[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 303

Cập nhật lúc: 2025-12-21 14:13:20
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9Kbg131uwE

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Viết đến đây, ngòi bút của Lương Thu Nhuận dường như khựng vài phần: "Vừa vặn đơn vị một chuyến công tác, cần tỉnh Hắc một tháng. Đợi khi về, hy vọng em thể chấp nhận ."

Cũng như , hy vọng chính thể bước qua rào cản tâm lý đó.

Xem đến đây, Giang Mỹ Thư bỗng ngẩn , vẫn kịp phản ứng . "Lão Lương công tác ?" Còn cho cô một thời hạn để thích nghi nữa.

Giang Mỹ Thư đột nhiên hiểu , chắc chắn là do đêm qua cô ngủ ở thư phòng còn khóa trái cửa, Lương Thu Nhuận phát hiện . Nghĩ đến đây, trong lòng cô dâng lên một cảm xúc khó tả. Lão Lương nhận sự trốn tránh của cô ?

đúng là trốn tránh thật. Lão Lương đêm qua chút cô sợ hãi, đến mức cô dám gặp , thậm chí dám ở chung một phòng. Luôn một nỗi sợ hãi mơ hồ nào đó. Cô vẫn sẵn sàng bước qua bước ngoặt .

Mà lão Lương tinh ý nhận từ sớm, chủ động nhường gian cho cô, để cô tự từ từ thích nghi. "Lão Lương..." cô lẩm bẩm gọi tên . Đây chính là một Lương Thu Nhuận mạnh mẽ nhưng đầy dịu dàng, lúc nào cũng hành xử cực kỳ t.ử tế và phong độ.

Cô cầm bức thư đó, im lặng hồi lâu.

Ngày đầu tiên lão Lương , cô trái cảm thấy quen. Bởi lẽ hằng ngày hình thành thói quen lúc ngủ một bên cạnh. Có mấy Giang Mỹ Thư tựa đầu thành giường sách, đều theo bản năng định gọi "Lão Lương ơi", nhưng bên cạnh trống . Lúc đó cô mới sực nhớ : Lão Lương nhà.

Ngày đầu tiên lão Lương vắng nhà: Có chút nhớ . Dường như ngóc ngách trong cuộc sống của cô đều tràn ngập thở của .

Ngày thứ hai lão Lương vắng nhà, Lương Nhuệ buổi tối cũng về, bảo là sang nhà bạn ngủ . Điều Giang Mỹ Thư ngạc nhiên, vì so với lão Lương, "tiểu Lương" mới đúng là con ngựa hoang đứt xích.

Cô quen với việc ở nhà một trong căn nhà rộng thênh thang. Vì lão Lương giám sát, đêm qua cô một cuốn tiểu thuyết cũ kỹ đến tận hơn ba giờ sáng mới ngủ . Lúc tỉnh dậy là mười hai giờ trưa. lão Lương, giờ giấc sinh hoạt của cô loạn hết cả lên.

Giang Mỹ Thư đau đầu nheo mày, xỏ dép ngoài. Thật trùng hợp, lúc cô thì Lương Nhuệ cũng từ ngoài về, mồ hôi nhễ nhại bệt xuống đất gặm bánh màn thầu nguội.

Đang lúc Giang Mỹ Thư thấy thắc mắc thì... Hệ thống: [Mời thành nhiệm vụ "Mẹ kế độc ác"] Giang Mỹ Thư: "?"

Làm thành ? Cô đơn phương cho rằng tình cảm con giữa và Lương Nhuệ đạt đến mức " hiền con thảo" mà. Hệ thống thấy cô động đậy, lặp : [Mời thực hiện hành động kế độc ác, nhận phần thưởng giá trị độc ác và tiền mặt]

Giang Mỹ Thư sực tỉnh, sải bước dài đến mặt Lương Nhuệ, nó từ xuống : "Dậy sớm nhỉ, ngủ tiếp ?" Độc ác chính là nuôi cho nó hư mất nết!

Lương Nhuệ: "..." Thằng bé ngậm cái màn thầu nguội, ngước đầu cô với khuôn mặt đầy dấu hỏi, như : Bà bệnh ?

Giang Mỹ Thư nhịn nữa, giật phắt cái màn thầu: "Ăn cái gì mà ăn? Đêm qua về nhà mà còn đòi ăn ? Nhịn một bữa !"

Lương Nhuệ đang đói đến mức bụng dán lưng, cái màn thầu nguội duy nhất cũng cướp mất. Nó "hộc" một cái phắt dậy: "Giang Mỹ Lan, bà cướp màn thầu của gì?" Từ tối qua đến giờ nó mới cái màn thầu để lót . Đói c.h.ế.t .

Giang Mỹ Thư cầm cái màn thầu, liếc xéo nó: "Mày thấy tao đang bạc đãi mày ? Mau mắng tao độc ác ." Cô còn suýt nữa tiến lên bóp cổ nó: "Mau !"

Lương Nhuệ: "..." "Ba , bà phát điên ? Hay là... d.ụ.c cầu bất mãn?"

Lời thốt từ miệng Lương Nhuệ Giang Mỹ Thư nổi trận lôi đình ngay lập tức. Cô tát một cái "bép" vai nó: "Biết chuyện ? Không thì ngậm cái mồm ch.ó của mày ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-303.html.]

Cái tát thật sự đau. Lương Nhuệ nhăn nhó: "Giang Mỹ Lan, bà thể bớt độc ác một chút ?" Đau c.h.ế.t nó .

Giang Mỹ Thư thấy hai chữ "độc ác", định dừng tay bồi thêm một phát nữa: "Nói thêm vài câu nữa xem nào?"

là đau thật. Lương Nhuệ lườm cô: " là hạng đàn bà hiểm độc, ba là bà bắt nạt ngay ?"

Giang Mỹ Thư mỉm vặn tai nó: "Ba mày nhà tao cũng bắt nạt, ba mày nhà tao càng bắt nạt, Lương Nhuệ ." Cô nhướn mày, đôi mắt xinh trông như một con cáo nhỏ đắc thắng: "Mày nghĩ tao bắt nạt mày còn chọn ngày kén giờ ?"

Lúc cô quá đỗi xinh , đôi mắt linh động ánh nắng trưa như dát một lớp vàng kim, khiến thể rời mắt. "Giang Mỹ Lan," Lương Nhuệ gọi, "Bà độc ác thì độc ác thật, nhưng công nhận bà thật đấy."

, nó cũng thấy ai hơn Giang Mỹ Thư cả. Kể cả chị em song sinh của cô cũng bằng. Lương Nhuệ , rõ ràng là chị em sinh đôi nhưng nó thích gương mặt của Giang Mỹ Thư hơn – trắng trẻo, mịn màng, xinh dịu dàng như một viên bánh trôi nước, chẳng mang chút cảm giác công kích nào.

Giang Mỹ Thư lườm nó: "Cảm ơn khen. vì mày khen tao, trưa nay tao mời mày một bữa ngon." Tâm trạng cô đang . Chỉ một lúc thôi mà cô kiếm 8 điểm độc ác, bỏ túi 800.000 tệ. Không ba cô nhận tiền cải thiện cuộc sống . Nghĩ đến việc ba cũng tiền, cô tràn đầy động lực!

Lương Thu Nhuận nhà, hai một nồi lẩu, thái thịt ba chỉ thật mỏng, nhúng thêm củ cải, bắp cải, cà chua, đậu phụ, giá đỗ. Đang là mùa hè, ăn lẩu vã mồ hôi một ngụm nước ngọt đá lạnh thì đúng là tuyệt phẩm.

Ngày thứ hai mươi Lương Thu Nhuận vắng nhà. Giang Mỹ Thư dường như quen với việc ở bên cạnh.

Sáng hôm đó, cô vẫn tỉnh ngủ thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập: "Có ai ở nhà ?" Đồng chí Vương đến, Giang Mỹ Thư mở cửa: "Giang Nam Phương? Sao em đến đây?"

Giang Nam Phương chạy đến mồ hôi đầm đìa, chân thậm chí còn mất một chiếc giày. "Chị hai, chị cả... chị cả sắp sinh ." "Ngôi t.h.a.i nghịch, hình như khó sinh."

Chỉ hai câu đó thôi Giang Nam Phương kìm mà run rẩy . Giang Mỹ Thư xong, đầu óc cũng trống rỗng một thoáng: "Chuyện từ khi nào?" "Mười một giờ đêm qua, cho em tìm chị." Giang Nam Phương cuối cùng cũng bình tĩnh một chút, kể như một ngoài cuộc: " đau đẻ bảy tiếng , đứa bé vẫn chịu ."

Rõ ràng hề bình tĩnh như giọng của . Cậu đang run, sự hoảng loạn trong mắt gần như giấu nổi: "Chị hai, chị cả c.h.ế.t ?" Cậu thấy . Máu. Toàn là máu.

Giang Mỹ Thư c.ắ.n môi, c.ắ.n thật chặt, cơn đau cô tỉnh táo : "Không ." Cô trả lời Nam Phương một cách kiên định, và cũng là để trấn an chính . "Không , chị cả em phúc lớn mạng lớn, tuyệt đối chuyện gì." Giọng cô đanh thép. "Chị bệnh viện với em ngay."

xách một gói đường đỏ, chẳng kịp đ.á.n.h răng rửa mặt, chẳng màng đến diện mạo, đầu chạy theo Nam Phương đến bệnh viện.

Lúc là cao điểm buổi sáng, xe buýt cực kỳ đông, xe cứ dừng đỗ liên tục. Giang Mỹ Thư sốt ruột chịu nổi: "Đi, xuống xe, chạy bộ cho nhanh!" Từ đây đến bệnh viện băng qua hai con hẻm là tới, nhưng vì hẻm hẹp xe buýt nên đường vòng. Chị lệnh, Nam Phương đương nhiên từ chối. Hai chị em chạy thục mạng đến bệnh viện.

Trước cửa hành lang phòng phẫu thuật, Vương Lệ Mai, Giang Trần Lương, Thẩm Chiến Liệt, Thẩm đều mặt. Rõ ràng họ thức trắng đêm , ai nấy mắt cũng thâm quầng.

Giang Mỹ Thư thấy cảnh lòng càng hoảng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ bình tĩnh: "Chị em ạ?" Vừa hỏi xong, nước mắt bà Vương Lệ Mai trào , là đau lòng thật sự, cũng là sợ hãi thật sự. "T.ử cung mở sáu bảy tiếng mới ba phân. Không chỉ thế, ngôi t.h.a.i thuận, chân , đây là khó sinh." Nói nghiêm trọng hơn, sơ sẩy một cái là mất cả lẫn con.

Dứt lời, từ trong phòng phẫu thuật vang lên một tiếng hét nhọn hoắt đầy đau đớn. Như tiếng kêu . Đó là tiếng của Giang Mỹ Lan, mệt mỏi và khàn đặc.

Giang Mỹ Thư mà rụng rời chân tay, cô hoảng loạn vỗ cửa phòng phẫu thuật, gọi tiếng: "Chị..." Chị cô là chịu đau cực kém, bình thường đứt tay chút cũng thấy đau mấy. lúc , tiếng hét xé lòng đó cô hoảng loạn cực độ: "Chị em đây!"

Cô hét lớn trong phòng phẫu thuật, giọng lanh lảnh: "Không sinh thường thì mổ ! Đừng cố nữa! Đừng cố nữa! Bảo bác sĩ mổ lấy t.h.a.i cho chị !"

Nghe , Thẩm theo bản năng : "Thời buổi đàn bà ai chẳng sinh thường, đào mổ? Mổ xẻ hại hại con chứ lành gì?"

Loading...