhỏ đến lớn từng chịu nỗi đau nào lớn thế .
Giang Mỹ Thư mỉm với chị, nhưng cả lẫn răng đều run rẩy, đến mức nặn một nụ trọn vẹn cũng thật khó khăn. "Đừng nữa, em đưa chị về phòng." Cô sụt sịt mũi, lúc mới dần bình tĩnh . Ít nhất, chị cô thoát khỏi nguy hiểm.
Vừa phòng bệnh, Thẩm Chiến Liệt vội vàng bế đứa bé đón gần.
"Cho ... xem với." Giang Mỹ Lan thều thào, ánh mắt thiết tha. Chị đứa con của , đứa trẻ mà chị cầu khẩn suốt hai kiếp mới .
Thẩm Chiến Liệt bế con, thụp xuống bên cạnh để đứa bé ngang tầm mắt chị. Giang Mỹ Lan cả cứng đờ, bụng đau thấu xương, chị dậy nổi, cũng chẳng thẳng lưng , chỉ thể liếc mắt sang, dùng hết sức bình sinh để .
"Xấu quá." Đỏ hỏn như một con khỉ con .
"Mẹ..." Chị ngượng ngùng khi thốt từ . Không hiểu , mới mở lời, khóe mắt trào hai hàng lệ. Xúc động vô cùng. Chị sinh một con . Chị thật sự sinh một sinh linh. Chị . Cuối cùng chị cũng .
Giang Mỹ Thư bên cạnh quan sát, cô tình mẫu t.ử dạt dào như thế, cô chỉ cùng Thẩm Chiến Liệt khiêng Giang Mỹ Lan sang giường bệnh trong phòng.
Vương Lệ Mai và Thẩm cũng đến. Cả Thẩm Ngân Bình, Giang Nam Phương, Giang Trần Lương nữa. Phòng bệnh bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
Giang Mỹ Thư lặng lẽ lùi ngoài, cô với Lương Thu Nhuận: "Lão Lương, về nhà thôi."
Lương Thu Nhuận thấp giọng hỏi: "Em ở thêm một lát ?"
Giang Mỹ Thư lắc đầu: "Không cần ạ." Chị cô lúc quá cần đến cô nữa. Có bao nhiêu vây quanh , cô thể rời . Dù , cửa ải khó khăn nhất chị cũng vượt qua.
Lương Thu Nhuận "ừ" một tiếng.
Về đến nhà, Giang Mỹ Thư mới giật nhận đổ mồ hôi đầm đìa từ lúc nào. Cô tắm rửa một cái mới chìm giấc ngủ mấy yên giấc. Khi Lương Thu Nhuận tắm xong bước , cô ngủ . Dù đang ngủ nhưng lông mày cô vẫn nhíu chặt, trông vẻ bất an.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-306.html.]
Dường như cảm nhận bước lên giường, Giang Mỹ Thư như một con tằm nhỏ, từ từ nhích gần: "Lão Lương." Đã lâu cô gặp , cô thực sự nhớ . Nhớ cái "bạn chung giường" của .
Lương Thu Nhuận khẽ mỉm , vén chăn xuống, tay vỗ nhẹ lên lưng cô một cách dịu dàng, chậm rãi.
"Giang Giang." Giọng trầm ấm, khiến Giang Mỹ Thư lập tức cảm giác an . Cô nhích thêm chút nữa, rúc eo : "Lão Lương. May mà về." Giọng cô vẫn còn vương chút sợ hãi.
"Anh ..." Cô nhắm mắt , cảnh tượng cô sẽ chẳng bao giờ quên , "Em sợ, sợ rằng sẽ bao giờ gặp chị nữa."
Lương Thu Nhuận cảm nhận sự hoảng loạn của cô, đưa tay bế thốc cô lên, để cô hẳn .
"Sẽ ." Anh nâng mặt cô lên, bắt cô thẳng : "Giang Giang, sẽ chuyện đó . Bác sĩ bây giờ giỏi lắm, chị cũng kiên cường, nên chắc chắn sẽ ." Lần đầu tiên nhiều như . "Chị là , sẽ sống lâu trăm tuổi." Một duy vật như , lúc cố dùng tâm linh để an ủi cô.
Giang Mỹ Thư khẽ "", cô áp mặt lồng n.g.ự.c , tiếng nhịp tim đập mạnh mẽ của : "Anh về thật đúng lúc." Nếu về muộn hơn một chút, cô dám nghĩ chuyện gì sẽ xảy .
"Ừ." Lương Thu Nhuận thích tư thế , cô ngang , tựa lòng như một chú mèo nhỏ nũng nịu. Anh vuốt ve lưng cô: "Lúc ở tỉnh Hắc, thấy quen chút nào."
Giang Mỹ Thư ngước lên hỏi: "Không quen chuyện gì ạ?"
"Không quen cuộc sống thiếu em." Lương Thu Nhuận cô đắm đuối, đôi mắt chứa chan sự dịu dàng và nhung nhớ: "Ở tỉnh Hắc, chẳng nơi nào dấu vết của em cả, nên về sớm." Anh về sớm tận mười ngày, chỉ vì gặp Giang Giang của .
Giang Mỹ Thư ánh mắt chạm thẳng tim, trái tim cô cũng bắt đầu đập thình thịch liên hồi.
"Em nhớ ?" Lương Thu Nhuận trầm giọng hỏi, mang theo một sự áp chế khó cưỡng.
Giang Mỹ Thư khẽ gật đầu: "Ngày nào em cũng mong, mong về. Cái giường lớn thế , ngủ một em thấy quen." Cô quen lão Lương ở bên cạnh .
Nghe , ánh mắt Lương Thu Nhuận bỗng sáng rực lên, lật áp Giang Mỹ Thư xuống . Anh cúi xuống hôn cô. Giang Mỹ Thư đưa tay quàng qua cổ , cuồng nhiệt đáp , dường như trút hết nỗi nhớ nhung, sợ hãi, bất lực và cả cảm xúc thoát nạn nụ hôn . Cô c.ắ.n môi , tay bấu chặt lưng , dần dần dùng sức hơn.
Không khí trong phòng nóng dần lên. Đến khi Giang Mỹ Thư sực tỉnh thì Lương Thu Nhuận ở ngay mặt, còn cô chẳng còn lấy một mảnh vải che . Khi cảm nhận thứ đó đang dần lấn tới, Giang Mỹ Thư ngẩn , như sực nhớ điều gì, cô đỏ hoe mắt, giọng yếu ớt: "Lão Lương, dùng bao ."
Chương 120
Câu lập tức dội một gáo nước lạnh Lương Thu Nhuận tỉnh cả . Anh nghiêng sang một bên, để "thứ đó" trượt ngoài. Trên gương mặt trắng trẻo của Lương Thu Nhuận thoáng hiện vẻ ửng hồng vì bối rối.
"Anh... bao." Giọng phần khản đặc, khó khăn. Trong nhà đào b.a.o c.a.o s.u cơ chứ.
Giang Mỹ Thư khẽ ngước đầu: "Không ạ?" Cô kéo chăn trùm kín đầu, lí nhí: "Thế thì . Em m.a.n.g t.h.a.i , lão Lương. Em cũng dám sinh con."
Cảnh tượng chị gái sinh nở vẫn còn vẹn nguyên trong đầu, đó là nỗi ám ảnh cả đời Giang Mỹ Thư quên nổi. Cô tuyệt đối dám mạo hiểm. Đối với cô lúc , đó chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t.
Chỉ là chuyện đến nước , việc kìm nén khiến cô cực kỳ khó chịu, cả run rẩy. Đặc biệt là luồng khí nóng trong cơ thể như xuyên thấu ngóc ngách. Cô , cũng khó chịu. . Không bao, cô kiên quyết đồng ý!
Lương Thu Nhuận cũng chẳng khá hơn là bao, gương mặt lộ rõ vẻ tình tứ đầy khao khát. Anh chậm rãi dậy, ở cuối giường tìm kiếm xung quanh, thấy đống quần áo vứt ngổn ngang đất. Lương Thu Nhuận cúi nhặt chiếc quần lên, đôi chân dài mạnh mẽ dần biến mất lớp vải. Anh hít sâu một , cố gắng đè nén ngọn lửa đang bùng cháy trong .
"Giang Giang." Lúc mới gọi cô.
Giang Mỹ Thư sợ "thú tính trỗi dậy", chỉ dám thò cái đầu nhỏ khỏi chăn, lộ mỗi đôi mắt: "Dạ?"
"Anh tìm bao."
Thật khó tưởng tượng Lương Thu Nhuận dùng vẻ mặt nghiêm nghị như để chuyện đáng hổ .
"Lúc về," Lương Thu Nhuận cân nhắc, "chúng ... vẫn thể tiếp tục chứ?"
Trong phòng bật đèn, chỉ chút ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu mặt Lương Thu Nhuận, khiến gương mặt vốn ôn nhu của thêm vài phần quyến rũ và tuấn mỹ lạ thường.