[Xuyên Không Trọng Sinh TN70] Mỹ Nhân Cá Muối Gả Cho Giám Đốc Cuồng Công Việc - Chương 287

Cập nhật lúc: 2025-12-21 14:02:28
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay cả cô và Lương Thu Nhuận cũng xếp bà.

Bà Lương đang c.ắ.n hạt dưa, thấy câu hỏi của con dâu thì khựng , nét mặt trở nên phức tạp: "Mẹ thì cảm nhận gì chứ?"

Vốn là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa . Hơn nữa, bà gia đình, thể cảm nhận gì đây? Không cảm nhận gì mới là sự tồn tại nhất cho cả hai bên, để tránh kéo Lão Lâm cái vũng bùn hôn nhân của bà.

Thấy chồng thảo luận chủ đề , Giang Mỹ Thư cũng thất vọng. Cô mỉm , liếc chị Ái Hương đang chăm chú xem tivi, thầm thắc mắc: "Chẳng Lão Lương và Tiêu đang chuyện gì mà lâu thế vẫn ?"

Trong thư phòng.

Lương Thu Nhuận lấy từ trong ngăn kéo một chiếc phiếu mua tivi, đưa cho Lão Tiêu: "Thứ cần đây."

Giữa và Lão Tiêu luôn là mối quan hệ hỗ trợ lẫn . Lão Tiêu thấy tấm phiếu tivi, ánh mắt liền sáng rực niềm vui: "Ái Hương nhà vẫn luôn ao ước một cái tivi, cô nhưng . Thu Nhuận , cảm ơn nhiều nhé."

Lương Thu Nhuận lắc đầu: "Tivi rẻ , để dành đủ tiền ?" Nếu đủ, thể "xin chỉ thị" của Tiểu Giang để hỗ trợ một ít.

Lão Tiêu toe toét: "Cậu coi thường quá . và Ái Hương cưới bao năm, vướng bận con cái, ăn ở đều tự cung tự cấp. Tiền săn b.ắ.n đổi hàng năm đều dành dụm cả. Tuy mua tivi lớn, nhưng tivi nhỏ thì vẫn đủ sức."

Nghe , Lương Thu Nhuận mới yên tâm, đưa tay về phía Lão Tiêu. "Gì thế?" Lão Tiêu ngẩn . Lương Thu Nhuận: "Đừng giả vờ, gì mà."

Lão Tiêu hì hì, từ trong lớp áo bông dày cộp rút một chiếc pín hươu (lộc tiên): "Không chứ Thu Nhuận, còn trẻ thế cần pín hươu gì?" Ánh mắt dời xuống, dừng ở "chỗ đó" của Lương Thu Nhuận một lúc: "Chẳng lẽ tuổi trẻ tài cao mà 'liệt' ? Nên mới dùng cái để bồi bổ?"

Chương 111

Lương Thu Nhuận hề ngạc nhiên khi trêu chọc. Ngay từ lúc nhờ Lão Tiêu mang pín hươu xuống, tránh khỏi việc trêu một phen.

"Bình thường dùng ?" Lương Thu Nhuận thản nhiên thu lấy món đồ, giấu ngăn tủ trong bàn việc. Đây rõ ràng là khu vực riêng tư của , ngoài ai phép chạm .

Câu hỏi của Lương Thu Nhuận khiến Lão Tiêu khoái chí: " á? Cần gì dùng! đang lúc sung sức, Ái Hương nhà xin tha còn kịp, bổ béo gì nữa?"

"Vậy hai cái pín hươu dành dụm năm nay đều đưa cho hết ?" Lương Thu Nhuận ngước mắt, thản nhiên đề nghị.

Câu khiến Lão Tiêu lập tức cảnh giác: "Không !" Anh từ chối theo bản năng. Đối mặt với ánh mắt như của Lương Thu Nhuận, mới lấp l.i.ế.m giải thích: " để dành cho một bạn khác ."

Lương Thu Nhuận cũng vạch trần , chỉ dẫn khỏi thư phòng: "Đi thôi, ngoài xem tivi." Cuộc sống núi tẻ nhạt, ngay cả radio còn là đồ xa xỉ gì đến tivi. Lương Thu Nhuận đoán sai, chị Ái Hương quả nhiên cái tivi thu hút .

Lão Tiêu chút ngần ngại: "Trưa nay định tranh thủ về luôn để thu dọn bẫy núi, chiều còn kịp xuống thành phố bán một đợt nữa." Dịp Tết , thú rừng săn cực kỳ dễ bán. Ai nấy đều thiếu thịt, phiếu thịt trong thành phố khan hiếm, khó khăn lắm mới chút đồ rừng cải thiện bữa ăn nên ai bỏ lỡ cơ hội cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-trong-sinh-tn70-my-nhan-ca-muoi-ga-cho-giam-doc-cuong-cong-viec/chuong-287.html.]

Lương Thu Nhuận đáp: "Ăn cơm xong em lái xe đưa về, lái xe đón thành phố bán hàng."

Câu giúp Lão Tiêu tiết kiệm gần 30 cây đường bộ về. Lão Tiêu liền đồng ý dứt khoát: "Được thôi Thu Nhuận, đúng là em chí cốt!"

Khi họ bước , mấy trong phòng khách vẫn đang dán mắt tivi, chẳng ai . "Ái Hương." Lão Tiêu gọi một tiếng.

Hứa Ái Hương lúc mới đầu . Dù ở tuổi ba mươi lăm, ba mươi sáu, nhưng lúc đôi mắt chị lấp lánh niềm vui như một thiếu nữ: "Lão Tiêu, mau xem , đây là tivi đấy! Thật kỳ diệu, cái hộp chỉ phát tiếng mà còn cả hình nữa."

Lão Tiêu đương nhiên thấy tivi , hỏi: "Em thích ?" Chị Ái Hương gật đầu, nhưng do dự lắc đầu ngay: "Xem một lát là vui , thứ đắt lắm." Ý bảo chồng đừng bận tâm. Sống với bao năm, chị quá hiểu tính cách chồng .

Lão Tiêu lấy phiếu tivi ngay, định mua xong xuôi mang về mới tặng chị một điều bất ngờ. Anh chỉ cúi xuống chỉnh chiếc mũ lệch cho vợ, bảo: "Thích thì cứ xem . Chiều nay Thu Nhuận đưa về núi, em cứ ở đây xem tivi."

Hứa Ái Hương lo lắng định về cùng, nhưng Lão Tiêu gạt : "Không , em cứ xem tivi , về một chuyến thành phố bận việc, xong việc đón em về." Nghe chị mới yên tâm: "Thế việc , em và Tiểu Giang ở nhà xem tivi."

Đến giờ trưa. Lâm thúc bưng món hoa bí ngô chiên , tiếp đó là một nồi lẩu cừu nước trong hầm sẵn, đổ chiếc nồi đồng than đỏ rực, bắt đầu sôi sùng sục.

"Cứ đun một lát hãy ăn, thịt cừu vẫn nhừ hẳn ." Mới hầm 40 phút, cần đun thêm trong nồi đồng để thịt đạt độ mềm rục. Giang Mỹ Thư một tiếng, đổ thêm củ cải thái nấu cùng. Mùi thơm của lẩu cừu lan tỏa khắp căn phòng.

Ở phía bên , tại nhà cũ, cũng ngửi thấy mùi thơm . Lúc cũng là giờ cơm trưa, nhưng mâm cơm hề thịnh soạn như . Từ khi bà Lương dọn riêng, mức độ ăn uống ở nhà cũ tụt dốc thê thảm. Mọi năm giáp Tết, bàn ăn nhà họ Lương gì thiếu thịt, lẩu thịt cứ gọi là ăn hết nồi đến nồi khác. năm nay bà Lương, chẳng ai lo liệu sắm Tết.

Thực Thẩm Minh Anh (vợ con thứ hai) sắm một ít từ bách hóa về, nhưng chồng cô là Lương Thu Tùng đồng ý mang . "Em vất vả kiếm tiền, biếu thì , chứ việc gì bao ăn cho cả nhà cả với ba?" Lão nhị Thu Tùng vốn cực kỳ chướng mắt ông cả lười biếng và ông ba điều. Tiền vợ vất vả kiếm , để những ưa hưởng lợi?

Thế là Lương Thu Tùng cất kỹ đồ Tết vợ mua, mang một chút nào. Anh thể cùng cả chịu khổ, nhưng tuyệt đối để cả cùng hưởng phúc!

Kết quả là mâm cơm trưa nhà họ Lương trông cực kỳ thê lương: một đĩa bắp cải, một đĩa củ cải và một đĩa dưa chua xào thịt ba chỉ. Gọi là xào thịt nhưng thực tế chỉ bảy tám miếng, chia chẳng đủ mỗi một đũa.

"Em ngửi mùi chắc chắn là từ nhà Thu Nhuận bên cạnh truyền sang ." Trần Hồng Kiều (vợ cả) lẩm bẩm, "Mẹ cũng thật là, về ăn cơm thì thôi, còn bao nhiêu đồ ngon chắc dồn hết cho Thu Nhuận . Nhà nó đủ giàu còn gì? Sao cứ bù đắp kiểu đó?"

Nghe , ông cả Lương Thu Phóng tức giận: "Để hỏi , xem chúng còn là con của bà nữa ? Sao bà chỉ lo cho đứa út mà mặc kệ sống c.h.ế.t của mấy em thế ?"

Lão nhị Lương Thu Tùng nhanh tay gắp miếng thịt cuối cùng trong đĩa dưa chua bỏ bát vợ là Thẩm Minh Anh, mới thản nhiên đáp trả: "Anh cả gì thế, mặc kệ sống c.h.ế.t của lúc nào? Gì đây? Sắp bốn mươi tuổi đầu còn bắt cho b.ú ? Sao mà rời thế?"

Câu nhục nhã khiến cả ngẩng đầu lên nổi. Anh cáu tiết: "Lão nhị, chú thế là ý gì? Mẹ dẫn Thu Nhuận ăn ngon mặc , mặc kệ chúng , chú thấy tức ?"

Lương Thu Tùng lùa một miếng cơm trắng, ăn ngon lành: " tức cái gì? Điều kiện nhà Thu Nhuận thế nào ? Chắc gì là tiếp tế cho nó, là nó đang nuôi thì ?"

Anh sang hỏi vợ: "Phải em?" Thẩm Minh Anh ừ một tiếng, dứt khoát c.ắ.n miếng thịt chồng gắp, một nửa còn bỏ bát của chồng.

Loading...